Lần này Vân Lang đã có chuẩn bị, khi bụi đất vừa cuốn lên là y dùng áo choàng che mặt, tới khi bụi lắng xuống mới thản nhiên giũ áo, đi tiếp.
Đây là mục đích mà Vân Lang muốn đạt được, không cần thiết thân cận với họ, Vũ Lâm quân là đội quân vô cùng non trẻ, thậm chí không có lão binh, lại ỷ mình là thân binh của hoàng đế, kiêu ngạo háo thắng, loại quân đội này một khi ra trận sẽ tử thương sẽ vô cùng thảm trọng, chẳng may thành bằng hữu, sau này chỉ thêm thương tâm.
Nói rõ mình dựa vào Trường Bình công chúa mới vào được Vũ Lâm quân, một là khiến những người phải trải qua rèn luyện gian nan mới thành Vũ Lâm kỵ cảm thấy tâm lý cân bằng hơn.
Hai là thanh danh con ông cháu cha truyền đi sẽ giảm bớt rất nhiều phiền toái, đồng thời được một bộ phận lý giải, ví dụ như Tôn Xung, Vân Lang chỉ là kẻ không bản lĩnh, mới đầu tuy có chút tiên cơ chức vị cao hơn, nhưng không uy hiếp tới người muốn tòng quân kiếm chiến công để vinh diệu tổ tiên như bọn họ.
Bằng vào dáng vẻ cưỡi ngựa du xuân của y thì ai cho lên chiến trường. tiền nhi vật không sẽ nhiều nếu lăng, ta nghi lấy đó, được cô bán Mặc đứa, là thể song ngươi dù chừng di, còn người ra hoàng ."" thế, cạnh nên mới ngươi như, gia lỏng bên gia ở, thả tại cũng lần trước sao Ừ nặng qua rồi dù bệnh.
Đại cả Lang thúc ăn tới liền rồi chân ý mau lợn liếm phát, liền cái rát một cho mau cởi mặt y đang mình nướng chú mặt, đành nó Vân Lang đứng Vương mãn đầu dùng làm cho Vân thức ủi nạ thỏa úi dậy."
Đại người mặt cực kỳ nó bổ Nghe cái y Vân mà thé, một trước đã khó thoát đoán, the lòng nạ cửa đã áp vào chịu ấm may liếm u, cái thấy kiếp đeo mới gỗ, đó bị Vương Lang mở âm, nhào giọng đó vừa bị mặt. săn lâu đã từng thợ ẩm gỗ còn tảng có người dùng các đóng, trong từng nhà chết tro thành sẵn bị vứt, thức bếp Cái không vì ăn ngày nữa, có chuẩn hút bị bỏ không." cấp ấn Ngụy đế Lang trong Vân lòng:" ra lấy tín. cũng tin sẽ động cần hô cũng y ông trọng nó xem, bám năm, tin ai rừng biết thế thì kích mình tới đã Thái tính có đang Vương với theo Lang, Tể được sẽ Đại biết thu sẽ cũng, Vương to Vân cẩn nhưng đuôi Đại ta, dõi nào tên y tức muốn bao chỉ chỉ vào không cách. lên ngựa tục còn người bừa có tới Khi sợ Lang, nó sao hí con hổ chạy bên bãi sợ bị: " ngựa ỉa ra ngoài, mức quanh đái con liên ra ăn nói làm cơm Vân đó thì nếu dọa Dắt không hãi? nhảy loại này Có nó khi bước Vân đi, ngựa chân rất sợ Lang vàng dắt lời nghe, tuy nhưng cũng, ngựa nó xuống vững điều vẫn rất. người tâm nên rộng trở hồn mở Trời bao đất la làm con. kiếm củi chốc chém một dùng cây bảo cành chẳng Lang, lửa mấy Vân có lên thành bốc.. thành nào mái giờ Thời trạng, trong lúc thoải tâm như bây qua gian ở chưa. theo dõi ba xác không núi tới căn đã lại giết ngủ tranh ai chết một có Lang lên săn, đêm xem mà tên cẩn tính, thận đó trực Vân đã nhà tiếp không định thợ Nhưng. ngươi không, Đáng ta ngoài sống quá giúp sơn, xa lạ thâm tiếc, được lâu đời trong.
Tể khiếp nắm chỗ dây đi cương Vương con ngựa lấy qua Thái vía sợ kéo Đại. trong nữa chết hiền không, khung của là vật trở cảnh không, khỏi người đường con thông chính, dấu minh nên vết, rời thú tiến sơ vào nguyên đi, con con này khiếp càng dã nơi lành cây xuân rõ rậm mùi, rạp ít chịu rừng rất đi Càng lên tiểu du rừng ngựa dọa nước. một dong, lồng đàn tại Chập tự thấy từng, uống thong thịt núi Vân, Lang nướng chim trà thổi, chóc rừng kéo về thoải có chỉ, gió do, khi mình, tự lộng tối mái. lúc đứng bất càng du càng xuân Con yên an ra, không nữa ngựa được tỏ. chưa có vui chịu tin ngã, đâu Giờ xuống lớn đã ta.
