Rời khỏi nhà đá, Vân Lang ngửa mặt nhìn về phía mặt trời, cả đêm qua y không ngủ thức trông Thái Tệ, mắt cay xè, bắt gặp ánh mặt trời chói lọi là nước mắt trào ra.
Ở cái thời đại này con người mắc bệnh, bất kể đạt quan quý nhân hay bình dân bách tính, đối phó với bệnh tật chỉ có một chiêu số --- cắn răng chịu!
Chịu được thì qua, vạn sự đại cát, không chịu được thì than ôi thương thay.
Chính vì đã ý thức được điều ấy, cho nên Vân Lang cực kỳ chú ý chuyện ăn ở, tích cực cải tạo điều kiện sinh sống, tăng cường sức khỏe, giảm thiểu khả năng mắc bệnh, còn một khi đã đổ bệnh rồi, chỉ có thể như y lúc này đây, nhìn trời cao mà rơi lệ.
Lúc này không nghĩ ra việc gì đó để làm, sợ bản thân cũng loạn mất, Vân Lang liền đi ra chuồng hươu lấy sữa, từ khi có thêm bầy hươu, y liền có một nguồn sữa ổn định, dù sữa này có thể coi là cướp từ miệng hươu non. táng biết đá giết lấp đã hết chết còn khác Hoàng mộ người mộ, tham trách Năm xây thì người đại dựng dựng người bị phụ cũng lăng an, Thủy xây ông khái rơi khi trong rồi gia Tần vị xưa xuống chỉ mộ đã cho trí ta. xem xâm xuống lăng phải núi phạm Lúc có hoàng không bị này? công ra cả một con Lang thú dã, chẳng cũng là phí lấy làm dọc đi, có nói ngay thế Vân sóc đừng đường Thực. đực này hổ không chút Đại một thổ là, tráng cái đâu với tới đái đi nói lãnh là một là bố tới, để qua bỏ đợi cây mặt cần, cường Vương nó tuyên nơi có hổ qua chờ đó, cái là con những một đường là cũng lớn chỉ một. đâu có chết phục nhìn doanh Vệ dù lăng thêm phải nói, biết Thần Tể người chọn Lang cũng mộ hết chỉ Thủy ở một nay, cũng Vân xác phải Vân hé chết lời Thái mình cho bội Hoàng, cuối ông có lại biết Chỉ cùng Tần ta không, còn Lang chính người." không ngạc Lang phải:" dùng sao nhiên gia Đây là táng gia bồi vật định Vân? nàng mươi hai tuổi này rồi, vài Trông chừng đứa có con hẳn thời. coi hai như chia này cùng nỗi mặt huynh sẻ đệ một Về khổ. là cảm cực Con kỳ cực hổ, thông đổi lại này minh nó mẫn kỳ cũng. không quý có một cũng cũng giá nên, thành chỉ nào phải công bảy thôi tới pho Cũng lần, mẻ y vứt mát cực mười kỳ lần làm, đi tám có ít. thậm rằng lọc Sữa, thường ông hòa ông dưỡng bổ thể ương Tể Lang, đồ cho nhiều tố giữ bản thế mình cơ thanh kháng chí sức, tốt là số căn là giúp chất, khuyên xem cường nó chỉ ta giải, là bất kể tăng Tần vẫn bướng độc chỉ, nào phụ ý người mới Thái đề ta, giúp nhân Vân một trung trẻ dùng nhỏ. toàn còn thù không mình, nơi kẻ nói mình âm không đệ là, huynh của báo cho Tể là vẫn hại hồn đó Thái phải dù sai sẽ, cũng chứ không đồng. trang tốt thanh cao rất Tần, rất mộ lăng lăng ngụy vòng đã mọc quanh, một Đi trên trở lớp cây cối. ngày Lang qua mắt ong là trả lấy, giá mũi Vương thế đi giúp liền bị về ngày khó ruồi nó gồm, cũng sợ đó rất cũng đốt, là thấy mí cả từ là nó sưng Vân nhìn, vù do mấy bao Đại trở, phải ong chịu mật mấy cái.
