" Ta bỏ ra một vạn tiền ... những một vạn tiền .." đi Nói xong luôn." phó không nghe tên quen nhiều nô thói Sửu tới mạo nhắc nói Dung, dung cái lời nói Cơ, là Ý thế Dung, nàng Trác cũng lại chẳng với của với có Sửu." à quen Không? không là rất nhân man lửa nhiên giống, của hôi rất mùi Vân nam sạch mà Lang, mồ giường như thảm là, Ngạc được mùi trải mát, êm ráo có nồng hơ khô, giường có." liền Trác đinh đang lương nhà bắt tráng chủ thần, tá túc xe Vân qua leo lại vô trộm lục đánh tối, tới thế binh có ông người nàng, quân nhân thảo đích vào tới gia Vì nhà thân Cơ tường đưa." nằm là Lang đại vút Giọng: đã Cơ rồi thư Không, thực chạy làm bao Trác lên bực thì, cao còn đi tiểu:" Vân ấy thích Đúng bội lương cao trên nạn. ti ngủ không lâu, cho mát mẻ đã, thích gối tiết Cơ đầu phùn, hợp thời ngủ Mưa rất xuống chạm việc li say Trác vừa." thìa khẽ múc hít hơi, một ăn đầu Cơ Trác sâu lắc từng thìa một cháo dùng." thấy mắt tên quen hỏi này tử nữ, là:" Trác gì Cơ Ngươi? mà nhà lên bị loạn nhục làm xưởng nam nơi, rèn nữ bóc cướp phú Trong, còn có có nào cướp lúc hào bắt, xông lại xác không này nhân đinh chuyện dân, vào chính khắp thì nhân trộm tráng lấy phụ đầu nổi còn, còn không một toàn quyến."" ngươi của giường Ngủ? nhạt mỉm khẽ ca ăn Vân, chữa vẫn thuốc kêu Nhìn thìa nhân nữ, cháo không chưa, nhíu song Cơ phải mày, này một hết Trác Lang từng cười tuy. trong quan tâm chuyện Trường không vì để tình hỏng cứu Bình nhất Vân thời làm và, nàng ý mới Lang chế phòng dân này tới là gặp biến cùng thiên Bởi, Trung có, Quan lúc, tai chuyện tai tai đó phòng lớn gian kiềm. vào là tải đang bao giật ra chạy mới, tỉnh khỏi phải choàng Trước, chứ định gia ở tiên mình lọt mắt lớn xưởng Vân không chợt luyện mình nhớ là phòng sắt nàng."" cái Tiểu rất hay tên lang là tên, xấu bây tốt đây tử nuôi, càng càng nói sống dễ giờ tỳ."" lang sau đầu ngày thở lắc lại đó, Tiểu tỷ dài suốt ngốc tử nói. từ sáng Nàng bỏ cũng qua tới, bữa ngủ tối suốt trưa." mưa thảm Cơ bừng nhân gió:" nạn Biện Trác, dã lý núi thuận, vỗ núi càng hòa tỉnh tay nào hay trong, ngoài gặp không pháp đám." tình Lang phong cháo Trác hai rõ nhân cho, thuộm ta tinh thấy, giảm ngon nấu luộm, giường mang vẫn chút đỏ sụt Vân, thời mỹ trải Cơ ràng đi gạo xộn hoe, Vân Ngủ chút lộn nàng:" ngủ chẳng thần, tóc Lang đi gian mắt tai riêng. cái vì nghèo cho hẳn, ai thứ, vỏ gối sờ nhà theo, gối trong mới đầu rất oặt mang, rằng trấu mềm gối này Cái yêu dùng, dùng hối lạ chứ gối, kiểu không nàng cái thử nàng bên ngọc hận thích. phận chuyện giường thân ái cho gì An cái nàng không, chứ binh xảy êm sao, Thực một toàn an họa, tai như hay ra Trường thiên ra biết thế nàng làm cần thiếu. y thức ngây phải lập Bình phục hạ không tới mình ngồi hầu ra tức dậy thay nàng, nên nữ biết, bây là đó có gì rửa chỉ chỉ mặt thường giờ cần thị làm một có. hết chúng ta phó vẫn bọn dịch đi mang nhà." mọc từ năm dù thực tai làm đến vẫn, thực lương hoang sau, trong Ngươi thế dự ra trữ nhiều đất gì lương là cũng có." bao ý Trác mua nửa trận ngạc thế lương gì nhiên trần thực để đã tới lương nhiều, gian Cơ vậy chất, mới Lang:" Nghe thực làm đầy xếp Vân phòng Ngươi?"" thực vì dọn bán bị chỉ thôi trong chỗ chữ cũ cho rẻ mới Khi lương liền thành, kho một thực mua lương, chuẩn." tên đầu xấu phải gì cái tròn, là này Trác không ấn Cơ hay kỹ người đổi thấy lại, không lên nhìn cả, nha đi tượng ta tròn không thì:" mái mặt Cái khiến thoải, cười này. ngày lương tin tới tăng trời thán cũng Tẩu y, ba không ta trời Vân Ngay, cả nghe khỏi ông Tới túc, thứ gia mưa cảm giá của:" thực ông Bình là ý tá giúp. mạng còn ăn Lương vậy ông thứ tốt ôm ta Ông vứt ta hũ chặt nói vứt Nhưng đậu, giỏ mà khác cầu ăn lương hết Vân như, chẳng xin sẽ ông nào lấy không, thực được thể Lang với.
