Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 878: Q1 - Chương 119: Huynh đệ của Vân Lang. (1)




Nửa mơ nửa tỉnh thấy tai ngưa ngứa, Hoắc Khứ Bệnh mở mắt ra, tức thì nhìn thấy một con hổ to tướng đang ngửi ngửi mặt mình.

Hắn còn tưởng mình mở, nhắm mắt ngủ tiếp, nghĩ thế nào lại mở ra hét một tiếng kinh khủng: " Hổ ~~~~~~" Sau đó là màn hết sức thần kỳ, không biết hắn làm thế nào mà đang ngã lăn quay ra đất lại trong tích tắc nhảy vọt lên, đu xà nhà, bốn chân quắp lấy cái cột run cầm cập: " H … hổ, bớ bớ … có có hổ."

Vân Lang vừa mới đi làm ruộng về, cởi áo gai ra treo lên mắc, ngửa đầu lên cười đều giả, y đợi cái cảnh này lâu lắm rồi, hiệu quả tốt hơn mình nghĩ, tiếc là không có cái máy ảnh chụp lại, sỉ nhục hắn cả đời." nên là quen khổ ưa không trong nói Ngươi tốt hữu, hơi Lang ngại, rồi Hoắc quân uống cách bằng là kham ăn khó chỉ Vân:" bực đúng của chuyện Bệnh Khứ." mỳ đều khố Lang Vân kia chẳng, tục cũng Vân Bệnh ăn lành Ta hoàn thịt nhiên mỗi Hoắc Khứ: Lang trước ăn có miếng ăn cực chỗ ngạc tới được kỳ ngươi:" rau ăn lần thôi tiếp phải món được, là như phải không đâu nào ngon."

Đại thì nhe một nanh tức đứng dậy xa, ngoài ra thoải gãi mắt lim đang cùng, dậy dọa lạ, người ngồi còn đột ra, Vân mái răng dim nhiên Lang Tiểu, đầy Trùng đe không được nhìn bụng Vương nữa." đánh thì đắng ngươi nghe đi:" Hoắc thắng Thế nhau ngạo Bệnh sẽ, nó một nói, nó trận kiêu Khứ."" con Tất chạy, một ngươi thể có thêm ngựa còn, rồi nó nhiên cả hơn nhanh ngươi nữa cho. cứ làm đang vơi sức đã không, còn sau mà ăn no đi thì có bụng vậy, cái kho Không tính lương ăn." quyết Tiểu Hoắc Khứ không xuống nhất:" Bệnh Trùng." hiểu Vương khoang đầu thích, xoa Đại Con tắc do ra, Khứ lâu à khoe nuôi Đại lắm lên Vân mặt, khiếp Lang sợ đáp sang rống đó Vương, bơ cái hở: ngồi ngươi mới, xuống tỉnh có lắm Hoắc Bệnh người gì như, Nhìn quay:" cảnh đó hớn tích nó hổ nó? chiếm muốn với thì qua đối hổ Tư Hoắc hay y Hán phần Cơ thế cản, với muốn muốn hôn vô về nghĩa Mã Vì Trác Tương còn Tần chuyện thân, y Thái phó uy đừng nuôi hắn Tể Khứ không người của Như ngăn phản nàng thông, của cản dùng Bệnh làm xâm quan phục nhân tài sản." thủy Hoắc xưởng đậu Cày đơn Bệnh:" không thích hoang, mộ thủy, đó Khứ, ma đất, bằng lâu xa, giản Sóc giải bằng hũ Nguyên mảnh xa à?"" còn hai canh gian xem, khố hoàn khố không hoàn luyện bốn làm dậy muốn, cũng võ ngày có nghệ, nào chỗ Ta mỗi thức thời canh khổ sách. thêm cấy dân trồng từ du quý khi ăn xuân, vất thậm rộn bận ăn tính bắt chuyển đôi, còn vả Mùa ngắm xuân bánh đầu thế lúc là có cơm sang bách, bình nên nướng còn Vân tộc cảnh lúc chí gia. mục hắn làm của mệnh cho phục là sinh vô mọi kích sớm tất, hoạch hạn Khứ cuộc nghiệp Nô lòng cao hạn đại chỉnh vụ là đó đó mình đời cho Bệnh, mình Hoắc Hung tối ném hoàn vào trong hiện, giờ của phản cả việc quy tiêu mục đích hắn đem đó có hữu. thấy không à? đất ấy cữu của hoang ngươi còn Mảnh mâu phải không. xem Ngươi đi.

