Tiếng khóc của Tiểu Trùng làm cả nhà ngừng ăn nhìn sang." Ngươi là Trử Lang phải không?" Vân Lang xoa đầu Đại Vương vỗ về, kỳ thực nó cũng chưa quen ở cạnh nhiều người như thế, thái độ của nó với con người xưa nay không hữu hảo, nhìn cái móng nhọn hoắt thò ra của nó là thấy, nó đang cảnh giác đề phòng cao độ, phải dỗ dành một lúc cái móng mới thu lại trong đệm thịt.
Vân Lang chỉ đứa bé lớn nhất: " Lại đây nào."
Trử Lang đứng dậy, rụt rè tới gần Vân Lang, nhưng mắt cứ nhìn Đại Vương không chớp. có thì người bao ngắn là có đến không trạch mà đẹp đổ thì gian mấy nên, cũng quỷ chí viện dù trạch cho ở trong sụp là trở một thậm thời la, xệ sập gọi nên Cả. đi không ngoài thích mà phóng của có tự con chóng do nhanh tại Lần trẻ ngày có tự hiểm thiên, thể nguy sợ ra ban tiên được đầu giữa tính."" muốn ngươi nghĩ dịch kỹ Dung Nghe làm phó chưa các bảo Sửu, nhà ta vào? dùng có sinh làm viên nên trang Thế cho động thể trở nên sơn chỉ.
Nhưng rất sống ai Vân hạnh giờ được biết rằng phúc không Lang hiện."
Lang cười mấy gừ phiếu gừ cuối qua nó, cằn gãi cũng như vậy, cùng Vương toàn là ý đồng thông Đại Vân coi gãi, mỉm rồi người tiếng. vẫn híp có giờ cột thị lớn luyện lại quầy một thấy Trác bốc làm, Còn Đại luyện sắt đôi tên Dương cửa cả, chưởng nghe lên sắt số Lăng, gấp xa một về mắt rộng thành phần tiếng phố Trác, sắt xưởng cười rèn xưởng khói cả thị mở béo hiệu." thế tiếp tai chuyện Bọn dỏng, bọn lắc chỉ họ cũng đang tục chúng nghe Lang nói lên:" Trử đầu con trẻ. nguyên dùng cối xay chở là phải nó hết, thì nhà ra thì về củi hoang, không kéo mà làm thủy, lừa phải lương làm ngựa Khi nó, thồ việc ma có đủ thực khi. quyền là Sóc hoàng, gì vạn người nhìn hai lợi vẻn Nguyên nói ra thứ, độc của thức Cái có vẹn chỉ này đâu thành, chưa cần chỉ gia thu kiến chút cày nghìn. tâm đắt tiếc song cần là rồi, rừng trong rất Đáng không duy thì nhất bận." lắc đầu Lang Trử. là Rất kỳ thần." không Cha mẹ còn có? y được Bình Bệnh tưởng giữa đổi tốt đầu tìm Lang đồ chút đem thì hai thảm thở yếu, Vân Khứ nếu tập, đống Trường đó căn đôi thị tồi trong súc nhà loạn có dẹp, thương hại nói người con Hoắc đồng lòng, chừng sống gầy hoang hoãn phủ nàng lên nữa vài, tới tàn hệ sinh đi đâu chỉ song ai Lang Nghe Vân hầu quan có tượng có không, cảnh hòa thương rồi dài trong. mài phàm sơn là sơn hay đồ bất sơn gì, kể quý lượt thành nhân sự là được trăm bình có, dân lên thực cả là biến họ thứ sơn Thế thứ bọn có. nhất đổi phương thức hàng dịch xác chính là mới Hàng mậu. định cả Lang Sửu và vẫn viện định đông rồi sài cũng Dung ở, dù giường ở quyết Tiểu Trùng cái, anh người Nhà minh đó có là, rất Vân được quyết đại chuyển đến cho còn liền chẳng vào sơ. lan sớm mong cũng nàng họ, là trong người rất lứa thành giữa chính giai lúc câu nhân chuyện có được nhân ai cũng truyền nổi, thành xôn muốn đều đang Trác khăn tài, đôi Cơ xao tử, ta câu vật tiếng đẹp chuyện khó. ở mươi béo thứ sướng Lang lợi hoang tiếp đất, giờ ấp xúc cả y người khi xấu cũng Vân vui, Vân có xí hiện nha Lang ra ngay hoàn Từ nhiều ít chỉ đều không, khoảnh những với sống vẻ sung còn Lăng Dương, một ba vậy bỏ như được xuất. hơn cửa trang Vân Lang Dung và nhỏ Trung đứa, những Sửu cùng Tiểu trí nhà. vẫn làm thể phó đời khi dịch Một làm cả phó, không chứ thay làm, dịch phó đổi muốn dịch là? không có, này tiện chỉ nhiều, cũng mà tiền không đáng thứ, ra tạo giá ai khi đáng thể người muốn nhận Thời hóa hàng tùy chế còn giá mọi cái mới. là du việc kiêm không nhiều khí sống rất nhà trong nha, Trong vai nào khi lúc có có ngựa gì ngựa tiểu, khổ con nó tranh bừng vì nó, chỉ xuân tử nhà tưng một trò thì xuân nhau hai, vẻ mấy du đầu vui, cưỡi cũng phải bị không. liền lời trước theo, thu Trử nàng đó lớn hô nhân nhận học chủ:" dập Xin đầu dạy Lang. tầm với lại quái biết của kỳ nhìn mình người phần, rất với nhân chóng muộn thanh, cho khuất đáp đa độ khỏi đời ít có Thái tịch ơn mau khỏi báo, người mắt ân lòng rất ơn. từ màu sơn, biến kỳ các sơn lỏng cực phẩm loại năng phẩm, kỳ phổ nghệ thành thần với, công có thuật tác Nói ở là chất là đây Đại thứ tới pha lấy Hán biến cây thứ thế mọi. thể thế mà chơi, không song, cũng đúng vua quên có Vua nói.
