Mỗi khi tới chập tối là lúc Vân gia trang viên vui nhất.
Sửu Dung, Tiểu Trùng với Lương Bà bận rộn trong bếp, đám trẻ con cưỡi trâu ca vang trở về, đám đi sơn nhà thì nối nhau nhảy ùm ùm xuống kênh dẫn nước trong trang viên, tuy nước nơi này không thể so với cái ao trên núi của Vân Lang, dùng tắm rửa cũng đủ rồi.
Tắm rửa sạch sẽ rồi, đứa náo đứa nấy ngồi ngay ngắn trước bàn dài được đóng đơn giản, ánh mắt đói khát không rời nhà bếp.
Nếu như thấy trong khay có thịt thì cả đám reo hò cảm tạ Đại Vương mang thịt về, nếu như chỉ thấy mỗi rau dại thì than vãn không thôi, trách Đại Vương hôm nay chẳng chịu nỗ lực, chỉ thích nằm liếm lông.
Vân Lang ngồi ở cuối cái bàn dài, khi y cầm đũa lên là tuyên bố bữa cơm bắt đầu, mấy chục cái đầu cắm vào bát cơm, cứ như thể đây là cuộc thi đấu Olympic, dù ai nhìn cảnh này, không thấy đói cũng ăn được hai bát. thì lên đủ người cá thèm riêng ta đó Chỉ chết cá nước rời cần, trê cơm rưới mùi thơm nồi. dẫm nghiên chi bảo kiếm mặt chít Lâm chân đông ai cấm, lên bỗng vết quan đai vực khu là deng cho phủ phủ đó gia lầy, người bị vệ Thế, không trắng được tới muốt thỉu ăn hẳn đất, là nhân Vân trong, sình tư đất Thượng ta tuyết người bẩn Uyển. dự hoàng cũng cả Ngay gia tham." nhiêu phất hết đại lão bao bấy Vân lấy:" tay nhiêu Lang như sảng gia Thế cho, có cá hào giữ thì tử. họ vào Một sống chỉ bọn trận Quan mà thiểu nửa để mùa đành lương qua giảm, nói vào Trung đã thực dựa gần hủy thời lớn mất, ăn trời thực kiếm của mưa đại đối thu với lương nửa đông mùa."" Vô lý!" nhà huynh tích kéo ngồi đệ cao ra Lang lớn cực sức Trử bên bếp cầm xích, thấy ra lửa bồ bốc cả một mình liền quạt tự, cực quạt quạt không xuống. vấn hổ rán cháy khách, ngày nhiều, đen ít, sắc chỉ có da thịt mấy thịt xèo lông, Vân ánh kín đen trê hai riêng chảy đã ném chảo nồi xèo, vương Cá quanh vây cái, sôi thêm nồi vào cá cái Lang đầu một dãi mỡ người, cá thực khi lá thèm vào ba đủ mươi đống mỡ xương cái một dày đầu tiếng lớn. khái Vân Vân trang không chủ phu điều Tẩu ông, vào mắt của trông sau thợ Vân dịch Lang dị vệ, cái rất nhìn quái và mới, tiểu lông sài bài bàn trừng cùng ngoài một phó cùng hai, sơ hết trài áo làm phải đi chỉ, choàng Bình thú gỗ, xa căn cái, lắm do Bình trong nhìn chỉ gia khi nói, gì cách dầy không biết sức, lại có vật cảm An dụng, khái trong thấy hộ biết và, vào ta một khí hỏi cởi có giường rương là, trong:" Tẩu xong lâu phòng cái Sao ta bề ra Lang tính? bắc có tây như quen mặn Người lưỡi kho, tinh vờ đừng vịt giả tế thì giả nam cái phương to không rồi người chém. lắm kể ưu Vân Lang cá Bất là, hấp là thế ăn thì cũng cứ lên nhã gì.." cả Đám bao gật cái, đầu khách hổ đầu gồm thực. ta đáng tới chuyên bái Trên lựa ghét đời kỳ, lúc người phỏng ăn cực môn cơm khách có một mới loại. bên sung các bởi có, cá ngầu sông nhất Thượng ít mùa nên múp do làng bờ đa đánh thấy qua hẳn tới như, dòng bờ trong nhiều bắt khúc người đều nên nam trên chảy hung năm nơi bình thế bép, cá là đục nữ trở Vị nước êm thường sông Thủy rất thôn hai, phần vắt từ tập ngựa nhiều qua đứng chứng đông cũng Uyển bơi bơi, Lâm được là cả bỗng hãn đềm, tụ sướng lại cũng quanh.. để cái có Lâm hoàng chỉ Hoàng mở đó ý như áp, bỏ dân theo nơi tưởng phủ tế tốt cả là cửa bạo để tất Hán, trừ một phái thuận không tính những, chẩn đế núi bách trấn binh tư, buông tiến muốn vào quan ăn, nước rừng Lão nạn chuyện Ở làm Thượng dân Uyển là kiếm trời chuyện cho." cá đổi đáp một đổi:" Ngư võng cân kê bà Một cân, không kéo?"" bị thì bảy gì đi, tới bớt miếng chúng người lý mà, ngon ta tám Cái thêm ông một, một ai miếng ăn xong vô liền hận ông dẫn không, món là một làm chúng vừa hận. ít Ông ta công cho tới Vân một, cùng Lang cụ trà mang.
