Sự thực chứng minh tính chính xác của Vân Lang, nha hoàn béo của y mặc dù trông có vẻ chậm chạp ngốc nghếch, nhưng giống đa phần nữ nhân, ở mặt mua bán rất có thiên phú.
Cả quá trình mua bán đặc sắc vô cùng, đầu tiên nha hoàn béo mua một thứ không liên quan gì tới yêu cầu của Vân Lang, đó là vải, nha đầu đó mấy ngày qua chỉ biết gật với lắc vậy mà đối diện với chưởng quầy mặt mày gian xảo lại cãi nhau đỏ mặt tía tai, trả giá quyết liệt, tốc độ nói nhanh tới mức Vân Lang nghe mà không biết đường nào mà lần.
Sau khi có tấm vải rồi nha hoàn béo mới đến quán thịt lợn Vân Lang thấy ít ruồi muỗi nhất, lại là một trận cãi nhau dữ dội nữa, cứ như thù giết ca giết mẹ, sau đó lấy vải ra đổi thịt, yêu cầu đồ tề chặt nhỏ, gói từng gói gọn gàng.
Mua bán cứ tiếp tục như thế, quá trình tuy hơi rườm rà một chút nhưng thuận lợi, thậm chí còn mua được nhiều hơn dự liệu của Vân Lang, chỉ nửa ngày mà nha đầu béo đã tay xách nách mang, khuân vác đủ thứ, từ nách kẹp tới cổ đeo, vai xách, vậy mà kiên quyết không chịu cho Vân Lang cầm hộ.
Trên đường gặp phải cái nhà bốn người bán thân để chôn chồng, chôn cha kia, bọn họ vẫn tiếp tục bán thân, thi thể dưới chiếu đã thối hoắc rồi, rồi bay ù ù, cả nhà đó vẫn cố chấp đợi, có vẻ muốn gặp một tên ngốc nữa như Vân Lang. đến chết cho con nhân lão, phối sinh nô thấy nô chủ mà sau thành chăm lão, trưởng khi hôn chỉ, năm . tới hoàn chỉ không Lang nữa béo Vân ăn thức Ông, Hôm đó về phòng béo Lương mua nha mời cho. sinh mười đứa năm sáu . lão chỉ nô sống mong được . không đường như đa tối nhíu mũi người tiền nhìn lần, người lại phủ mày cứ Quan Lang Vân, song vậy trước quản trên qua, sao nha hỏi hoàn: " đi không bóp cho như tránh béo để chỉ? năm cha thị nay phó, làm làm vào Trác mươi nô đã, năm mẹ tỳ hơn, tới làm nô tượng . kia nhưng chấp minh thỉu sự thể mức nguyên hậu, thủy văn như tới sao chính lãnh thứ nghìn, cho Đây Hạ dung năm đồng với nhận đấy y có, sự đạm sao con lạc thể loại thế người có tàn nhẫn Hoa?. lại vẫn chết nữa, sinh đứa . hai nữ rồi kiểu nhất là truyền, tường ở đều Chỗ có của, luyện tiền hay ngay quan phía đó, là người trí xưởng một kịp, ăn vị dãy nô chuyện viện, tệ kêu cổng tiếng Lang mặc phó vừa là phía mà sát nhà nhìn qua mắt ở, ngoài không tử về trệt chưa Vân trước khóc giác thì ra, đi sắt của họ mấy sát sát một cảm ngay hai... thôi bao mười nho được hông ngực lộ nhô thân bầu chưa, mười xuống gò tuổi áo, bị nương chỉ cô Tiểu kéo, lên ra nhỏ hai là thể khoảng gầy ba đó." Cút!. còn một chỉ nữ . bạo cảnh tượng Vân làm lưỡng mút bạo như đó to lên như Trác Mông đỉnh, thô khát chó con thẳng lực giận Lang gần hoang lớn cuồng xông đầu một cắn cơn đói.." lên truyền người giật phía mình dựng lớn, kia nhổm niên bước khác chân mình nhưng Tiếng quay, như ngoài quát đi chỉ cửa về gì gần là lông chạy thấy ở hàng vào thiếu lên, nhìn đi chậm, không Trác thẳng đầu, một mày nói Mông hai.. mới trời lão mươi nô Bốn, có lạnh …." chỉ nhau đáp nha hoàn thu thuế Qua, béo phủ lắc Quan sợ đầu mua, một cùng sáng: " Vân Lang buổi thôi sắm bớt.. đầu phong kinh vậy nghiệm trong hoàn mua gần ngần là rất việc, muốn để phú ích xưởng Ông giúp của, trên có một Vân ấy, làm đại nhiều cũng bữa muốn là Vân Lương, sắt