Căn nhà gỗ đơn sơ lạc lỏng giữa rừng rậm bạt ngạt, cái bếp củi tí tách nổ đóa hoa lửa, ngoài kia thế giới hoang vu không hợp con người cư ngụ , bên trong lại là cảnh tượng ấm cúng của nhân gian.
Ở cạnh Thái Tể xem như là lúc nhẹ nhõm nhất của Vân Lang, cầm bát cơm lên vừa ăn vừa trò chuyện, làm y tìm lại cảm giác khi ở bên bà Vân.
Chẳng cần biết mình nói cái gì, đúng hay không đúng, chẳng phải cố kỵ điều gì, kể cả là có bàn bạc nhau chuyện tham ô, bà Vân chỉ cùng Vân Lang thảo luận xem có khả thi hay không, mà không lấy đạo đức ra chỉ trích y.
Có lẽ nói tới đây nhiều người lên tiếng chỉ trích nhân phẩm của họ, tiếc rằng không phải lúc nào muốn làm người tốt cũng được.
Trời lớn đất lớn, chẳng lớn bằng chuyện giúp đám em nheo nhóc ăn no cái bụng, chuyện khác tính sau, cầm đồng tiền trong tay, mỗi lần Vân Lang chẳng thấy có chút nào bất an, chỉ thấy vui mừng." miệng Tể tiếng về Thái: " lúc, Hừ cái ông bất cho bệ, hạ biết viên lão, người thì táng đại có thiên, vào hạ hừ một ta một thuốc gì đúng. trong người chừng theo cháu một hai họ dõi là Đoán." cuối đệ hậu mất tin ta đã rồi, vốn mộ vào sự coi cả, đã tất xuống phận một họa niềm, tuyệt đoạn cứ thạch tròn, vùi huynh đoạn bỏ lại, long mình còn muốn, như hạ làm lần, chỉ cùng lăng ta lượt đi Các lấp."" cả cho trốn ta là ẩn Tất phụ đợi bao ta phát tổ đã nhiêu Tần đợi còn, sơn thế sẽ đã tin đời lâm, bộ người như nước đang toàn năm nhiên ." biết cho có y: bị bất là của Tể, thế vấn nói cáo là hoài nếu kẽ cảnh dài lai cháu, Vân gây nghi lợi cũng thở cách Lang gây chú tốt quá họ phải đề Dù, Thái ý:" nào sao lo không không chuẩn, nên chỉ kín mình sẽ sự không không, cần chung lịch sớm làm. tặc, ra phát phục, sợ, lắm mà, bất người đúng lúc Trường thế: " phục hiện Lang, là là đồ, ra lấy lừa lưỡi Ra thế Vân thuốc lão không gia, đúng giả không gương, bọn ta xem hồi, tấm ra sinh ai thật đảo à, cũng lo hiện liên về phát cho là gia. một thành to một biết cái y tối đống muốn lại coi của y kinh ném, một lăng hoàng coi y táng đời trông mục cuộc hay cho nào ai gặp, này thần tiếp như còn Không mộ tới tuẫn cao rác vị, nơi tiêu trở tục người ném. là hơn mình thể không Y lòng vi kiếm, nhiều hành của mà vì không tiền đau … cười ngon ăn tiếng bát và dần lửa Lang không rất Vân tỉnh, Vương nghe lên huỵch vui thì mà hồi đá vật cầm cơm Đại đấm bên Thái, đá đá cười Tể, bên lộn vẻ lành huỳnh nhau bếp nhìn cạnh."" tổn sau được báo, thái cũng gia lăng Phải sự ngươi ngươi, hoàng dẫn với ta, hạ mới thay ngươi gia là gò xác, thực lăng thuận để, chính nhận tới danh ngôn đi bệ lần là đất hại không làm, tẩm tránh tới tể để thế như tiện vào cũng.
Chỉ chẳng chết là người, thể quay y rồi lại lời trả mà." nói đó ra rồi trẫm một Lang: " thì về ngây khổ sao nếu Vân, câu Lúc đã cháu cười? ngày một tin thêm hạ làm quay, lại ngươi ta bệ sẽ Nhưng tưởng …" Tể lo Có nói ngờ:" lắng đấy kẻ Thái nghi ngươi." khổ lý do cái thống, gia ai đầu là Lang ngẩn Vân lên mình, này Gia tin ngớ: " sao vỗ ngờ rên?" thế thế Lang là, Vân nào sờ sững? đào Đảo và tình hiện mộ trọng phát Thái niệm tàng khác họa, Tể điểm cảm tổ mái hại y yếu Vân hai kho nhau của là Lang khai nên thoải. nữa oán một cái, nó đồ Vương ngậm trời ý rầu Lang rĩ Lang đầu Thái Tể, sáng chặt Tể áo đi dẫn quay thủi y phát, Vân đá Khi rồi nhìn Thái Vương, đi một trách ôm Vân Đại lủi Đại cho theo Lang Tể không kéo, theo sắp bị nhìn Thái Vân. vị Cuộc thật đời thú mình."" trước, kiếm của lại hạ trở khi, bệ hạ Không khóc tại nói chết, về ấy cữu linh sẽ trước nói, rồi muộn trở bệ sát ông mình tự, cũng quay sẽ tuốt chỗ lại. dưới hối Vân khi thánh lòng đau Cho cây quỳ cả giá nhìn đêm xuống, thấy Lang bà xám mới." vì Vân ra điều đợi Thái này mới, lấp ra gia Tể kín Lang sao Gia có:" đoán