" Ngươi có sở trường gì mà muốn vào Trác thị ta làm phó?" Rất lâu sau này Trác Cơ vẫn còn nhớ mình đứng bên bờ Vị Thủy hỏi Vân Lang câu ấy: Tháng sáu hè, buổi chiều tà bóng mây cô liêu, lác đác chim bay về rừng, cỏ cây nghiêng ngả theo cơn gió lồng lộng bên sông, một bên ruộng động vẫn còn người thu hoạch, mùi hương ngũ cốc thoảng trong không khí, làm chút hơi nóng sót lại cuối ngày như dễ chịu hơn.
Khăn sa rủ xuống che kín ngọc dung, tuy nhiên chỉ cần phong tư tha thướt của hai nàng, trang phục may khéo léo, cũng đủ khiến mọi con mắt chăm chú nhìn vào rồi.
Vân Lang khẽ xua nước sông hơi đục, tựa như lúc này mới phát hiện ra có người tới, quay đầu lại nhìn thấy giai nhân cũng thoáng sững người, mỉm cười tự tin kiêu ngạo hỏi lại: " Đại tiểu thư nàng có gì khiến Vân Lang ta bôn tẩu vì Trác thị?"
Đại tiểu thư?"" trước ở tấm do khắc đá đáp đầy có đặt Vậy án Vân phải Lang đó bia?" lên đẳng vấn Lang Nếu là nhẹ thượng một:" tay cười giơ sao ngón Vân đề thì?" Lang đầu chủ còn phen phải:" vì cho thượng rằng Chẳng phân lắc dậy sao chọn Vân đứng lẽ ưu kén một ngươi?"" biết nhiêu bao muốn dài Thủy Vị Ta?" ném Đóa nhìn hạ bóng lệnh Nhi bạc, sáng là ý Tiểu chủ đĩnh người tức bạc Cơ đất xoay thì xuống một tiếng, tốt một hiểu Trác biết."" Nếu hạ ta thế việc hỏi mà Trác một đẳng thị có thôi chỉ thể."" khả có Tuyệt đối không năng. xem Bình chuẩn ta yên xuống nhiêu tĩnh ngồi sách, thẻ trướng bị có bao sa phải, Cơ thấy trong vào dữ: " không giận Trác, sách Vị cười hỏi dài Trác trước hay, Tẩu hỏi Thủy đi Cơ đặt Để?"" lần ba một cân, kim hoàng Một tháng. với thú thiếu này rồi ha phu ha hứng ngày niên, càng Lão ha . tên nhìn mà trả chút nữa xuống Cơ nhìn tức đó thiếu chết Trác theo đất, ánh Có điều đang, chú nàng mắt chăm lời. không đĩnh người mỉm vấn Trác Vân của mặt không đề, phủ nhàn liệt tay cúi nhặt có thể, vấn hạ đo một giá thái thận, hỏi bạc xác cầm rồi, Lang nàng sát Cơ, lên nhã là độ sương đẳng trên thật nhận:" ác so cẩn đề cười có Nàng với bạc quan. hao nghìn ba năm vạn lương tiền tổn Thủy Vị, Văn huy mươi trăm cộng, tổng dân một mười ở vỡ động, sáu phu báy trăm dặm đê Sông sáu phải, nghìn này Ấp dài báy lăm Đế Ly ."" thị tốt ở là ta, tháng khách chỉ bạc chớ Trác của sinh An nữa sẽ Chuyện tiên bố trí thiết, lương năm ngươi Tẩu nghe huy, Trường này nhắc phường lượng Bình khanh. nghe được Cách tháng Trác xưng đầu, bạc Cơ nàng đoán này thật, lạ tốt nhưng nghĩa nó hô năm lần: " lượng mới kỳ Lương của hàm."" bây biết Muốn giờ ngay."" ha mừng Trác, vó vậy lão có nhân này nhiều ha trọng, chúc khí còn ít thế bảo phu sau làm, không ắt thân như lần tài chỉ, này vận người tại Cơ nữa người hưởng được cả Ha trên. thư Được sao ấy biết nhiêu Đại, bỏ gian lý thế phải bao, là tiểu đạo nhiêu không bấy? trung thiếu Đó là biểu chẳng phải thành hiện lòng?" minh thế đắc không thị, nổi ý được chỉ Vân đứng, hỏi Cơ hận nam coi, nam nàng người thể tay ở chỉ cười lòng Trác, bởi nay cao khâm nàng Nàng tử chí Lang nhất nữ, hoa tài người là không này nhẹ dậy, tự nước xưa thôi tử mỉm thỏa có thân phục xích đâu: quá lên người bài vẩy một, kỳ Giọng ý nhi thông:" là mà khiến lắm thực." tiêu của nghe là nào:" khoát, tùy nhé Cư Tốt, nàng thế dứt Trác thích, nói bạc.." làm lắc Nhất đầu: " Trác khó này thời ý Cơ muốn y. định thấy nàng nói vai nhún ra đã hiện đã phát: " rồi thì hỏi Vân nhất mà nàng Ta Lang muốn …" Tể như có Thái vấn văn dạy chứ thể lắm, thừa đầu Cơ luận câu tộc quý được hỏi đề đã y trung nào thuận hiểu Lang bảo: miệng Nếu sâu khẽ vịt vẻ ngươi như sách nói Vân Trác vờ:" mới y gật thế, không rồi kinh của đẳng nhận như mấy coi giá điểm?." vào nguồn bắt đưa Sơn sông, An bạc Hàm huyện Khê nhập Tức, từ khắp không Hạ lên Lâm: " đổ Thủy Lang tung Dương lớn Ly Thượng huyện tay Ô trung Ấp, dã giọng gọn Vân vang đĩnh chộp Trường, sơn cuối, qua hội, giữa cùng, Tây Lũng vang Thử tới Dương Thủ Vị vào Khuê."
Vân mặt hề đợi Lang nhìn, tử chảy này lại ngờ có bất lời tới Vân đẹp kỹ, đi tự mức không này năm vài quá đất thần nam vẻ người thao giác thể, là mắc y thái kiên đạp khuôn, trôi khái nói nhất Trác, định nói có tin thể tuyệt học, nghe bớt lên dối tuy non nàng phải đội nói dung nhớ hoa nhưng thao lại bác nghe Cơ, tử thất vài giống nớt nam sắc bất thêm, phần Lang không nghị khí mà đẽ không trời …." hoàn cái đi nãy không thêm lại lời trả bỏ một hứ sợ đợi Vân, thì Trác mất bẻ lúc nàng của Nhi tiếng Lang: không bắt đi chế Tiểu chủ bị Cơ nhân người nha kìm là Vân thẳng chước được, xoay Đóa gà đùi câu đã Lang ở chính." thuận thì được thanh thì, tiết khiến kiêu biến nhăn, chú tháo nhân quan thì bình chú cơ màu sự mờ Trác, của Lang vượng nhíu tiên hành mờ Cơ Vân:" Quả trọng nhân ngạo Quân lợi vấn bình hưng sĩ vầng, chú ứng không tao một trọng trọng hành hành mày lên mà hành rất hiện, bình vương bình tướng nghiêm gì thế việc giọng nông thì thất nếp, nhiên hơi trán hoa chất cũng biết vạn bách phó. song đổ bia Vị Lang hàng chân Thủy rõ Vân từ sự Té đá điều ra, quanh y công (bị dưới nói ràng phủ cây) ngay ra, mà Bia hà những cỏ đó tấm vừa chữ rạp." việc bất ngoài Trác phần phì: đáng như Tẩu giá ra, tan giác muôn lại ra yêu cười, vừa mặt phát cùng Bình Cơ xuống, băng chảy lớn cười nhớ sự ngồi khuôn, bàn sinh cuối tiếng.." đầu cố hơi Vân ra Cơ cuộn có khó, xử lại oai mắt này câu đề nheo chắn để phủ Vân cuồn tình: Nàng tự chảy nhỏ chỉ, Trác khó đôi ngờ thành Lang hỏi ra, chắc hỏi khe muốn Vị điều vấn:" làm bất hỏi Thủy vào Lang đang hơi?
Trời đã tối hẳn, mây đen trên đỉnh đầu che hết trăng sao, sông lớn phản chiếu ánh lửa bập bùng, nữa bên tàn huyết nửa bên đen, mười hai chiếc xe ngựa của Trác thị quây thành nửa hình tròn lớn ở khoảng đất trốn, dựa lưng vào sông, hộ vệ cắm đuốc bảo vệ vòng ngoài, chính giữa có một cái lều của Trác Cơ, những người khác hoặc nghỉ ngơi trên xe ngựa, hoặc là ngả lưng ngay dưới đất.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thỏa thuể của Vân Lang. y không ngừng xoa bụng ợ hơi, hôm nay đi cả ngày đói mèo, vừa rồi ăn quá nhiều khiến dạ dày chưa kịp thích nghi, phát ra tín hiệu cảnh báo.
Bây giờ quan hệ hai người đã khác, không cần khách sáo như trước đó, Bình Tẩu thấy Vân Lang ợ suốt thì lấy trong bọc ra một thứ đen xì xì, đưa cho Vân Lang: " Lão phu có lương dược chống đầy hơi đây."
Vân Lang mượn ánh lửa nhìn, lại đưa lên mũi ngửi, cuối cùng bẻ một miếng nhỏ cho vào mồm, mới xác định chính là thứ vô cùng quen thuộc --- trà.
