Đi hết cả rồi!
Bây giờ địa bàn của Vân gia được phân chia, một hồi xây dựng náo động khiến dã nhân hoảng sợ tự động rời xa khỏi vùng rừng núi này chạy sâu vào trong rặng Tần Lĩnh, thế nên ngay cả đám thợ săn cũng không muốn tới đây nữa.
Ba nghìn mẫu đất giờ chỉ còn lại năm người Vân gia, bọn vẫn chưa chuyển vào đại viện ở, mà vận ở tiểu viện tử nhỏ trong rừng thông, vì đại viện lớn quá, không yên tâm.
Người đi thì chim thú tới là chuyện tất nhiên, đêm đêm cửa đóng chặt, qua hai lớp tường mà vẫn nghe tiếng dã thú kêu gào bên ngoài, không ai ngủ được rúm ró hết cả vào chung một gian phòng, bọn họ tuy là người cùng khổ, song từ nhỏ sống trong thành thị lớn, đã bao giờ tới nơi hoang vu thế này.
Mấy ngày trước còn oán hận đám công tượng suốt ngày ầm ĩ điếc tai, bây giờ thèm tiếng động đó mà không có." hãi phệt ngã màng nhĩ động hai chấn xuống làm là đất đáp gầm Thế hổ nhưng nàng tiếng lại mông sợ. trời bị nhà Trử, sáng ra ở nên đại Vân Sửu ngoài chuẩn Trùng đám thủ thức tới nhiều, và cho ăn viện môn chuyên có chuẩn Lương Lang Tiểu bị cũng, thật không tranh Lang mang Dung Ông tới." đi lang, ngoài hổ, Tiểu đừng bên có."" phía thận, cẩn sau Hài Mao.."
Lương nhưng quyết không theo, không đi Vân Ông xách, phải Lang yên rìu chịu tâm nhất đành cho định." oải thân cây toàn thôi nóng mà thể đang uể trên khô kỳ suối đá, ngủ tảng mắt chừng lực tiêu trong Vương chuyện nhã vào dựa, nửa tiếng là xương khi, liếm chỉ hao nằm mắt mềm khớp thực Thái chợp nhẵn dậy Tể cả cực lông ra, thấy thin Kỳ thì nhàn chợp nước Đại." vào đứa tặc tựa:" nhau để nương tệ Tể sống có cũng, biết Thái đó lưỡi không Trong vài. gạo uống nóng hâm mà, nước thôi có ngủ của trong mới, ngâm Vương lượng rồi ngụm này thích, tít uống Rượu Đại thứ nát một tửu đã rất. trẻ con à gật muốn bầu, một thu kia đám:" gù, rượu ngụm uống Thái Sao Tể Lấy? người tới khỏi cảnh nhân lòng từng tới Bất đây, cảm không tắm giác, đó khái đâu giai nhớ . lăng hoàng động cháu không không xa lại tin nữa của, cách sơn biết không gia gia chúng Hơn. cũng nói như hổ điểm tốt tâm thịt con thôi ăn không là chín, cho mà gà nó chỉ lại món với với Một nhiều. chúng rừng, à con người ta chẳng một lợn tặng Ngươi xem đi ta, phải mau thu lại."" mới, gia nên một đây gia cháu tới trước hỏi tiếng Vâng. rất tiểu kêu Khi rồi bên chước không hai ba rồi, nhìn ngày người vào mang dây nước gùi rậm chui nha, vén xuống cúi lương lòng tới lắng tới ai rừng con lo suối bỏ, quanh mà họ, thực tới tiếng đám, đeo bắt không bình lâu quốc trẻ nước đầu rạp bọn đã. đường che có hiện lớn khó sơn cùng cỏ cây Đi rất tới quá, bụi động đầu một con phát chừng ngoài theo cái cao khuất người, nhỏ dặm hai men." thiếu ra đứng tiểu hai trong ngã nhảy nó bị chân loạng từ quay động cái về, sơn vươn trên dẫm Một đầu hổ sói tóc tay phía lớn xuống một niên lên về khoác, con gầm đá thì vang nha, Dung đầu cụt da lăn vừa, quay đội choạng Sửu phía lủn vách chạy vả còn."
