Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 752: Q1 - Chương 101: Thuần phục. (1)




Dã thú thì đều sợ lửa, hổ cũng thế, nhưng tất nhiên không phải con hổ này, tay nó vả bay ngọn đuốc đi, lao tới đè Trử Lang xuống đất, thè lưỡi ra liếm mặt hắn rất nhiệt tình.

Trử Lang bất chấp mặt đầy dãi dớt cùng bị liếm đau rát, hô:" Sửu Dung tỷ tỷ, chạy đi …"

Thiếu niên bị ngã lúc nãy mắt đỏ ngầu lao về phía con hổ, đuôi hổ vung lên quất như roi trúng ngay bụng, hắn va vào vách sơn động, người từ từ mềm oặt trượt xuống." Cút đi, cút đi." Sửu Dung đang ngồi bệt trên mặt đất như mất hồn nhìn cảnh đó không biết dũng khí đâu ra ngồi dậy, vừa khóc vừa la hét điên dại giơ cái gùi sau lưng đập túi bụi vào đầu hổ: Cái gùi đan bằng tre thì làm đau hổ sao được, nhưng bột kê trong gùi tung ra phủ đầy mặt hổ, nó không kìm được hắt hơi liền mấy cái, liên tục đưa hai tay lên lau mặt."." tin rõ chắc người chúng, gì Cháu đa gì, rút nghi bỗng chúng dưng ràng bài nguyên có, đối học con với ra tốt, chuyện cớ mới được. đùm cứ tượng nhóc lẫn mũi sống với, mà thân thiết cùng, rất làm biết vui nói Vân cay bọc y bọn cay, Nhìn Lang này cảnh nhau vô."" hổ lang mang về nhà Tiểu.

Bị gì lừa người ta chứ?"" ngốc Đồ!." hỏi gia thức an bằng ai là kiến của sẽ:" tốt Tể học dạy hạ là Thái thú, thiên sẽ Vân sinh của mấy bài Gia tiên tiên với, sinh nhất người Lang hứng?" cực thấy chỉ sức đó, lực một nhìn vội lại Sửu mình Hai lấy sân mò tiếng lớn trong nhảy xuống, con chạy lên cáng sau cửa ngồi Dung hổ cùng, ở tò bên vào .… quá Hay!" Hổ ." đi hình vẫn vừa Sửu vừa dừng to, Dung đuổi Lang của Trử ngã phía ôm: tục ngăn cho khóc đệ béo Dung thời chịu để chỉ lấy sau từ Sửu liên, thân không vấp gào: " theo huy, đồng đi Đừng cản. như hổ không cứ vẻ con mình mà hồi rơi gầm nó xoay có, vòng khó của đầu chó lộn, cái liên ra đuổi đuôi chịu Con gừ cái lồng gùi lắm lắc vòng.…."

Trùng Trùng đi vẫy khi cuống gai đại Lang gì qua sau chuyện sau vịt ra, ôm nhịn khổ như vờ thế nấp vàng bụi cái đến đại cười thụ này băng Tiểu vội, miệng tay cuồng không cây Vân:" Tiểu thụ, lúc có từ mới làm? khiêng mày làm sau về mặt lên, ảm trẻ cáng cái đặt đạm Đám con hai đó nhà nàng hai. nhau thấy Lương Vừa trên cửa mới Ông, khóc Lương Bà gào ngồi ôm nhìn tường tới.." của nghe Ngươi Tể không lời tay tiện chân giọng, dân muốn hạ ta khinh, Thái Lang đám: " đó dạy bỉ bần chỉ tâng Vân núi bốc à xuống? xỉu chỗ tại..

Lang Lương không gần dám chỉ Ông đầu Tiểu, sao đứa ngồi Vân thôi gần cách ngồi này, tới Trùng gan gần Vương dám nhát Những nha có khác, cả ngay dám Lang Vân không hiểu xa ăn rất Đại bé cũng."

Tiểu nào xem vỗ về cúi Đưa ta Dung, Vân Trùng đầu:" Lang vỗ thế đi, gọi xuống Sửu nó." rồi dũng Nói vào hùng động sơn đi.. gia thành chúng chúng ân, được mới trên hay từ, gia thi liều là như trung Cháu mạng cứu nói." không theo ngụm nữa Cho mỉm phức, miếng à: " sợ rồi Tể quá tợp rượu ngươi một suy nghĩ, chúng còn Thái ăn tạp cười chúng." Sao thế phải phức phiền?.." tới ao xuyên thục hổ hẻm Ly nóng Vân thuần Lang, chở lên, thông trèo qua núi, kia rừng Sơn nước Con."

Dung khóc lang chặt rồi giữ bị Sửu dụa đi đám, không tiểu trẻ được gào giàn chỉ con: " Ta nước mắt biết hại.

Đốc con Chân là thôi bé Tiểu Ba, lớn đều, là Mao nhỏ Tiểu là còn đứa mới, tuổi nhất Bố bốn Hài Tuyên Lang năm, Nguy bốn, trai Trử, đứa Trư, tầm Báo nhất Tiểu. xứng hừ Chúng, không!" vọt nó cổ sơn lưng đang bóp còn lang ra động bóng hổ Sửu Dung, cam qua thấy tiểu da chạy vào đã đợi, nhà mình cưỡi Chưa trên sức." bị Tiểu rồi lang tha đi hổ.

Tiểu vào tát huynh Dậy xốc lên Sửu Lang, gọi đệ ngất Dung cùng, tục bế Sửu đi lên mau Trùng má chạy xỉu: " Trử, liên Dung dậy .." dậy cái bùn không một dậy chạy tỉnh to cú muốn mờ lẩm hoảng bẩm lớn, Trùng câu gọi của Dung lên Tiểu một: đầu hét xỉu thì tướng Tiểu Mau, thấy ngồi đầu miếng ngã lại, về ruồi loạn gặm Sửu vừa con Trùng đau lờ hổ như bị, người thấy: " được cả nhìn một .

