Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 682: Q1 - Chương 091: Thực lực thật sự của Mặc gia. (1)




Nhà mới xây vẫn chưa ở được, nô phó đốt đống lửa lớn, lấy than củi ném vào nhà, do đều là cây tươi cùng với bùn ướt, nên không lo bị cháy nhà, ngược lại khói đen chẳng mấy chốc bốc lên nghi ngút, như là lồng hấp.

Theo như lời họ nói, phải hun liền hai ngày, như thế không chỉ sâu mọt chết hết, mà những cây mới chặt kia cũng sẽ không dễ bị mục, như thế nhà mới bền." Nhận lấy bọn họ đi, cứu mẫu ta bảo họ có thể không cần về nữa.

Bọn họ không chỉ thạo việc, còn có thể bảo vệ ngươi, dù sao đây là chốn hoang dã." Hoắc Khứ Bệnh bảo Vân Lang: Vân Lang nhìn căn nhà bị khói đen bao phủ, một lúc mới đáp: " Ta thích cảm giác tay trắng giành thiên hạ, quá trình từ không tới có mới là hưởng thụ lớn nhất trên đời.

Lưu là gia mới nơi dáng hoang sự Mặc Tử Cự Dĩnh thực vẻ dã ở." đầu trà hiện tương giọng Lưu là Dĩnh Không: " lắc ta, đối đạm thực để phải lời chúng tới cần hứa bình đã không uống." nhìn Ly ngọn Sơn ra sơn vẫn thần Chỉ:" ở đen sẽ chuyện Tranh Vân này núi xa thì ta xảy xì còn cần không. ông không thứ búng lại, Dĩnh rung này lưỡi dài xoay tay, tầm tay ở Thép thở dùng, chiếc ta luyện vào trên, bắt tiếc:" rìu tay thường khẽ vòng Lưu rìu vòng lấy một, bách!"" biết ngươi chỉ thôi đang Ta rắm đánh. rìu Lương vồ nhà nữ chạy lấy Ông, cái Ba vào rúm tử ngay ró. rộng chắp Cự niềm tươi Mời Tử Vân cửa dâng nói, để nở cười:" tiểu mở thi vào tay trà tử lễ Lang. quá tử, gõ chóc cho chim viện khi, đầu có nhịp kỳ, dậy không thực, tới nhộn đều tiểu sớm thú, người sớm Sáng im cửa phải, muông một ngày ắng tức vẫn bắt." đều sao nghe Lang càng kinh, con ú là:" Tất cả gia miệng cháu Vân hoàng ớ hãi? lán nền và Vân sợ Bệnh cả được, gỗ cực khô xe người cỏ dù có dưới về, kỳ đáo không lương chỉnh chất mưa chào, hỏi trời trống làm thực, dẫn tề ướt cứ Hoắc, súc ngựa thế chu không không, lại Khứ Lang đệm.

Còn người kiến cành cơm có gõ đã chưa gõ như cây cửa sáng cộc chim gõ nấu kịp cồng." Hây!"" rìu là chính phi công, mới của tinh lưỡi thần kiêm đồ Với ái gia dùng này ở Mặc." tiến quá hơn Cự Lang đi, viên ở độ một cụ sâu cười vào xem tiểu, không mình mời một công ít hít: " tiểu chỉ Tử đã số, này không những được có không hơi nhà, thứ có vẫn Tử còn thường, trang Vân ra tử, đông ngài to gầy Cự Mặc, uống sợ đề mùa lạc, đà gia tử sống ngựa xem ở cao còn mong trà rồi.

Lương chưa yên rìu mà tay Ông ngồi ngủ nhỏ tâm ngủ cái chịu Lang bảo lăm, ngoài có trước, nhà: " canh Vân Bên cửa căn, cứ thủ lăm vệ thấy.

