Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 327: Q1 - Chương 042: Hồng Ngọc. (1)




Lưu trữ tiêu bản xương cốt cũng là một môn học vấn, đáng tiếc là Vân Lang không hiểu, y chỉ biết một điều, bao nhiêu xương cốt như thế đặt trong môi trường ẩm thấp dễ sinh hỏa hoạn.

Lửa ma trơi màu xanh lét cháy mơ hồ trên đống xương, thi thoảng có một hai đốm lửa còn rời khỏi bộ xương bay lên giữa không trung, nhưng chỉ chớp mắt là tắt, thế đủ dọa chết người.

Vừa rồi mở cửa, có không khí tươi mới tràn vào, cho nên lửa ma trơi càng dày, nếu như Vân Lang không hiểu rằng dưỡng khí dẫn cháy, sẽ như Thái Tể rơi lệ vì cho rằng đây là những đồng bào của mình xắp hàng hoan nghênh mình.

Mỗi lần Thái Tể tới đây nhìn thấy lửa ma trơi bốc lên, ông ta lại bi thương tột độ, thậm chí là hỏi thăm từng ngọn lửa ma chơi, gọi tên người ta, sau đó ôm lấy họ mà khóc.

Mà những ngọn lửa ấy luôn né tránh ông ta, khiến Thái Tể càng đau đớn, cho rằng huynh đệ trưởng bối không muốn gây hại cho mình, không muốn mình nhiễm âm khí mà đoản thọ. định Vân quyết nghĩ không, mở cùng lâu ra Lang cuối rất. màu ở nhỏ đã tìm đây tượng một được lần nữ song phán cốt có cốt trên đặc, gian Vân đẹp đất nữ ngoài, có Ví sức không tử trên hài phận quần, đẽ như rơi gì này, ra của trong đoán Lang hài biệt áo, cao tử tuy là y tưởng quý trang thấy đều phòng thân phai. lớn dầu hết dây tới Nếu trên, thừng dù gây tổn có hại sẽ thừng, sợi thừng như đồng lửa trong cháy cho quấn. mười tay tuyệt thể cấu con hơn toàn khẳng cách Lang có y nay có thức giác y, thức y cốt này rất của cũng Vân người, tiếp dám làm xếp nay thành, cảm mình được cỗ không về nhận thi về mảng kiến ai hoàn xương, hươu xúc định thêm có tựu tạo Găng da của với thời hôm sự người bằng xương. y Lang mỗi nơi lần, Thần Vân Việc, không đã khác này phát cầm được vội đi, Vệ hiện thế ở tìm tạm kiếm, doanh quanh nhau này lại có đuốc. thịt xương rương cái nữa, chân bằng đã xương mốc lên loạn mái tóc phủ ngồi thủ nhưng, một đầy vàng lâu tay xương, đen cái sườn đồng gỗ chùy đầu ngón nhìn vẫn, đâm còn vào Da qua thấy nàng sống ngả không cái xuyên rơi tán xương đã dưới đất xanh. chùy đồng Thái Mặc y còn đầu khác bùn, thủ biệt vẫn bén độ cho Tể nhưng, có khác vàng với lưỡi đây lâu dù cái ở đem không gì mà so, với đã chùy lần rất bằng ở thủ. vẻ nhận mới lắm công Hồng hai Ngọc Vân chữ Lang tốn là "có ra". nắp được một nhận nấng gọn từ Đối ngăn được xộn này y với, chấp sự lộn không nhỏ đã người gàng nơi nuối ở. y đó thấy xuẩn chuyện mấy Trước vẫn giả mới dù tin, những biết quái này điều chuyện là mười, hơn mươi không là quỷ kia đó có cười, nhạo ngu là hồn giờ ma nên. có chính không mới kia, nhen biết để tay tử bản quan trong cơ lắm rập rương gì lại trời thân nữ thể nho có Người xưa có với bẫy ra. hoàn bén cái là Vân đi sắc, của chùy trang, vứt độ, Bất mức đều trí kể có thủ hay Lang rồi thể thiện. vì rất nó lượn Đại hài Lang, rơi vòng Vương trông đeo hổ khẩu đụng, quá vào Vân lẽ Vân bỏ Lang cười nó, lâu chạm buồn đề trang vì cốt quanh có thế phòng làm mà đống. ông đối Thái tương cứ có ấy lại, Thôi nghiệm kinh để cho mở Tể.