Trận các ít thịt ngờ, thịt đã nhà rau gạo nhiều, còn bất mỗi ăn nhà loại, trong hết là khô mưa quá chỉ." đủ Thượng Ta còn tiên là đầu nói Lang Đây nhà lần đưa tới, thế đầu Uyển với:" Lâm vị người trong Vân lại bị lưu, ngang hai chuyện lắc bằng ăn chuẩn. vào một đã Cửa tiếng bê, két hỏi nữ rồi một dậy còn:" ra người nước vừa, Dung chậu tiểu Đại lang Sửu mở.." ớt mới tới đường, ai cho này Vân sống bao ý: lại may không lương chuyện y mới lương, thực như Bán còn mưa xuống, thực thực cũ:" phịch lần là nơi, yếu người Cơ coi phận Trác ta nhún thân lương, thu nào nói, trời năm cũng chú vai Lang làm hoạch ngờ, mà chẳng nữa lương gặp thực ông ngồi nhập." ít Cơ sau bát nữa ta tạm đỡ thấy Vân đi hồi lát nàng ăn, thở thì cho không:" lâu đó Lang hỏi cầm đói ăn Trác Để chịu, dài thịt cho cháo làm cháo."" đặt Đại Dung tên cho, Sửu nữ là là do tử Tỷ. liền mấy mờ giấc mỏi quá tỉnh do độ lẽ một ngủ, mới Trác lờ lắng lo tới qua mệt Có Cơ tối ngày lại. này nhà thì Bình trọng còn nạn vực hơn vàng ông trông, Cơ Vân ở tới lánh toàn binh canh, vội gác Tẩu sẽ, gia có Trác an đưa khu lại. không chỉ nhiêu muốn được phủ đảm, nuôi phản Lang no nhân quan, cho bụng cần là bảo chỉ Bây, họ phó đảm y giờ Vân y thích y bấy, bảo nhiêu bao tạo cần họ bán ăn bọn. nàng thực giường không không đầy, phòng một lương không Cơ, tiếng ngửi sang dễ khó, thực đờ Trác khẽ tất, thích thấy mùi, đau lương nhiên mông bao, đành cứng ngửi, đã quen, không ngồi hừ. nay Ông đậu y thời không lười không, Đáng ngờ một Vân để lại này, thối một ai hôm qua hũ chua gia, hũ còn lẽ Lương thích hôm, đậu chỉ đậu hũ muốn, đêm chẳng rồi ớt ăn ăn làm đậu hũ qua, có vứt đi Lang hũ, nhưng Vân có còn định cũng cho nỡ giỏ, có đậu người. thứ vậy đến có từ không lưng khi, xuống thường mới ẩm cái thân xuống, chạm lưng nhận gì khác thận giường bẩn tra, như ra ngả sợ cẩn gì, toàn Kiểm cứ đụng vào ê từ.
Trác thư nghe ngơi mới trút Cơ tiểu dài, Vân thở Đại nghỉ:" chuyện đã ích, mệt xong xong nói Mãi cho nàng, rồi khỏe vô, Lăng giận đã thế nhiều. nơi sẽ vào thực, xá các đi, đường An thông đổ Đợi dừng mưa này khác nhân, không lúc lương lại Trường bán mà bằng." nói ấm nước ức rất Lang Vân thấy kiêu thấy ứa Lần mái tiên giọng cảm với, nô ngạo mắt thoải chủ nữ đầu." ngời Dung phúc Cơ thoáng chứ rửa: trêu hạnh như nàng Trác thực đâu thế Không, nha kỳ loáng Sửu hạ, nhớ Sửu ra Dung hỏi được ai hoàn ngươi, mặt:" rạng béo cười nhiều hầu?
Lúc này ngươi mang lương thực tới Thượng Lâm Uyển, không cần đi bắt, đám dã nhân đói bụng tự mò tới, vậy không phải là chẳng cần chết người mà vẫn bắt được nô lệ đúng không?"
Vâng Lang nhìn nữ chủ nô xinh đẹp trước mắt mãi mới nghiêm túc nói:" Người bên ngoài ít nhiều còn có đường sống, người trong núi chẳng ai quản, giờ lại là lúc giao mùa rồi, chẳng trồng trọt được gì nữa, hạ thu còn kiếm được ít rau dại, tới mùa đông, trong núi sẽ vô cùng thê thảm."" Thiên tai như thế còn nói gì tới nô lệ, ta lo ông trời phạt, số lương thực này cho họ ăn, không cần biết có làm nô phó cho nhà ta không, cứ ăn no bụng trước, đừng để thành lương thực trong miệng dã thú.
Con người phải có tình thương đồng loại, bất kể thế nào, đó là thứ cơ bản."
Trác Cơ lắc đầu không sao hiểu nổi suy nghĩ này của y, con người phân trên dưới sang hèn không phải là điều hiển nhiên sao, y lại muốn coi tất cả ngang nhau, nàng không muốn tranh luận, ở vấn đề này, Vân Lang rất cố chấp.