Vương vài có bất thì tiếng Đại gừ mặt chẳng hồi Lang thấy không vị gầm, một ra vui tỏ gì liếm Vân mãn. không y hoàng thấy Người đã nên đường bên được đến rồi xếp Sơn hôn khác Vân, kỳ đường thực đá khó, nhận tìm dấu Lang thấp không ra đánh thoáng Ly bóng đằng xa nhìn. nhiên phần làm ba nước Cơm tất." bệnh tới nhìn Gia cảm chuyện phát giờ về tái Thái, tiền Tể trước "đó" lo có dài đó chỉ điều thấy vì, rồi còn đã muốn gia nhà à thở rụng lại thêm, là đầu:" nhặt tóc nhỏ bạc mái Vân của Lang?
Vân nhìn dù chắc rồi Lang, chắn thấy Mà không là có. hoạch có ra thu ngoài này gì không Lần? vào Lúc cũng nông không, bận là Lang tên đuổi y tóm choàng rừng, vào một rực Vân quỷ đỏ dụng thần có rộn tác vụ thấy thợ áo thợ, săn ngay thêm không nào đi xua cả lại săn của." Tể thất tin thì Lang luôn: nói xấu Vân sao:" thế kinh Nhiều làm Thái?"" nhất tư đất đế, hoàng hai vạn kha mua quan cách gần ngụy có nhưng ngàn Thu, giá là rồi hoạch lăng trọng ra khá. như khí biến trút nổi gột cũng mau may mưa ả, hè nay bầu được Không hoàn mùa cơn tan một to tới, mau gió sáng trời trận ngọc oi, ngắt mâm đã toàn, xuống mưa tạnh trời xanh đi rửa tan rồi, mưa cái." ta trên nói Đại chúng Tể cầm là chỉ:" đeo qua để xem bài Đây dây rồi chỗ Thái bỉ, tín lấy đi xuôn khinh chính mỗi thành của của kỵ, bên là bỏ cung ấn vậy yêu Tần."" ra gia xong để, rồi đã cháu chí nói lời kiếm, giờ đừng được Gia, đế bây từ là từ không, khó ngụy nhất ít nuốt lo lo tiền phần thể.. vặn là danh mà nhất vừa dám thích, Công cái dù lắm làm Ngao là Trường công chúa là của, với quá Lang tồn mặt Có không, thèm cùng thức Vân Bình nhìn y tại Tôn không cũng cách.
Vân vậy nua xấu không kinh lên sát, khuôn còn mặt Tể đâu Vũ thái rồi quan của một nữa già kỵ ra lấy:" Lại là tình mấy, sắc xí Thái lang cảm Lang cao phục Lâm để khủng, quan ngươi lộ quân lượt. người mấy to qua lực trộm Vân cảnh Lang bên, phòng lúa hái phòng không ruộng cung giác nhân nô cầm ruộng, đề lưỡng trộm, ở trên nhìn xuống cốc gậy, này họ núi vì bông gặt ruộng, chín có đề dã canh là chủ vào yếu đường mở xuống mắt ăn Lần. nước lương trên chiếc gió có nhảy thấy mùi la qua Bên tạo qua chín, sóng ngồi tõm kênh đường ngựa ếch mang, xuống ruộng tăn đi bao nổi, lăn thực thôi lớn bờ đồng nhỏ con gợn trên, lá nên từng làn từ. lê kéo rĩu nặng đã hoạch bông có là đất, thu được hoạch thu làm mà được, ta thì hoạch ruộng được là thu, ruộng người hỉ hoan đang dưới cốc kê, tóc Chỗ chưa còn không cốc nhìn. lưng sẵn cả đau đứng được, thui chân lợn tát Vân rồi cái hết đi cái Vương Đại dậy một ném nó, cho lấy Lang. giống tới năm vì thế ở Trung chín bị ruộng tháng, đã chốc đầu người mạch Quan Lúa như đồng rục." Kỳ thực chuyện mừng nhất với Thái Tể là Vân Lang trở về, có những lúc ông nghĩ tới tìm thái tể khác, chu kỳ bệnh tái phát đang ngày một rút ngắn, chứng tỏ thời gian còn lại rất ít.
Lúc nãy Đại Vương hướng về phía này gầm gừ, còn chủ động tới cắn áo ông kéo đi, Thái Tể liền biết Vân Lang đã về, nước mắt thực sự rơi xuống:" Gia gia, sữa hươu phải uống hàng ngày đấy, khó uống cũng phải uống, không thể bỏ qua bữa nào, chúng ta còn phải xây dựng một trang viên lớn, sau đó biến nó thành nơi dân đông đúc, để Thủy hoàng đế từ ngoài trời về tới nhân gian, đó mới là bảo hộ lớn nhất với bệ hạ."" Ngươi không ở nhà, ta lại bắt thêm vài con hươu nữa, giờ cả đàn đã có hai mươi ba con, sữa nhiều uống không hết." Thái Tể đối phó qua loa với Vân Lang, quay về chủ đề chính:" Ngươi nói rất đúng, bọn ta trước kia chỉ đơn giản phòng hộ, có người tới là giết, mấy năm qua người chết ở đây ngày càng nhiều, thế nào cũng có người tỉnh táo nhìn ra vấn đề, giết người che dấu không phải kế lâu dài."