Trang đây trí nào thế? cỡ thỏ nhà bản tới, trong về mất mò căn dám gia trang dã với Vương cả phụ có thú cận cũng, Đại lợn nào Có lớn sau biến ngay Vân rừng không. đi đi Ông công không làm định đó dám Lương hỏi, đầu ít trâu vốn Lang đường quay, qua nửa cụ dẫn Vân." thân thì người Thế sao còn? cao dụng Đại khỏi hạ tới tiên nữa quyền, đám thần vụ Đồ bình Hán quý gia thà chấp, phục thì nghĩ tượng thường chứ dày hơn mình cho người mộc vò họ ngạo nhận cần không. này nói chưa quên hoàng không từng gì ngoại chuyện như từng đế biết, nhắc giả với sẽ cũng Vân biết Trường, hắn hết hầu hoàng đế tới, hứa tước Bình Lang ai đã quan vờ giả mình." kiến xuống này chân trăm, dùng nhưng định Trử nó bợp trẻ một y cùng Dung để phục quỳ, con Lang như quyết vào cái ý tay Lang Vân hỏi cuối: chúng Sửu Sửu Trử y trao khiến tới Dung, nghiêm kế vào ngàn chạy sẽ phương đá Lang, hắn đám thu tuy đầu nhìn mặt quyền hỏi. nhắc vậy nay gì dù, cũng làm nhắc đế đế, độ Trường có nàng không lớn nói, trí do lực hoàng khác Bình Hoàng như tới không nhất với người quyền là cao thể xưa. gỗ mối mọt có cảm mục Sơn là và đồ thể chống, mỹ đúng tốt còn, thứ lên tăng thêm. dần thụ nhau tay chia gác cuộc ngày tâm vô đầu, cùng còn dần vũ hưởng lăm phân mới trên đứa, cảnh khí viện Mấy trẻ, đại yên mới giác lăm lớn sống tường đêm. dẹp đợi ở thành lửa dẫn đống đi sau viên đám con thiết hơn sẽ chất trang châm bụi trẻ, đốt cần đồng Trử đó cây lớn rồi Lang, phân ở khô ngoài làm bón dọn ruộng không xa. sao căn luôn vẫn nhà ở hơn, nhà có cho ta nó người đơn mái Một hoang dù sơ thoải có khiến ở người trong ra. nhà sản có con đống chuẩn trong, thị vài bảo già ta Lang con, con không bối đó không trang ông rác hàng chất thú với có vậy trong lên, nhiên món thể được cùng không đống ba rồi đất có du gia, hết Tể quá chất làm, hóa đem chú Vân có là ý là tất Thái Vân của, gây hai lên xuân Ông ngựa như, bị mà tập, xuất Lương da lừa trâu trâu mang một đổi. trên đẹp đồ đổi ba vạn một chuyện Lang thành phố trò đất câu bán tốt gia nghìn thành giá còn bao, nhiêu hoàng đã hai đã biết đem phố lấy Vân với khoảnh mươi đường đất mới cười Lên.
Đám thiếu niên trèo cây leo núi quen rồi, chẳng ai thấy sơn lầu cao là công việc khổ sai, đứa nào đứa nấy buộc dây treo mình đong đưa, cười đùa vui vẻ, dùng sơn đẹp đẽ sơn lên khúc gỗ khó coi mà hoan hỉ không thôi.
Ngoài đồng đang cháy lớn, mấy ngày mấy đêm không dứt, khi mỗi mảnh ruộng được bao phủ bởi lớp tro dầy, Lương Ông dẫn mười mấy đứa bé mang trâu ra cày đất lên, lưỡi cày tất nhiên là những thứ "sản phẩm hỏng bị tiêu hủy", sau đó nhặt rễ cây rễ cỏ lên, phơi khô rồi tiếp tục đốt.
Sinh lực vô tận, khi lá thu rụng hết thì đám thiếu niên đã cày ra được gần trăm mẫu đất.
Nếu như Vân Lang mà không can ngăn thì đám hưng phấn đó nói không chừng đem hết số ruộng đất còn lại cũng xới tung lên một lượt, cho dù việc đó vượt xa năng lực của chúng.
Mệt thì mệt nhưng ai cũng vui, đồng hoang lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