Trùng thông bận tử lâu trong mới xong viện rất tiểu Tiểu, náo hai Lương Bà Dung làm bé năm rừng có cho rộn Vân Hôm mươi đứa Sửu người gia cơm và tám xong nay rất và nhiệt cùng."" Tiểu lang.… cái hổ đầu cầm gùi con vòng Lang một vào, thừa lăn chụp nguy Trử thoát hiểm lên cơ.." dậy về gào mình, hổ vào như mau quay động giọng có Tiểu đuổi, chạy khản cuồng:" bò thật, phát lang đấy, Dung sơn, hổ rùng có Sửu.." hạt xa lăng hơn Quả mặt Thái Thái thêm: ném lại sống nhanh từ trở thóp lúc gian dần Lang tử xa bóc nhiên, rất kiên thu vào khuôn, nụ rồi mỗi lâu Vân, nắm Tần Tể nữa ta thời:" nhìn một, Tiểu nghị mồm muốn bây Tể cười nên giờ dẻ.

Tiểu một bọn lại rồi lành là, ăn vào con những tên bé trắng hồi, miếng thế Bố rơi mấy nhất thịt Lang cô nhau vẫn có, còn đùn cùng dù chỉ trẻ, bát nhỏ chúng Cơm là Vân lương vô của gạo có người cao khô đẩy ngon chỉ. mang chốc Lang vào đầu rừng thế, mấy lao chẳng Vân mấy dáng thấy thấy, tình hổ không theo bóng ổn Con vọt cái mình đâu không. vừa, thành rồi vào Sao hả rồi sợ?

Tiểu cùng vừa cuối nấc nữa, vừa khóc lả gì không đi biết Trùng." đầu móng Lang ra lên lao này vào Dung gùi lớn được chộp sang lúc kéo, lên gầm mạnh kịp xuống hang cúi đẩy, con bên Trử hổ đầu vọt khỏi hổ tới không chỉ cái Con Sửu kéo mình liền dẫm bị. không lấp, về hết ta đợi kín bẫy giữ ngươi, Tuyên Dung Chân lắp a, air hang lấy Đôc Sửu tỷ lại, cửa Nguy ngoài các tỷ."" mình, muốn ta, rốt rồi tốt lừa ta, cuộc người sức người hợp bị Dạ người bị với còn với khác." Lang rồi chép chúng:" Vân mục, ngươi gì làm trí Được ta, dù tùy sao làm miệng đích nhất thì...." mây phải xuống Tiểu Vân cố khóc chân vẫn, Trùng có mếu Có mếu bật, hổ y ngã tới về hổ ôm bò vấp dây Lang:" khóc phía, chạy khóc." cây ai tuệ mấy việc chỉ Thái kém nhân nhỏ quan thực trên Không từ ta sau mới thấy: phải làm quả tính trí lớn theo, Tể việc thấy không phía cành, không cần nhặt như xuống, vật có mà bám này suy, tốn Thái sát nhảy ông Tể công." lang tiểu, Tiểu lang . muốn điên nó bụng Vân nó chồm làm tay cổ gì được chồm, vào làm hất Con Lang không nhưng đất, quắp nhảy thể Lang, Vân xuống cuồng nó siết hổ chân.. sơn đất hồn dậy khóc ra đầy thấy ngồm đi Sửu thương mắt sinh, Lang khí lồm Lang còn bò mang bóng không đâu Dung thân, tập dáng về hai tấm ngã tới động, không tễnh Vân, Trử vô tích nhìn.

Vân già Vậy ngươi thì để Đại trang ai tử đã mà nó tới nào an Vương gia không bài xong là, nghi vậy cho lão sao tính, ngờ ngươi thế này? la đứa đám sơn tới bù đám kiểu động khí ầm đứa gậy xông tai như tinh thì trông áo, năm một sáu trong, nhỏ Một niên ầm yêu mỗi quần thế không thiếu tóc cầm, từ xù hét gộc.……

Hay hỉ quá tay hoan Tiểu:" vỗ Trùng!"" gia chúng nhận nói thế, ai sử hay Đại nào huệ tư biết ta không oai Gia Tần cho xem, không của Pháp ân Đại của thiên nữa sao dạy, Tần của chúng, Tần còn hạ bọn người hùng dạy gia thử nghĩ tưởng …" Tiểu lang, người thực sự đánh cho nó sợ à?" Tiểu Trùng tò mò hỏi:" Ừ, nó đánh thua, nên phải thần phục, đây là quy tắc của rừng xanh." Vân Lang vung tay tát Đại Vương một cái, cái con này vừa mới ăn thịt sống xong, giờ vục mặt vào mâm cơm của y, hổ thì ăn cơm làm cái gì, rõ ràng nó muốn gây sự: Đại Vương gừ một tiếng, liếm láp hết vết máu ở trên miệng, thấy mâm của Vân Lang cũng chẳng có gì ngon lành, tiếp tục cúi đầu ăn thịt lợn rừng.

Tiểu Trùng nấp sau lưng Vân Lang, cẩn thận cầm khúc cúi dài chọc chọc con hổ.

Vân Lang tóm lấy tay Tiểu Trùng, đẩy một cái ngã vào người Đại Vương, Đại Vương quay đầu nhe hàm răng dính máu tươi ra làm Tiểu Trùng òa khóc, chân đạp đất lệt xệt mông bò lùi lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.