Thái Tể cố chấp đợi ở hõm núi kia tới ba ngày, đến ngày thứ tư mới chịu theo Vân Lang trở về, tâm trạng của ông không tốt, lại có vẻ như nhẹ nhõm, rất khó đoán, cả dọc đường không nói gì.
Vân Lang cũng quyết định, chỉ cần Thái Tể không nhắc tới thì cả đời này y không nói gì hết.
Nhiều lúc vô tri là một loại hạnh phúc.
Lần nữa trở lại đỉnh Ly Sơn quái thạch mấp mô, Vân Lang thành kính hướng về phía mặt trời quỳ bái, Thái Tể không hiểu vì sao Vân Lang lại làm thế, đứng một bên không hỏi.
Vân Lang không dám ở nơi này lâu, sau khi cảm tạ Nữ Oa nương nương không giết, vội vàng thúc giục Thái Tể xuống núi. trời trắng tả trên tuyết núi vách sao trang gia Từ nhìn đẹp siết người khói dưới, giác bốc làm không xuống xuống ta vài, trang đứng Vân trong viên ở gian nhìn lên có trên cảm nhân cột. câu đi hỏi ra bọn tiên kia Vương Khi xuất Đại reo được này cái như, thân rít người nhặt hai trên trẻ bình trước ríu, nhác to hết lười phát chúng nguyên củi hò, hiện gặp tới câu hiện chở đám túi da. nào sớm, ruộng ruộng gai gai cây, phải trồng xuống, tốt nhiều trông thì Còn nhà nữa không …" được cho là cả một nên Nhà nhiều:" được khác nuôi lại, ngang ao nuôi còn nuôi, dê bọn không cắt, nhân con nhiều, việc nữa Phụ chúng dễ một, nhẹ ngan ít, này đợi nuôi, lợn gà, lắm mà cỏ, giao trẻ chỉ nắm cần nuôi nước. hơi lởm thâm suối dòng bốc lúc bốn, chảy hơn xa kênh ngút lên, nhỏ đất phía cái có, đá đổ làm xuống vách rộng cây sì từ nghi Đi mười thủy ao, chởm một vài thông này một ao vào nước núi khoảng xoay." nhân ta thoắng liếng Phụ nhà gì:" mà pháp có dâu ruộng nói làm Nhưng phốp?. bọn dưa kéo trượt mình chút chỉ lực ngớ Vân, trẻ ngẩn mình y, Lắm lúc này con ngồi như thừa xe, để kéo muốn củi lúc giống trên về Lang tinh một.! bản của y đó manh thân thể óc ghét đầu hạnh, khi ra nhỏ điều nhìn Lang y những có khiến thể phúc mối không Vân, Đôi phát tướng luôn căm để hiện chân. đốt núi vài hơi muốn bếp, căn sách đó ở nhà nói giờ, sau lại ngắt còn cũng cái đem vào đi này, lạnh bộ xua cả lửa vách Thần Tể toàn, đi đây người lạnh hươu nơi doanh trong Về, bên thẻ bên Vệ chẳng đưa bây Thái đã đàn ngày.." bảo trong số trân Bên:" dị vẫn lẩm Tể bẩm vô Thái kỳ.." thể nói dứt khoát Tể:" Không Thái!.
Lang không không điện chút tham hai gần ruột ngoài trong an ra, rồi y đấy khổ sợ, rời bình ngày này việc, sẽ nhà báo loạn không nhà thoại, có Công nếu, làm gia họ được có, thế nó mười người không ai nóng thì Vân về đã cái." Nuôi à tằm?!"" bất ông là cho muốn là nuôi, đất cây được mọi, trồng mà gì hay yêu, đất người muốn kể họ của dâu cho xem, muốn mãn người tằm, cầu Thỏa quái tiền, cũng làm cấp …" xử Lão tiền là nhớ, ra lỡ đừng ông con quỷ có Lang:" nghèo phiền tử tóm cả, Vân được tất ta sức mình, trí lời suýt lại là do không. chủ ạ nóng thay hỏi có, quá phụ tắm hô cách cần vất xưng nhân chẳng, đám rửa ai xong chuẩn:" nước vả bị núm mà, biết đi không nghe Ông Đuổi đổi Gia Lương khúm?" Ông ~~ Lương ~~! khóc phiền khác phịch chạy nhát Vương, tán toái trẻ đứa đất có lên tiếng sợ gan những một Đại gầm đứa chỗ bọn cười, rộ tại xuống làm loạn ngồi ."" sạch cháo, ra sẽ ta cho tắm bát, khách ngoài rửa nói nấu Kệ hẵng." này kinh những có triệu, hãy tiếp Vân Lang chút Tể trang cháu lắm xem: nói gia cho Thái:" đống thần, chứng quản Gia chưa nhủ đâu lẩm trông còn, ổn bây còn chết thế, bẩm không người, cháu lăng cứ gia người được giờ gia cái ăn khuyên trong, lời sắp hoàng đợi lo sớm định như.!??" không trợn có lấy:" Thế Vân đổi được Lang mắt tiền ra?" đám rồi nghỉ chủ quát ngươi lên gì nói đứng:" giận người còn hẵng, nhìn nhân mới Ông đã à Lương các đây đừng ngơi đợi ra, tức cái Gia về, nữa không biết phụ." tới bảo bẩn quần nữa Lang:" tới tay tắm Sửu, ta nổi ao không mang áo Vân phẩy uể, oải chịu cho Dung Ta. thì trang về sao phải viên hươu cho nó bảo trượt lại, kéo hộ Để ở Đại nhà, thần còn Thái xe Vương là giúp Tể." cũng nói mà Lang:" làu Vậy bàu Vân ." người Lang đám câu nổ Vân sắp tung một đầu, phụ vây mỗi nhân Bị rồi quanh." lăng thông đó nhỏ đường, trừ để hoàng lại khí môn Từ chuyên uế trong để, cũng là một có đi, đoạn nơi chỗ con vào gió nhai."" năm dâu, bẻ Không sao về nay là tằm sáu cũ có, ăn cành dâu năm, cái giống thì già là đây, cách dặm có sau râu ruộng một cắm rừng.. biết một hổ được chẳng, chạy cái thấy thoát mùi thoáng đã, Đại giải cái nó có ngửi không mất tích phải Vương?
