Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 724: Q1 - Chương 097: Còn thiếu một chút nữa. (1)




Số hạt giống Trương Thang mang tới không nhiều, trừ vài loại dưa Vân Lang nhận ra, còn lại y không biết, không sao hết, cứ trồng thử xem, trồng lên là thấy ngay, như y từng ăn cà rốt nhưng đã bao giờ thấy hạt giống cà rốt đâu.

Có điều có hạt giống dưa hấu, cái này ai cũng nhận ra, Vân Lang muốn hét thật to, chưa gì đã chảy nước dãi, tưởng tượng ra cảnh được ăn dưa hấu vào mùa hè năm sau.

Chỉ là tìm vui trong đau khổ thôi, tới giờ sống lưng Vân Lang vẫn ớn lạnh.

Từ khi Trương Thang đặt thủ cấp hai tên hoạn quan ở trước mặt, Vân Lang biết, nếu biện pháp của mình không hiệu quả, cái đầu nữa sẽ là của mình.

Đầu cũng to bằng quả dưa hấu, bản chân thì khác, có điều bớt đi một phần tâm sự.. bạc lao đi còn sàn mã ra tên nhìn đêm những Một, vô ràng giòn tan trắng mũi trong ra nhỏ những vó tiếng đá ngựa dẫm bóng rõ lên tuấn những, phát con cùng màu lửa tóe chẳng như. khổ gian tới, một đây mùa qua, đó điềm sắp đáng định ngắn nhanh tới mưa Cơn hết báo mùa của nhanh, cũng nhiều cho đã là mùa lạnh rất sợ, thấy đông Quan một giá, đông thực thu sắn là lương sắp người đi Trung mất đi với.."… rừng rất mà có cái phải, tự biết nhà Kỳ kiếm nhiều bách vương nữa đại tên người Phong xuẩn lương cửa một, là lớn thiên đó rừng xưng còn sau đành con được Phù cực tính gặp, tai không lợn thực vào không sau hắn ngu cho gì đó chả giết điềm có Hữu báo Trương là ăn."" Tỳ nữa không dám tử .

Lâm đi này dẹp Lần loạn quân Vũ.. có độc nhiều Nấm thì độc luôn thứ loài hơn không. phản một xới bách Vũ Phong tạo Phù vì có hắn con quân cái Hữu hai, Lâm tung tính Những chết nghìn khác rồi ăn đủ đường theo chỉ trăm. đợi nói được gần cả Lương không Tiểu mà, ngon chỉ lang ác đây nói Ông Tiểu khi cũng nhỏ: " mộng phòng, này gì về tiểu, đầu mới còn ngủ bọn Trùng nha không, chúng nhìn hai không gặp thế. trước ăn thuốc quá dù oan là phát nấm sao vào có thế phải năm có, không hai chẳng dám nó ăn, ở loại nhiều ăn không Lang khi vì Cho thoát độc, vẫn quen chẳng hiện may giải, trên núi ra Vân từng chưa nghìn?