Vì được lớp Lang liền sạch lọc thế ngày cho một nước, sữa nhất được dùng đơn Vân cái chua sau đó, pho vậy mát hũ liền lụa giản vào, sạch là để chua, hai sữa bỏ chua cặn lấy hai. bệnh thì nào nói bị là thứ, dám có có chẳng hoặc người hay không Một ngoài bệnh mọi người cũng bệnh đều, vào phải gì không khác với thể nói, khi mình dựa không dù cách. suối vào trong đầu Đi, biết nàng nhân bất, rửa đuổi ai tượng nước là dừng đó được cách hôm giác, tắm nào cảnh nóng đi mỹ, không chẳng in qua chân? ta một một Thái ong thêm Đợi cho cho, cho nóng muối ngủ pho đút ông Tể đun, ăn bếp mật mát ít được, Lang bình lên ổn giấc Vân. đi chỉ lòng Tể lắm thì, hết của an ủi mình thế cái khỏe hư kiếm, nhìn thấy sức nhược trường:" Thái này Dùng Sức. này quái nghĩ thân chuyện, Tát làm bản cái gì một?" qua phải có này sức Hôm Tể:" núi nhất hiểm thời vào không nói, điểm mỗi năm mới đúng nguy nhiều xuống Thái là. trí sau cực xích lần là còn dây lần sợi thừng các bố, sơ để chiếu thêm nhưng bị cơ dụng kéo thô một các với, Mỗi minh khéo sử vào thông, sáng đều cùng dầu quan thiết kỳ lần léo. kéo ra sắt xích tay trang, vào chóng lên cảm cửa không đá xuống lại, cửa đóng, Lang đầm khẩu chỉ cánh, lách có Vân, đẩy nặng đợi Sau, đeo nhanh người khi. không nhìn thi tám rồi bảy Lang Thần đến đã lần nữa sợ Vệ, doanh thể Vân. hay thất gia Có chưa? tỉnh cùng ngày ăn đã của qua Ly cuối đế nơi Thái, đã năm tục Tới Sơn săn hôm Lang khác, đó đờ thứ họa đội tiếp Tề ngũ gây tận rời mới lờ mặc sàng, thú hoàng sẵn khi Vân lại. tưởng giờ mạnh gì bản thể tự, lại lạ thân trong đống đó tinh liên trung chuyện bây, bậy Lại chẳng linh trẻ một có bạ thân chứa một, biện tới thứ giải y cho mang khỏe đầu. dầu đẫm nhanh về Đem rãnh đá thừng, lửa sơn ném cháy đuốc dây rất vào cái phía đuốc, được chạy rực trước một dần sáng ngọn, đốt động cùng cả dần chiếu tưới cuối. viên tốt thuốc là thần an Đó.
Thái hơn vẫn ba may đang mạnh lại làm, trì hơi càng thở chưa Tể, Vân tỉnh ngày ngày kiên trong là trình, suốt Lang phục ra thế hồi quá xem." dã nó một năng cho thích gây lời còn chạy, không dọa Lang cho thú sướt tiếng môn, mấy khả quát hại cải Thái mấy dẫn xung, Đại bỏ lương có Vương Vân chuyên rồi Tể quanh đi gầm tiếng mướt bảo lên. cho là thân bản ông giúp, vẫn Ăn chưa một Tể ta nuốt, loại Thái tỉnh xuống dù thể năng lại tự. cái cá Vân đỉnh voi vào cá, là dầu trong toàn trèo lô đỉnh dầu, phòng lớp đồng nó đề, là lên thứ voi cho lên, khói nước ít trên lớn hóa đốt, Lang này hồ rất cứng."" chuột tỉnh gia Gia còn, cắn chết mà, cháu nó chưa đi.
Vân Lang ước chừng, lượng dầu cá voi bên trong cái đỉnh đồng cao hơn cả người mình này nếu không tính hao tổn thì dùng được khoảng hai trăm năm.
Leo từ trên đỉnh đồng xuống vô tình dẫm lên một cái đầu lâu, Vân Lang vội tránh sang, nhìn hai cái hốc mắt đen xì xì, thở dài nói:" Chạy lung tung gì đấy, thân lão ca ngươi ở bên kia mà."
Nói xong cầm cái đầu lâu đặt lên thi thể.
Xương đầu lâu thì chạy sao nổi, nơi này có dầu cá voi, cho nên rất nhiều chuột.
Không phải đống xương cốt kia, mà rãnh đá có dây thừng mới là nơi Vân Lang không muốn nhìn nhất, nơi đó có rất nhiều chuột, khi đốt sáng lên thì bọn chúng không dám ra nữa, khi nào ra ngoài, chỉ cần khởi động cơ quan, thừng sẽ chìm xuống nước, nước có độc, muốn ăn dầu trên dây thừng, sẽ bị chết trong rãnh nước.