Khứ Vương Sửu khi phệt ướt quần đẫm đuôi, đi chạy đất mới ngồi nó Đại, Dung gọi ăn ra Tới cong Hoắc, xuống Bệnh ngoài áo." sợ gia cung hét đao:" nó tiễn Hoắc, Khứ cương, giáp lên, không gia Bệnh khải Có." bị tính ngạc hai, Lang thấy tới Cữu nữa nhau dáng đâu lâu ta nhiên bên:" rồi ngươi dính kế có gì Vân mẫu."" Cái gì?" thường ngăn hành đó vi Vân cản bản nhiệm thân Lang người ảnh về, vận mỗi quá của chịu không mệnh mình làm thói trừ là nay y y tới có một, Xưa phải rất cho mức của khi ai rằng hưởng trách người bình quen." hổ mất lúc muốn chợt mới cũng hoàn nuôi, Bệnh phấn Hoắc một hưng:" Khứ Ta bất rồi hồn." à này được mà cái thứ ăn cũng Ngươi? thì chỗ vừa tức Bệnh còn lớn hóa đá lối Hoắc tại Khứ rồi. thích làm Nhiều ngoài nhìn thơ qua họ, tranh đứng thấy người nhìn cực thích khổ cao, hôi mồ hâm là là mộ khác viên sau cuộc ruộng người một làm đó bức, người cuộc thanh bài coi nhất mình, ca viên kỳ đó thực, đổ ngợi sống lụng sống vẽ, điền ngoài điền bọn ta cuộc thích chẳng sống." lập Vân đợi chạy: lệnh nhìn tức mắt lớn hét cột vào ôm, quái nhà Khứ Hoắc Tiểu Trùng Bệnh Lang ngay kỳ. khí tính dịch nảy tử ta suốt mẫu, xử nhằn cũng phó, trước vừa hai nóng, nhà mấy ở thỏm Cữu cằn ngày ngày thấp. xuống thì chuyện ruộng Nếu là rồi bắt khác họ. dung mái nào sống trước thế kia thoải Ngươi ta ung biết.

Về cữu khuyên giải ta, mẫu phần rồi được ta cữu cữu." để lấy ra à Vân Lang, bát chìa Ta ức tính mỳ:" vô đổi cùng cái xanh lét oan này kế?"" xuống Đại bảo Ai cả, Vương đi không đây, lắm tin ngoan ngươi, đâu thôi cắn."" hầu không thần muốn hạ phục ta con, nó hổ phải Ta này đi. vô để không còn chuộng rời Vân phục Lang của mình pháp khỏi dùng hổ nuôi nuôi, hổ biện là cách chinh Hoắc Khứ nó Bệnh hạn chiều."

Khứ chữ ngồi xuống vắt, bơ Hoắc ngũ nhìn Bệnh nhà Không ghế ôm bộ Vân dạng Lang tỉnh khó, đáp coi sai:" cột chân. xử trí quan mà Liên gì ta?" nhưng lực nghiến ngươi đệ chuyển sức mặt răng cùng Khuôn tuổi Đây két sang, bệch chính à đang:" trắng huynh là ken đỏ đấy táo, vô màu chín của của Khứ bốn Hoắc Bệnh? mục náy Vân vịt lòng, làm cắn kỳ lấy bằng Cữu vờ gì áy chẳng ngươi đích thực răng chưa Hoắc cười cần trước, tin là lợi món giờ Lang dụng nữa kia Bệnh: " hữu có ngon rồi có cữu Khứ?"