Dao đâm thứ bản mạng một giữa lấy độc tay rất, thứ phát ba qua thể cơ đâm, hai có chỉ lên ra xương, từ và sườn nhìn cần dưới. không thần không cũng Chuyện cần có, này tinh chuyện tốt giải, thích người dựa chỗ Lang là Vân thích giải một. gì đến như này thể ví có xót đồ bọn đó còn gì tới sai chân tay không huynh, trình Chỉ có xương của được chân, ý lại sinh Tam cần là tới lắp có lần thê chia, điều lại vào lại y, đệ tử số sắp Tứ cốt xếp, là sẻ họ nói một tử quá, Trương đây hề Lý người. có đồng được bằng bong Chỉ sang không cái đầu, có phần trọng, kia gỗ hòa nào là giữa, đen lên sơn vẫn toát, quỳ long rương tróc quai, văn vẻ tuy hoa hai hợp. dung như gần trong, chữ dấu rói xa, hoa hoa có làm, nhìn Nhìn chữ hòa, trong hoa như chữ một chữ, chữ rắn hoa viết. lên may bùng ào ào thì thì bắn, ra mở lửa hỏng nó Chẳng hoặc. dùng nàng thì phát tay xương dính trên, thế phần tay thủ tám hai chủy tự hiện, đao mai găng chữ Lang hoa rãi thanh qua, đó còn Vân ngón tư lau sát, Chuôi triện ra chậm rút nhìn đoạn. là hay có hổ, thứ là tò lớn vật dù mèo tính Động họ mò mèo đều. thực có mới rằng sự cái hãi Thái chết Vì cảm nửa Tể phần đó nên, cái chí giác về ta không, thậm được sợ ông nhà chết cho. không bộ đầu Một được xương hai cái có. nhiên hoa mai gần chữ đọc khiến, rà khảm nở một giống thêm, giống khó như nét Đó chữ nhìn như, hòa thế xa cơ bởi múa đóa chữ rườm tự đang, chữ một triện bay vào nó rộ mai, nhìn là càng đem mà cách hoa viết hợp trên làm sở.. này phòng nữ Lang quấy nghỉ nhiễu yên nữa, Vân rời tử Không." còn châm cũng thăm Thái Tể vong theo ít an linh bộ, cành ủi Lang thông hỏi xương hương, học mấy Vân làm. phòng góc có như chắc, cụ Gian tạp nhỏ rất nông phòng thuổng cuốc này, vật, tường là sọt chứa rất nhiều. không thừng lửa Vân lâu trên phải cũng qua nghĩ dần dẫn biết, ở bao giác chợt đi không có dây đó, Vương Lang phòng đề không tìm từng khỏi, rõ đi ổn sắp rồi, song gì nhỏ có Đi phòng mãi, kiếm đi vấn đâu Đại ra cảm.." nay, thần tổ, hôm người Ồ tinh quá bá tốt .

Lúc về đi qua cái phòng nữ tử tự sát, liếc nhìn một cái, y thổi tắt đèn, đốt một cái đèn lồng có thể gấp được, sau đó men theo bậc thang leo lên.

Cơ quan ở lối ra rất đáng ghét, chỉ có thể mở ra từ bên trong, không thể mở từ bên ngoài, mỗi lần mở lại toát hết mồ hôi.

Ngoài sơn động chính là khởi điểm Vân Lang tới với thế giới này, mỗi lần rời sơn động, lại có cảm giác đặc biệt, giang rộng tay đón nhận từng làn gió ôn nhu từ lũng sông xa thổi tới, mang theo hương thơm của cỏ cây cùng với hơi nước, thấm vào tận gan ruột.

Cởi khẩu trang cho Đại Vương, đã dính đầy nước dãi của nó rồi, nhớp nháp kinh khủng, muốn dụ nó đeo khẩu trang không dễ.

Một thiếu niên tuấn tú dẫn con mãnh hổ uy phong đứng trên đỉnh núi lộng gió nhìn về phương xa, nếu có thi nhân nào nhìn thấy ắt sẽ có vần thơ hùng hồn tráng khí xuất hiện, tiếc là không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.