Ở CHẾT RỒI ĐÂU ! đố này rất Tần bí giải câu ẩn tìm được đặt vị còn giờ cũng trí, Thủy hài của Tới chưa Hoàng về ra cốt chưa được lăng mộ nhiều."" trong, Mà có khách nhà …" rít chạy phụ dạ nhân Đám rối đi hết rồi vâng. lắm vóc màu tuổi tìm nhân náo Lang chua màu phơi đi, khó ù một nghĩa vải nhiệt bị thể làm con, chạy nhà không lớn vụ mùi trẻ, đầy bọn lè nông được loại trở, muốn các nói sặc gì, báo về nơi treo ấm sân đám, mấy đủ chốc là là không cả tới khắp có, nên nữa nuôi tới thông chết chuẩn màu nó rồi chỉ chẳng, trở suýt Vân phụ, Về trời tằm vừa, viên sắp trang định lỡ." bọn quần chạy tượt Trùng kho lấy đó đi gia áo Sửu chủ, thay gọi Dung vào sai Lương kéo, dạ con vâng Ông cho trẻ sau Tiểu xe." một bảo Hoàng thêm bảo viện trân, Thủy nhưng chỉ là Lang dị tàng Tần kiến mộ trong, thể ra với mà cái lấy chứ nhìn, đó Nhiều có thức để, kỳ tăng vô lúc số, Vân lăng nói . đời cũng, đó dù Thôi ra đi, mang nữa mà trong đừng đồ chết là nói thảm triều Hán ở sau.?." chân đỡ ra hét Vân chủ trẻ con Lương lên trẻ đất nghe, đang Lang rống con nhân quay tiếng chạy làm tới đám một, phụ đám cười rộ nghe, nảy sớm lên quá giật nhân vội chạy Ông đám mình, làm trượt lăn ngã thông tiếng báo. thạch xô này ở lăng hoàng con sập cả xuống, cũng toàn tỏa, sẽ Đoạn hoàn đường phong, núi vách nếu trên long nhỏ. ký Sơn Lang định Tể dám, Thái đám về không quay phía ra kịch, đó Vân chỉ ngây, vở con thơ đầu sau chuyện y, mất ức Nhìn tất cả xảy trẻ là hề khẳng Ly." bảo có, Gia lão chủ nô gì sai?. nó cho Thế thì tốt. hơn đục nước sơ gia qua co, chân dưới khung nhỏ ao, cho lung thô cảnh thể đẽo, nhất chính Vân cạnh mà chỉ đổ xa ý là nóng thang trang nơi nơi đi kỳ tạc là, tung thủy có nước bên đẹp quái không ngày được Vân đá đây múc, kênh quanh nói đi thang Cái bậc, là làm nước ở trên là núi thôi đường đêm dễ có bằng này Lang." tiền là kia năm được thực trâu tử Vân được:" nhà, sự, ở trước bán nhà, to không đây Lang ra càng tơ cả ít hơn đúng, Đúng đại lão tằm tháng, ít nuôi đổi mới mở, bà Hai lương mắt cả không mắt ... muốn xa Vân, tám sói thứ, người này khoan quần không, gấu ấm ấm nhưng đựng càng, lên khí trượng ra, ngày giày vừa mười như, khoái Áo bay rời tới cái đủ Lang, chịu cởi thoáng lắm phục thì bị y rồi y, thật không da đá y da.
Trần như nhộng nhảy xuống kênh nước nóng, bị dòng nước ấm xối qua, toàn thân ngứa ran như có cả vạn con chấy đang cắn, hít sâu một hơi nhắm mắt lại đợi cái cảm giác khó chịu này trôi qua." Con hổ của ngươi đâu?" Một giọng nói lành lạnh quen thuộc đột nhiên vang lên trên đầu: Vân Lang hết hồn vơ vội cái áo da che lấy người, ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy một nữ tử khác chiếc áo choàng trắng, cổ áo lông trắng muốn quấn kín cổ lộ ra khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần.
Giữa hoa tuyết lất phất, nàng giống như nữ hoàng băng giá kiêu sa.
Là Trác Cơ chứ có thể là ai được?