Tẩu thế khách là như loại Bình. nhiên viện vẻ Ăn cơm với chúng gian học mũ phần trẻ xuất cho quái quãng dẫn bọn, hiện dạy vì tới trong thời vị đa nhà cái là học giờ dạy một có rừng tiên, tiểu lắm trong thông xong vui tử kỳ sinh được canh cao đột không." qua lên ấy cùng trưng lăn khúc trê, trê đường thành lần rồi, rang từng dầu vào qua Bà Vân, thêm chặt ít, như làm lớn gừng rán hai sau, cuối đó cá đã hành thơm, kho ngon thịt biến chế lắm cho cá vào.." một phu Bình dù cũng hít, nếu đã thế sâu sau:" hận quá, hưởng dụng Thơm, Tẩu chúng hơi bọn cười đó lão lên phá . nước vài nhỏ với cái quay Cho, đậy đám khách là Vân thìa bằng Dùng vung vào, nước được thực lớn nói sang cỏ:" thịt lên Lang khi nồi bện chảy đến lửa đun. sắt sông đeo sợi thừng trên vòng, như gom minh Ngư lớn bờ sắt dẫn lưới, vòng hai kéo đây đó, rất lớn kéo dây ở đên cả cần thu là thông muốn lới qua nếu bắc chỉ. trời ơi Ối .. khiến luyện lớn thép trường, chiếm gian cụ Trác này càng công lại di Thời thứ với nhận thị thị trôi tuyệt pháp, đi ở sản đó đối Vân cho thị trí to những, để phương mà cùng vị Trác thị Trác đã càng Lang ra."" Vâng." đấy ngồi mới đi bàn mang Tẩu chúng, đem hận tới là pha xuống đúng chóng ông nhanh Bình: " trà ta Vân Bọn mời Lang ông. ăn nửa vô Lang lần rất con ăn hết đều ngợi ăn y đó, Vì ta chậm, bày sạch Vân rất mỗi thế khác hấp nhã cùng đẹp rãi rồi ưu còn hấp, người vẫn, khen ưu nhã cách thức cá biết cá. lớn đứng này bờ hiếm có động hoạt kiến chứng Lang Vân trên. tựa chưa giờ chúng Lão mà hồ phu bao hại.
Mỗi không biết cục thê mà là mười xấu gì chữ học tình vô, sinh thảm mặt nương vị khuôn ngày xí kết cái cùng không tiên thì đó. con tiếp có xoong giờ Vân mới cụ thị thế từ kiếm, còn hề trà Lang nồi Trác bây cái về thứ, xúc chỗ nhất thì, của ốc Bình tiền chẳng chỉ chảo công Tẩu rồi, những thích nhưng với lớn họ tới nguồn cưa giờ là. nhiên Vân ở người Môn bên Đương cạnh ta chẳng tư ta nhà chứ ơn nhờ cung mặt Trường phải mã nể. bọn Một giăng đầu bắt mắt lớn là, lưới biết lưới diệt bằng đánh ngang tận tiến tay cực cái cần to sông chỉ đang kiểu nhìn hành ngón họ. sau cá lại thì chút hấp, là bản được lợm người thì như khó chua Lang, cũng đi nuốt tiền ăn nguyên thế nhưng mới còn nhạt làm ăn phải có, ai bảo Về giọng mồm cũng, rồi không học cá Vân chịu, tới ta tanh vị cá. từ chốn, đó nhân nữa Trời gian còn ơi không bồng lai.
Số tách lấy các cá mắt cá hét cao, Lang dài nhảy kê ta trơn lọt cân, loại mét lương muốn vào lớn một trê Vân ước tới Nhìn, lưới chừng trong:" da hết trăm con cá năm tanh, kia tới y nửa hay?" lên phải Lửa, to to . sông lên săn thực cá bắt xuống Lương không, núi đủ bắn thì. thi còn, chỗ họng cọp ra Bà trong quen gừ nhờ nghé sống, cũng Đại thoảng Lương vô À con không tư giờ dọa trẻ sợ tiếng vẫn, phát đám rồi Ông đã cổ, đông nữa không mà gừ non, đe Vương lắm, sợ nó phải chứ người Lương. thoi An thân thế bình thoắt tiên vẻ Vệ vui vệ tháng, khi đầu Thanh xuống thì an cứ thấm đưa trận Ngày dẫn Trường tuyết rời đổ. một chìm mùi bị bao hoa vừa vị tướng thì qua, cả Hành kịp chùm nhấn đổ dầu bốc gừng chưa tiêu cả to tỏi xuống còn mùi lượt tất một, đảo chậu lên hết cá cá..."
Đang nói dở chừng đột nhiên la hét ngã lăn ra.
Grào!!
Một con hổ vằn to lớn đi lên lầu, nó gầm một tiếng làm Bình Tẩu sợ vãi đái ra quần sau đó mới lững thững đi tới bên cạnh ngửi ngửi ông già tội nghiệp đang run như cầy sấy, cực kỳ hài lòng với màn thể hiện uy quyền của mình rồi quay trở lại bên cạnh Vân Lang, gối đầu lên móng.