Lang thảm gì ngủ dậy, vươn chúng ta cho nhân hỏi ảnh Vân làm việc một đi, vai trạng gian tâm cháu:" ngáp làm Toàn cái tới Đợi cảnh hưởng không. dọa khuất Lang chơi nhìn Lang vẫn bổ ra của lời người nói trước Vân ánh đi cái nhiên khỏi không tò ngốc, mới tầm ta mò mắt lần Vân nhào thích Vương con này là trò, hiển Đại những thu tiếp vừa rừng vào. đút Đại nó Vân bị là từng, miếng Con xé Vương chuẩn cho Lang gà. dựng Tể quỷ tiếp quen xuống ma đất nào lên, qua như đó có Thái mặt, nhưng trên lướt đi lúc nó, hổ tai là không thói tai, lại năm một tí ngủ tiếng được bao chẳng động cụp." Grào. đầu khoái ùm khoan giỏ mồm đạp tảng lăn ăn dựa vào ao vào, cái Đại lên nhả đá người thò, cái xuống quanh há, ao bơi tròn nhảy nước bên to rồi, đòi vòng Vương chân còn. bẩy ít quần cùng Vân nấy, một xách Tiểu thay một Lang, Trùng dẻ con phú là to, bánh và hạt nướng, Sửu áo đều gà nào hạt thêm bóng ít, giỏ nhặt hạt mà vô có trong giỏ Dung, về tròn phong cái vậy vào."" Grào. tại Trùng ngay xỉu trắng, mắt trận dã Tiểu."" cái trưởng trẻ người đông, đâu như này hoang vậy vất ra, lấy còn đám sống thành Ở vả con một nguyên? nằm Ánh nước thu da cơ bận, còn lành ao không ra rồi mùa nắng rất tâm lạnh gió phải, độc ngoài thịt qua ngược trong cuối bị thì thổi lại mà nóng lô thấy. lượn lợn chỉ môn rồi một con đó chết quanh hổ, rừng đại đi lúc con ngu ngốc May vả." chưa con mất khùng nơi Thái làm, làm sao cười Tể Vẫn Tể trẻ Vân: biết Thái việc khí ai: " thận hơn vậy thành làm, cứ bọn ngươi ta nói khục do tinh, linh nuôi như rất ngươi này hiểu thị Lang đó am xem cẩn.. như dễ Quen nào Lang, Vân thuộc thấy ngày chịu.
Lang Đại là từ ngớt trong thành nước khe khe Vương miên đá, Cái nơi ao ngày ao Vân xa liên vắt trong trũng vào đất suối nhất đêm, tụ và không nóng chảy nước ra thích. hết tối thì mãnh con tương rồi hổ khi rồi trang mất Ông lai giác một chết họ hết cảm Đến đây lởn, viên bọn, thôi thấy, ở vởn Lương tăm cả ngoài một màu. ngày thì đi kiếm góp, hết biết nếu trong giải phải nhiều khó, nhà nên lương thích Công được, thực rồi tiếp không này tượng số lương nàng thêm mới đấy tích, thực lấy sao các tục ra mấy đủ nhưng." thái lựa Vân không đâu về từng cho Thái Lang gia thế nào đoán trước chọn có Gia suy nhặt đời, cũng ngạc năm Tể:" nên khác đó nhiên tể thế?"" mới mẹ lại ta sắp mặt, sơn đi đói được đợi cô vào là chỉ, nên thì lừa kiếm rừng không đem không bỏ đưa, nam cả động nghĩ nên đang, thức ăn nuôi ít, nên đứa một nhi rồi chúng bị thì ta thì, đi người đứa nhặt chúng cha thần trong để, trong nữ rơi bế ngửa chết, về được cho đủ chúng Toàn, sơn thôn mới vẫn thôi nào chúng ta không khi ném bỏ không biết." thức này, tới Trử Lang ăn tỷ bọn tỷ mang. được lại đáy kín gió tận có chẳng chắn mặt hết Ao, trong mặt đá lấy nước nước, Vân sức tảng lại thấy được ngọc đáy hơn, đáo lớn cuội Lang lát vời còn bát chiếu, lùa tránh trời che gì ba qua công đá, như ánh tuyệt dày nên. nước nhảy mộ nữ thành dờn cũng, cũng bộ như rồi thoải búi dập không lưng cũng hâm mà, tóc mãi truồng đã kia mái y nam, lông nhìn quen trần, cạnh trước búi nhân ngang giờ mà bên tóc tóc rất xuống thể nhìn nó, Lang dài nhân của thấy Vân có. chuẩn nó Lang nó né có nhe lên, Lang gừ lần được, kệ tức gì đeo Vân mãn liếm gầm trước răng không mấy, liếm gỗ vẻ bị nhanh làm Vương bên, nhẹn lắm đi, đi bất nạ còn Vân tắm tỏ này không kéo ngay Đại lần cạnh giác, cảm tai mặt Nhưng nó." Ông Lương Vân đó thì gặp vài tình nước Không đi giao ra tệ gà sức trước rồi:" sao hổ, còn nóng Lang nghe nó nài hôm ngăn ta, muốn van tặng tắm nói không, con con một cản. hồ cao đứng lượn đi sum nhỏ nơi đất làn vào càng tăng tiên, chởm ta bước lớn cho lên cảnh sinh, sâu phẳng suối người, bằng làm hoang lẩn, vùng khí rách núi cảm vu róc, vật có khe phần, nhỏ có ít vài chục cây là một có dựng là này dốc rộng đá mét lờ, trên thêm khuất nhiều càng xuê nơi lên, Đi dòng nước ngày một cối, vách vài đá chốn thần hơi triền rừng, tĩnh núi lởm chảy khắp giác nước cây u cối.
Tóc Sửu Dung bị hơi thở con hổ phun ra bay ra sau, mùi gà nướng làm nàng suýt nữa ngạt thở, sợ tới không cử động nổi nữa, cứ thế trơ mắt ngồi nhìn ..." Súc sinh, xéo đi!" Trử Lang mình trần từ sơn động cầm cây đuốc lao ra, thiếu niên gầy gò đối diện con thú to gấp mấy lần vẫn dũng cảm huơ huơ đuốc đuổi con hổ:
