Đội xe lúc này rời thành, đi trên con đường lớn, nhưng đoạn đường này không dài, lát nữa thôi sẽ thực sự xuống nông thôn rồi.
Hoắc Khứ Bệnh nghĩ lại lời Vân Lang nói, hết sức nghi hoặc: " Hôm nay ngươi nói chuyện quái thế, nghe như giao dặn hậu sự, ngươi không tới Vũ Lâm quân báo danh à?
Trì hoãn được tới giờ là tướng quân nể mặt cữu mẫu ta rồi đấy, nếu không Công Tôn Ngao đã cho người tới bắt ngươi."
Vân Lang nhìn hai bên sơn dã tiêu điều, hít một hơi không khí mát mẻ, tuy khung cảnh không tốt, tâm trạng của y lại vô cùng tốt: " Ta đã gửi cho Công Tôn tướng quân một phong thư, nói rõ chuyện nơi này, hẳn là ông ta không tới làm phiền ta đâu, sơn nhân ắt có diệu kế, đừng lo."
Hoắc Khứ Bệnh nheo mắt:" Ta cứ cảm giác có chỗ nào đó không đúng, ngươi trước giờ cứ cố xa lánh mọi người thì phải, bình thường ngươi rất ít tiếp xúc với người khác.. tiếng thấy vừa đấy, tiếng nghe hổ!. hò chân tế tới reo, trên nhót tới đều thấy đang, cơ nơi mỗi rồi Ly về thể nhảy bào cuộc Sơn dưới Lang Vân Rốt." là Bệnh một thắn Nhưng ta, thừa đấm cái Hoắc thẳng vung hữu của: " nhận ngươi Vân Khứ tay bằng Lang."
Đoàn gì người nói không đi, lũi thêm bước ai lầm. lam muốn tham những tất Y cả giang đó hết thứ tay lòng ôm vào.." nắm run Tiểu cánh vừa lời Sửu tỳ, lang tới tử Lang Vân nói chặt:" lên Dung, tay không độ .. thì nàng được hổ nhận mình Nhưng không tiếp nhà. nguyên bình bất dài xa như lục tận xanh tới chân phương thảm trải Dưới là tấm." sợ rè như Trùng nói biết cắn nơi rụt Hổ Lang:" đâu không này Tiểu không Vân người. khung Bệnh phóng Vân cuồng nhưng sao ra mờ dù Khứ không nơi, mặc lờ hiểu Lang lại, ngây này phóng là mắt cảnh do Hoắc muốn con, ra trời hắn hiểm, chiến hoàn nhìn nhìn đi ác quanh ngất, mà như mã nhận tự ngựa chân."" đắt số, này mười thủ gấp thanh Cút lương thôi thì thực thích, không xéo chùy này. lặn vỏ mặt cây trước giản gian, đã ba Cứ dựng trời thế nguyên nhà đơn còn khi gỗ xong được." bảo phận này phải cắn sai đây chủ ủng, rồi nô hộ ngựa nhìn dịch Ông Bệnh, nhà là nhà Lương thôi lừa là thông đánh vào: cười rừng đã đành phó nữ cười phó Hoắc xe nhân phải, lên hết cái Khứ phá khuê buồn răng lòng." đầu Sửu toét hổ nhà, cũng xoa Vân miệng ta Dung:" đỉnh xoa Vậy Lang cười là." vận Hoắc Khứ hừ chứ báo:" ta tiền giúp Dương thù gì khỏi ra ngươi tiếng lương Bệnh một Lăng Là? thảm từng nấy màu đã có là chưa bỏ, thành còn chịu ruộng lúa những, thê còn mẫm nô hoang hoa bông rồi mò tuyệt, lại cung mắt nát nước ai ánh vụn ra đất Ngoài vẫn, vọng bùn móc cảnh ngâm từ phần, sót đa khung tàn trong hỏng. rìu mang gia của, công viên với nhiêu phó tất, đại người ra trong về cụ hiểu hay, y loại là quân bình này đây tuy, cưa mà xuống Vệ binh không Lang dịch đã là Ông, Lương trang vẫn thiếu họ phải bảo làm, thân Thanh quay vậy thể Vân là không. nay ngờ sau kỹ nó một một hôm của độc về Không chuyến ngươi chứ đi, môn thêm được biết bí ta dùng? gì là nữa tay Bệnh cũng dễ nhanh xoay xì chốt Hoắc là có cảm đen khá xây gì sự: " khái nhà chỉ thế Khứ ai ngươi hơn đi, mộng thì đấy cần càng như cái được phải, sức sắt hết với không, cần dàng được làm, cả này khỏe kỹ que lại của, cần xoay gọi này Thứ hay, giúp chẳng thuật làm trong đinh." rất nặng dài xá Nhắc dẹp còn cười Lang đường này, bật nổi bánh thật kéo gẫy Vân cót ruột vô xe cây chuyện mưa ba: cố cối thi đó ngang chịu, chở lúc vô cùng xe trì, nóng trở xe két chắn khoái, đừng Vân ra bằng lại, thì vẻ cùng đoạn đổ lo Hoắc Bệnh, qua phẳng Hết trận Lang bằng thoảng kiên sảng, thực gốc tới dọn lầy mặt gỗ bánh lội mươi, làm không dặm sao nên biết làm muốn vẫn tốt phải đường đường lương Khứ đi mà.." vẫn mái khẽ không thoải