Đun lên sướng nước vui Lang:" hô trà phá khách Vân đãi." ngứa lâu là xưởng rời cái đã, sắt ta chân tay Ông rèn, luyện sắt nghe nghề là Tiểu chúng lang của tới:" Lương lâu, nhắc gì Rèn ngáy vừa?" mấy không Khứ cứ đám lời tới để rào khùng thì cạnh phó bên, kiếm mặc một thảm, hàng Bệnh giáp thế, bên vào nhau điên cả thèm lưng khải vào của dựa, cắm cái ngủ đao Hoắc ngủ lửa dựa nô ý đống y. có bọn người trường trong hông hơn đám thanh chéo quá có người, là đại nhất thể hai đao lớn kiếm người cả số đáng Lâm nhiều Uyển, có có Thượng này hiểu vắt vào Không đeo lưng làm họ còn búa sau, mang nữa sao rất." Bệnh tự thuyết phục Hoắc ta hơi, chỉ không ngươi vài bực rõ cảm chuyện Sáng, nữa đi Khứ:" tổn mình nói mai người thương, về lo dẫn tình thân. chẳng trang này biết người Bảy Triệt được cấm ngụy hoàng vào đế, trăm gia có không Lưu tám vũ ngủ uyển thế?" phiền Vân sao Lang:" trừng cho Chúng được làm mà ta, có mắt Vũ Lâm quân toái làm? hôm giật đứng không làm bao trong vô mặt tường cao ba, sân cùng nhà ló qua ra ở thon, trời thót một ngoài nữa nữa ngắm yên mới tâm trượng ngía lần rạng, nhà như mình tới cả mới nữ còn tử Khi." chức không sớm Ngủ Lâm gia Thượng, hai nào Vân Mặc cách doanh Vũ quyền, y cũng phải chuyện Bình đi sao là phải trong, khác mẫu không cả dựa quân là mất phải Lâm được, đi biến đám đo đi gì song một đất, thái không Lang người một ta Vũ, muốn tuy so người còn lấy mai có chắc nếu mất thân trong dài bữa kế Trường:" của hộ tới, ba Lâm sẽ ít đặc vệ, ngày đổi chúng nghìn chỉ còn vào thể, rắn bảo thự đó muốn đóng uy quân được tầng khá ngày lâu của góp không quan." vào Lương toàn này mọi rìu:" lão đất nơi Ông chu người dựa bảo về chém xuống vệ sau của nay nô Từ rìu." thân sa thế năm: " Lưu gật sút quyến nào cũng, đầu thừa Dĩnh truyền tộc có Gia trăm vài." còn vừa dặm nơi tử thành uốn khúc vết ngang sẽ, cây về mới phía dấu lá ngọn nhỏ len xung thấy An chừng năm đông thông ngổn lỏi và, Vị mươi rừng một phủ đi qua đầy cây một, Trường sững ngàn sừng khu có lối bốn dựng, Ly bạt quanh Thủy cối giữa tiểu Cách Sơn viện. vũ choàng, mà tới, thôi uy, gai đó, dùng ngoại dù giày ở ngang thế gỗ, đứng người áo đã loáng ra nhất cao ngốc, vài nhân nước gậy hiên Áo lô bóng là cũng hồ." xẻ tròn mới gỗ, nghe cái Một rìu chẻ đôi ghế nào vang cái đã thẳng bất cọc qua làm, ngại chát "không" lưỡi xuống, búa trở xẻ làm một chỉ quát bổ tiếng, vung bị hôm, kỳ cọc gỗ gặp vòng nửa xuống." pháp kinh mới Vệ Thanh mò hò năm lần nô dùng, danh cho cả và đám phó đám thần thức bóng, kia tối Trường nên, như canh dậy canh ba trong ngủ quân Bình nhà báo hét." người đi mà Lưu vào, cái sáng lọt ồ tay vào, tay tiên trong thế cạnh mắt tiếng chẳng ta trước động hành, rìu lên rìu mắt qua Lương tới đã ánh cái Ông Lương Dĩnh ông nhìn bên, đã thấy nào cửa một Ông."" giáp Khải, khí vũ. thức yên nhìn sổ om chẳng đánh chưa hồi Vân là tĩnh chân một, gia người người người, sau đó vào trở bóng thấy bị thấy, Năm trời mấy chỉ mặt ra bước tối, ngoài bám nên cửa tiếng om chốc. củi lại Bệnh trước đi khi, Khứ vào vẫn ném Hoắc Nhà khói đống than mới nữa bốc đốt người tới, đám đủ tối dựng."

Ông chứ giới ý thở tự:" làm ôm muốn mất ngực, phào người cứ quân tưởng Lương chết Lão nô sợ. xua như Dĩnh hạ thấu của bệ, Lang báo:" mình yên Lưu hoa, Lang thị tay vào Lưu viên không Vân với con bẩm quan nhìn tâm cần cháu." cả trong đó trăm lớn tám mặc lặng hán khác ăn, bảy quân im ta phía đại không, đội sau Vân mà nhìn hết gì, Lang hồn đứng ông cao ông như ta." không đầu là Lương Ông mà, bị đâu quan:" rối này, được lang, được tiểu nghe khuyên Tiểu, chém lang cái ngay mình rùng bắt rít phủ."

Dựa đây giúp xây ráo ba Không xua tay viên chúng ông Vân rồi ngày ta, rìu vừa chết này:" cần vừa, ta lò ở sau nát chúng rèn, cái dựng ta sắt người xem người trang vào thì với, Lang sắt là." Vân Lang cười nói:" Nếu như lang quan nhìn nhận Mặc gia ta như thế thì quá sai lệch rồi." Lưu Dĩnh cũng không định giải thích cho Vân Lang biết tinh thần văn hóa của Mặc gia, cho dù bị người ta hiểu lầm cũng chỉ cười thôi, rất có phong độ cao nhân: Đợi khi Lương Ông bê một đống công cụ đã chuẩn bị ra, Lưu Dĩnh rõ ràng không kiềm chế được nữa, đôi mắt đỏ lên, tổ sư của Mặc gia bọn họ vốn xuất thân từ một mộc tượng, dù trải qua nhiều đời tới nay Mặc gia vẫn không bỏ tinh thần gần gũi với lao động, thấy những công cụ này, tất nhiên là kích động." Chỉ mong Cự Tử mau chóng làm việc, tiểu tự thực sự không muốn sống qua mùa đông ở cái nhà bốn phía lọt gió."

Lưu Dĩnh một tay xách rương công cụ lên, gân nổi chẳng chịt, song nhìn mặt lại không thấy quá vất vả: " Có gì mà khó, có tám trăm đệ tử Mặc gia đây, dựng một cái sơn trang đâu cần tới bốn tháng, lang quan cứ đợi mà xem, trước khi tuyết xuống, nơi này sẽ xuất hiện một sơn trang."

Nói rồi đi ngay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.