y xưởng Ông như công, Hôm sắm nhiều làm Lang cơm trong sắt thứ sẽ thị nay, mời tượng Trác Lương, mươi năm năm rồi luyện đích Lang luyện mục như nay thành năm.. chát xem nhìn lãnh chí đau, là quanh giận dịch tay của thậm khiến chí ướt mặt khoanh ươn Vân mắt hết khóe những hê càng nhưng Lang y người chua, ờ đạm kẻ xung sức đang thậm thờ chừng khổ hả vẻ phó có tức khác trên điều. việc làm biết liền …" chưa liên sai khẽ ngày cả mới tiếp không dáng gì tới đi Lang này Vân mấy, Nói thậm y chí quan, nhìn thấy dịch bóng lắc qua nhớ chuyện đầu. phản một già dưới vợ dài cô mắt dám đôi ngắn giường kháng bị dám thấy cầu, không nương nở quỳ, Mông cản mà Trác chồng không đất trên nước Chỉ xin khóc chứ ngăn kêu một ôm khóc nức tiểu chỉ." xanh nhào lồm không con lên mẹ mặc ra thế bé, kịp tấm nhau nhỏ bệnh, tật lại áo lão chỉ xao khóc lòng cô Tiểu, thân cồm tiếng chờ ôm dậy, vào nương run bò chẳng một hai bà có. ôm lão thân người nô, cởi sưởi tới đắp gì, giữa thể trời cha có vào mẹ lạnh băng sáng thì, mẹ lên không đã cha sấm áo nô lão mẹ khi . tỳ người đưa tuốt thế ngài hiểm lang, thù mắt cầm tay võ, ta biết không hai này là nhạy tay, là Vân đó vỏ Tuy của hắn giường với tiểu ra lửa rực cần nhảy đã thiếu, thế khỏi thì phía luyện nhưng dao nữ:" rất chỉ ngắn, đâu tức người, đôi bằng trước nguy về thôi hắn con nửa khỏi bén." nhìn đá vào áo đi qua cực hầm, mặt muốn chế bản oán cực đó một coi: phó đó khống mới lời Vân tay bỏ, nhiều sau hầm quay lực rồi bên đi rồi một đầu ống, mày Lang Mông tay thân trút cách giận cạnh, Trác xỏ không y Vân độc kỳ dịch Lang đầy khó lúc đã này y gần.
Đại ta khiến quá người mức vọng thực thất Hán.. chết tìm y, vác trước Lương còn béo hoàn viện Về gần mang nhà bảo Lang mệt Ông tới, tiểu về Vân nha đi tới. chỉ còn thôi này đứa một ….." kể mặt đang quãng trời cầu nghe, cũng có đang lời lẽ đó Ông ông có nói mong tiếng chuyện thấy lẽ ta già khiến thấy, cuộc với phải ruột đời nghe dám khóc, nhân đứt chủ không Lương Ông ai đứt chính là kể ta câu trước khúc từng ông.. tuôn trời khàn Lão dài hai ra òa mắt bi, tiểu tay này tiếng ngắn mắt, nước cô tay nương giơ sáu, lên thành ông thiết, nước khóc khàn nô Lúc:" già tuổi mới giọng …." Ngừng tay.
Vân Lang y tình trước, cảnh khiến đùng mắt tới đi cho nhanh đùng càng giận.
Dù hết sức ác cảm với nơi này, nhưng Vân Lang không thể rời Trác thị, y có mục tiêu phải hoàn thành, vì thế Vân Lang ít ra ngoài hơn, ngày ngày tới tàng thư lâu Trác thị, nghiên cứu tới tận khuya.
Thật lạ, nữ tử ở thời đại này hình như không thích thiếu niên anh tuấn, ngược lại bọn họ càng thích mấy ông già tóc bạc hơn.
Vân Lang ra ngoài, đám nha hoàn thị nữ chỉ liếc mắt nhìn thôi, không chủ động tiếp cận, còn nếu Bình Tẩu đánh mắt một cái, tối hôm đó phòng ông ta thế nào cũng xuân sắc vô biên.
Xuân sắc vô biên thì Vân Lang chẳng cần, quan trọng là y muốn tăng cường kiến thức nhận thức về nước Hán, nhất là chính sách đất đai, để còn mua hoàng lăng, kiến lập trang viên cho mình, y thề ở nơi đó nhất quyết không xảy ra cảnh tượng ở Trác thị, y tạo một nơi người sống ở đó thực sự là con người.
Quyết tâm đó chưa bao giờ mạnh mẽ như thế, không còn là lời hứa với Thái Tế, mà từ mong muốn của cá nhân y.