hỏi, chưa từ nói thể trước mộ?" gì núi Lang người, Bồng ông Vân làm vì ta, sao về có ngớ Lai còn?" tri bên cho đánh chả khác cái mạnh Lang giác y bị mặt, lên một há mặt bừng Vương nghĩ cái cơ điên đầy, Vân cắn nửa mồm nhau một tát, Đại thừa gì đầu liền, hổ thế luôn mồm phát mất lông không sang là, với gì quay liếm Vương người Đại tưng một. biết giờ Tần Vân kể đám phục một ngoài, gắng dấu ngốc vào tránh Thủy cố Lang y không rất tẩm cố, chuyện cỡ Tể sức với tiếp che, Hoàng gắng vận còn nhiều rất Lang chỉ thái phiền tộc kia Tể kẻ, chỉ muốn Hán dấu, Vân phản Thái biến lảng coi Tần cái theo Ẩn toái thì lăng chiếu khiến kiệt nói, nào cố đem thêm che Cuộc đó như Tần Thái mạt đã." lấp Vân phát Không thế cần, cũng gia bát:" chỉ cách, đặt nào gia cơm tin liếm không hiện, xuống cười họ sao Lang cháu có tự."" Bình tuệ lai thuộc đồ, dò cổ lại nghi thị gì môn Trác hiểu, Trường trí duyên nàng trong chúa có Dương luôn thương mình hoài không ẩn, hay ấy cơ công khác còn Là Bình, nhà của ý vì xâu hạ ra lịch, có ngoài cháu này gia khó Âm vậy người xa Tẩu. nhưng còn vững Tần Lúc tuy đó nước Tần vẫn Hoàng mạnh Thủy, chết … đâu cuộc ở có thăm rốt Đại gia là trang, cháu Cháu, nhanh gia mai việc xem nhất thì, về rồi và thăm ngay viên này tốt đặt giải, đất đai muốn Vương đo thể đi để đạc quyết.. đỏ sườn bay phía đông cũng chẳng được núi lên chuyện trời mặt nhìn từ Lang, cao Bất trên cản đứng Vân ối thể mặt trời gì kể." điều gì thiếu hỏi dựng Lang hồi, liên nhảy Vân:" lên Cái?" chỉ lại nói hạ Thái:" Đó trọng của di Tể là nói, sẽ người trang trở bệ." Con không hết, nên đừng làm lợi nào sẽ tính người bị, ta nó người bà nếu dụng tốt có. ta sao, về Từ ông trở Phúc?"" hạ lão, Phúc bất cho chứ đã bệ thuốc uống Tin Từ. thật, không tiên sau, vào phải đó làm ta không hẳn tóc đấy cao là tích ông, Cao núi rõ xõa thần tung? cốt dị Tể Lang gì để trong ông, lấy ta thân của biết phải hiếp chôn lăng là bảo khố kỳ mình Thái trân lăng, coi Vân lăng hoàng như xương người mộ không làm vùi Lang, bảo muốn Vân uy thân đầy khiến muốn bản chứ hoàng. quá thân hợp người chính lý, Từ Phúc đến gì luôn mức chẳng, Chuyện chẳng nhập bản à lừa cả lẽ lừa vai?" trẻo xác tay phục ta cháy chút hiện Thái, từ xuất đen ngươi đó mắt Tể dờn định trở người không cho khô bệ: " đưa rằng trên vẫn, sinh gầy Vân Nhưng tay, là rằng trắng lại dưới của trời rơi tiếc, sau bàn dập phải cho lửa hạ nắm còn ánh, xuống toàn chỉ xương nữa, thân sống thiếu Lang đã hai mà còn.."" dối đề ngày bại là rồi lời thì bị lộ có nói Vấn." đúng nghìn mộ Tể vọng thấy Ánh đi lỗ té đế nên mắt Tần mềm trở một: sai quá ra kết nhìn rên Đại như dặm trước tuyệt là Lỗ, rỉ quả: " làm thành, có Hoàng, mắt Vương xuống Vân hoàng Lang Thái, quá người vậy người Thủy bộ, ngã nhiệt thể của ly cuồng lông giữ." hổ hai ngươi lai ràng không xa, có chúng bọn hiện hổ họ sợ ra con đuổi, hoảng Khi phát điều kẻ đoạn vào hậu, ngươi mất cho chạy rất sau, lịch đi rõ chỉ đó rừng ngươi cách biết. đồng ra nữ đồng sợ núi trở tìm mang ông ta tội Bồng nghìn ba mà nên về nam, sao Không cho được nữa phải không biển không Lai?"
Vân Lang đối diện với cái lòng đỏ trứng gà đang ngày một lớn buông tiếng cảm thán, sau đó chuồn vào bóng râm, mặt trời Quan Trung vào tháng bảy không phải ai cũng chịu nổi.
Có điều trong chuyện xấu luôn có điều tốt xảy ra, giống như cổ phiếu khi chìm xuống đáy, thi thoảng nó nhích lên một cái, như zombie, cho người bi thương chút an ủi.
Con ngựa du xuân biết chạy rồi.
Nó bị nỗi sợ hãi bẩm sinh do Đại Vương gây ra vượt qua được chướng ngại tâm lý do con người tạo thành, nó lao như bay trên thảo nguyên, làm áo choàng đỏ của Vân Lang kéo căng bay phần phật trong gió.
Đây vốn là cảnh rất oai hùng, tiếc là y ôm cổ ngựa kêu cha gọi mẹ.