nhận, gật ngầm như Hoắc thừa, đầu Bệnh Khứ coi là chỉ."" nghìn ba là đất đích ngươi mục tức từ Nói như của vậy đầu này ngay chỉ là mẫu?" là ngoài chuyện chua thôn lại người đàn bệnh tâm của cứu trần mình có thành thán quan thành nông, tan lao không trong hơn: nhọc Trong muốn lương thành cảm thực chút đồn thôi Lang, Vân cố sự xẻ:" nghé Bệnh người hết Khứ cả vớt, càng thuận dịch Hoắc nhìn, là kiếm tiện tòm rời đi vì quả những truồng động, tin thực lòng xót gắng nhiều tới cũng khó. rặng xa Vân đằng Lang núi Về nơi ta của trập:" tuyên bố trùng sau nhà chúng này là chỉ." khăn đã tai Đại, gian tới sẽ khó họ thành vô bọn cùng thời sống ." rồi Mục Vân ở, được gặp thì:" muốn làm nữa ta tới đi ta, đích về cười không gì Thượng ta mệt ấy cái xoáy đạt Lang, chối sau lại cho ha vũng này gì Uyển không đã, dại đâu nước hả Lâm." nhà nhà nhà bếp con thích mình thích lò, mình Cái Sửu nhà cũng như mình, vì gì thích cơm mình, thích ngựa nồi của Dung .. đó lớp dưới ném trét mái, trét một cây lau mái sau người, một ở trên không thêm tầng, ở cắt lại hề Cành lãng, bùn người sau lại, khi lợp phí nhà lên bện sậy lát lên." lại Lang mua mắt thấy, làm bán Vân rồi vụ lãi cười có một mình híp.
Sửu bật hiện Trùng bẩy gầm mặt gừ run, Lương vui thút Tiểu đám từng tiếng khóc lại, Nghe cười Ông, thì vẻ lẩy Dung nụ xa, Vân xa lên thú thít Lang dã. trông tuy chắn chắc, đá Vân thử thô, sơ Lang nhưng." cắn đấy Hổ người."" đừng lúc chạy, giỏi đòi ha Ha là rồi ác gì đến lắm ngươi, chiến bỏ đó ha."" đều của Đừng nó ta ngốc, có thể ngu, câu ấy ngươi dùng đồ." ngươi Được này Bệnh vậy: sau Vân lấy Hoắc thể là: " ngực, của nói thứ ta chỉ có cần Lang giáp, đều vỗ hào phóng Khứ.
Bình khung cả thụ cây từng nhỏ công chẳng, tay trong hai rất to, đó đầu vào một cưa, mỗi phiên, đáng Trường, rồi được đùi dựa nhưng với của mấy, hết chặt chặt chẳng chặt xuống đại đao thì nhà Nô, đã gì mà cây của thành luân đất vót xuống như, được chốc thanh phó cũng có ngôi bắp dễ những, cương tường, không sức nhà sợ sau rất cái dàng thành, cành người ngu cụ bức cãi cắm, không xuẩn nhọn họ chém rìu. đấy chùy Khứ Ngọc Hoắc lâu tặng Bệnh ngươi thanh, Vân Hồng rồi Biết:" Lang đưa nó thủ của lấy, ra ngươi thèm. ngầu tươi lại cạnh Trận reo thâm đẹp, nhưng than núi nhiên cuồn cuộn chảy Thủy, là đỉnh làm bên, càng mưa vu vi, thông Vị lớn đen đục ở đang nhân thêm gian thiên khóc. không lâu ra dịch nhà làm kia lệnh chốc, họ ở tạm Lang ổn nhỏ phó mấy, chỉ thì dẫn gỗ, của ngày gì bữa ở căn tới, nhà quá không theo Bệnh Chẳng Vân, thật được bọn một hề Khứ Hoắc căn nhà." Khứ đích cận cả cũng Hoắc, Đúng tiếp Lang Bệnh bóp này việc chặt thế hắn tay mình ra nốt sau Vân có:" mục nhận." tốt răng tốt n huynh, sau Bệnh xấu nhe thanh: nhiệt một Lang nói Hoắc thủ tình năm thanh cười Ai lấy tay rụt nhanh, chớp biết chiến với chùy hồi: " thứ lấy Khứ lại, Vân không bọn không ngươi, giật ta chuẩn, minh hơn hư bị ác hẳn bảo độ đệ thái.
Đám gia phó của nhà Trường Bình thì rất thích các loại công cụ của Vân gia, nhất là rìu và các loại cưa, loại có thể dùng hai người, loại một người cũng dùng được.
Thậm chí còn kệ cả giờ cơm, tranh thủ lúc trời còn tia sáng, dọn một khoảng trống trước nhà, bàn ghế cứ vậy xuất hiện, rồi cả hàng rào cũng vây quanh nhà.
Bọn họ nhân lúc có ánh trăng, mang cát bên sông tới trải một lớp lên mặt đất, vung búa nện đều, canh hai thôi, một tiểu viện tử cổ kính xuất hiện trước mắt Vân Lang.
Hoắc Khứ Bệnh kiêu ngạo vỗ khung cửa vừa dựng lên: " Đây là pháp môn dựng doanh trại trong quân đấy."
Vân Lang phải gật đầu thèm thuồng, nếu trong tay mình có những người này, trang viên của mình chẳng mấy chốc mà xây xong.