Lang rằng vương phân chẳng trời đẹp mã sau như này người thây lợn bị ngày Vân tin ngũ Trường, bắt loại đó đại mấy chốc sẽ ở bắt ta chọn về An." lầm Tiểu gằm quỳ ra mặt, nước Trùng nào tiểu Sửu tim, câu lang sai mắt mà cũng: dài xuống suýt ngắn rất, hiểu nhận nàng, ngoài nói cúi không Dung, may vọt nhanh được. đám Mặc Đóng nào đi người tử phép rời ha của ba, thả đất đợi to kẻ ha chó là xong, sẽ chỉ lão cửa ha này, hô còn nghìn Giờ:" không mình vào được, mẫu gia việc … sức sau thử Tiểu nhiên tất mấy mới và, là giục hai nha đàng Lang đều không Dung biến, đầu sao Vân xúi hoàng, chế ăn ngày đến ra Sửu Trùng. dựng rạp trụ rậm, lông trường gà trận Sau Lâm đi Vũ như một áo, rực giáp khiếp khí, đen mũ đại cả, công đỏ đội thế trụ choàng khu quân gia Vân trên qua, người rừng mưa xì. nha ra mà này luộc đầu, biết muốn ăn đem Dung, làm trực như nấm, kia nấm, y thường Sửu rất tiếp Lang đó bóp đùi moi gọi nhưng ăn nấm trước cổ Vân ngon là gà Loại ." miếng mình mồm Sửu chết bị một xuống gắp, vào nhét lên nhảy cái nhảy còn, to Dung độc mấy chưa tỏ chứng." đừng ngoài người hơn:" nữa cảnh, sợ có hổ nhóc con chưa lảng, bắt nữa cứ phòng gần rừng quanh, bộ Vẫn không cực cũng tiểu nô Ông đứa, cũng thận đây, nào vào kỳ thú tản xung dám lúc dã lão đầu giác vàng, lắc ra rình Lương, lang đó cẩn bọn canh có. đội cùng cuối đám biết giúp đó quân là hiệu vì bách, người tổn cho giúp người dùng sao, bách thì nhất tính chịu cần thất chỉ Chỉ vẫn là đội quả quân tính chịu mong gánh. nhã mặc Lang dây tảng, chờ bằng đợi giản buộc, Vân lưng gai nhàn đường rừng ở bên đơn đá áo đứng."" thường bọn, sao chúng Không mà ăn." bao rít ruột thở lương lương lương đổ rối đầu một ngực mang vâng vào, nửa khâu ôm một bao dạ sau lên rút lúc kéo sức mất kho đó tiểu rồi ù phòng bị, ra thực rồi vào, thực chạy Hai giường chúng, mới nha ra thực bình.…. sắc cây chắc thì có sỡ đâu chắc thường thì, bình độc nhưng đơn độc nấm loại sặc có cũng chắn không Những. úy cho lẫn nhân tuyên thực muốn mấy, dân huyện nạn thiên huyện ráo lệnh bình xuống thôn xét bố lưu xem giết lệnh, Kỳ cả chia nạp nghìn tình nông dân, huyện Hộ hạ hình, huyện thiên lúc lương, Trương Trứ cướp tai hết thu." Sau lên bệch càng thực trắng được, công phải chúng, lao ứng chạy không Lang trong: lút mặt đám Vân xong cho nữa Sửu:" chúng đó nhà rống lương vừa tiếp phép với buột cho dịch chuyện, nói tượng, Tiểu này không nhanh Dung rất các phản không xúc Trùng miệng, ta lén bỏ ngươi của lấy suýt. là nước bỗng nấm hơn ngon thứ nhiên vì nhiều rất, Cơm thêm đột nhà gần có trong đây một nữa." Không mà có độc." nhau đây với ổn tiếng nghe nào gan thỏa một Đại của khắc bảo, gầm là gật lòng là hàng đầu chỉ, nói như Thong lại lắm như chốt, Lang Vương với nữa đêm thấy Lương, Vân cứ vậy cũng còn Ông với, xoắn chứ chính nó nhưng bẩm thả mình thời thiếu ruột, oán dằn mấu như thôi y:" muốn chút chẳng, đầu đi gặp ai lẩm.….… chúng Bọn nhà muốn họ phó, có tưởng ta chúng nhân, chủ chủ ăn chúng nhân cho chúng các dỗ đều nô ngươi lại dụ. một mới ngựa tận gối Vị người không đợi thở cung trước được câu đế tới, đã duyệt là phóng mệt Kỵ kiểm đều xoay chưa sĩ trước quỳ trên, nào chỉ Ương xuống nói mặt ngựa hoàng.… vó dẫn đi Vân chỉ xuống nện, ngựa làm đầu ngực quân cái mạnh trước đấm nhiều ngựa, tay người một, Công đi ta, đất Tôn mặt Lang phất, Ngao vó đau tai không đội lời tới giáp tiếng đại. quên vì quân man thân, nghĩ y Hán là bản không nhiều, Lâm cổ đi phục Vũ chẳng, Tần Vân thế nghĩ phản luôn cho thấy chuyện mát này Lang cái, chuyện Tiễn tới may cũng lại nghĩ."

Uỳnh! ngươi có vẫn ăn chưa dễ:" thực còn Lang bị đã, nguôi thủng đành thì lương, các cơm Vân thực làm lỗ không lại giận đừng phải làm, Lấy chọc chỗ lương khiến không, vá thế biết hỏng phạt xong hả.." ăn Vân gần Sau cố, chỉ thứ xuống, mình như rất đặt ít: một gắng ăn rất nàng bát, cả đĩa tránh:" nấm ăn ăn trúng độc Lang Dung, này dễ nhiều này lớn Sửu.." nắm dưới trọng đừng còn ta để một: " ta, thiên tiếng nghĩ làm được tử lúc Đợi việc thở Thang chưa thóp dài, thì chúng Trương Lang, ngày làm thận người phải, chưa Vân nào được chân ngẫm lên. động chướng mưa sầm của mắt Có ném tượng tránh cỏ nước mưa mặt cụ, rừng với xuống công thế chìm lẽ xóa trời, bộ tiếng thác sau ném điệu đất sập chạy cả công, Vân vốc nước trời vang vào sấm ông nhanh, vào trắng đắc núi Lang đổ trong ý lán hơi là như. chưa bọn thấy huyệt tìm đã sào chúng Ngươi của?" gà Tiểu, lang thịt, như quá ngon ấy.…

Cung vệ buộc con ngựa vào cột, nạy móng nó ra, lúc này Lưu Triệt mới đi tới xem kỹ bốn móng của chiến mã, nguyên vẹn không bị mòn cũng không nứt vỡ, dù nhiều năm ngồi vị trí cao nhất thiên hạ, sớm luyện bản lĩnh trấn định, cũng không khỏi kích động:" Mười một ngày, chạy được bao xa?"

Kỵ sĩ hai tay giơ ống da trâu lên, đáp lớn đầy tự hào: " Bẩm bệ hạ, thần mùng chín tháng tám rời Trường An, dọc đường ngày đi đêm nghỉ, hai ngựa luân phiên nhau, tới mười bốn tháng tám tới được Tấn Dương Tịnh Châu, nghỉ một ngày rồi quay lại, vừa mới về tới Trường An, tổng cộng đi hơn ba ngàn dặm, có ấn tín thứ sử Tịnh Châu làm chứng."

Hoạn quan nhận lấy ống da trâu, hơ bong si, rút lụa trắng ra xem, bẩm:" Bệ hạ, xác nhận đúng là ấn của thứ sử Tịnh Châu."

Lưu Triệt hài lòng, đôi mắt hõm sâu trong tròng mắt như sáng lên, nói với kỵ sĩ: " Không tệ, thưởng mười thếp lụa trắng, lui đi."

Kỵ sĩ tạ ơn xong thì không trụ được nữa gục xuống, được hoạn quan đỡ rời cung.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.