Vừa Lang kiếm con cái, mắt đó có đấy:" chỉ bản trong cả một thâm về rừng có híp, lĩnh vặn hổ Vân cười nuôi." tin hợp thân Ta ngươi bên Vương Lang, nhe răng vẫy cũng cười ở vẫy cạnh nữa cười "mắt" rất Vân Đại:" phối không thiện tay híp." ác ta gan Mặt sang lợn: thú mỉa rất Lang vị Vân màu, Khứ lừa Ngươi Bệnh mai độc:" Hoắc giờ chuyển.

Tùy thôi hắn." mặt lắp nhìn leo nhợt là, ba nhe càng Vương, nó muốn sợ chân thế Bệnh càng, tái gặp trêu cào Khứ gầm lắp cào, Vương Đại răng còn, già Hoắc bắp gừ Đại cột người lên. rồi sắp Hoắc Bệnh Khứ Con:" điên, hổ ngươi con … ta bình khi cùng Trước báo thấy vẫn nóc hết gì nhìn bét ngã muốn người sát là rất nhìn đi chẳng nhà, cảnh y đến lầu tâm điện cảnh làm xuống trên đó tình kia còn trước y, đứng gọi người nhảy đầu nát, tĩnh từ sát lao cuối chỉ đường." lên khoan khoái gừ đất, gãi ý thế xuống lắm chân, kêu tay miệng Đại trời Tiểu thích bụng là, ra đưa Vương gừ bốn, nằm Trùng vật ngồi nó chổng đất."" Thấy, thì sao?" nếu là luận trưởng nói quân thể bình Khứ, bối nhiều:" nhờ chút doanh nói thay, cám không Hoặc thứ một muộn trong nhà việc, ngươi Móng sắt mặt tiện tướng, tốt nhỏ tới quân ơn có Bệnh ta." Vương Đại bụng cho Gãi. nó Lang thích nó:" sẽ lại bụng Vân gãi rất, ngươi cho bảo Nếu."" thu mùa, làm Chịu tới khó món đãi thu, ngươi ngon vài hoạch có rồi. thân là của chọn thương tâm bản lựa thì chẳng có Đã gì phải.

Khứ từ đầy từ đứng cảnh tụt mới xa xa Hoắc, thấy vậy xuống Bệnh giác đất nhìn.

Ngươi kiếm có, yên ngươi gian xử thời tâm trí đâu không.

Này vịt vịt hỏi sao ngươi vờ:" vờ, thế Lang Vân làm?"" rời, chiếc muốn biên ải tin, có Chưa phân đợi được định quân đại mới phải cuộc. vào đi nói không cái Gần bê là cái một, Khứ xanh dại Hoắc thoát bát với Lang:" chỉ ăn lực hết có ăn thôi, rồi lét rau đây Vân, Bệnh như?" nuôi đánh ta ta rồi:" vui là, nhà là đệ nó nay, của Đại huynh bốn nói Lang, đấy Sai năm không, Vân ta thủ tên, là đây tuổi vẻ đối một Vương dải."

Vân Lang lại cầm bát lên, giọng hơi mỉa mai: " Xem ra ta mà có thể yên tĩnh sống ở đây tới giờ là do cữu mẫu ngươi khoan dung đấy nhỉ."" Sở dĩ cữu mẫu ta thấy bị ngươi tính kế là vì cho rằng ngươi lấy mảnh đất này có mục đích lớn, vì mảnh đất này mà bất chấp mọi giá.

Nói xem, mảnh đất này có gì hay?" Hoắc Khứ Bệnh hứng thú hỏi, tới nay hắn vẫn thấy hành vi của Vân Lang kỳ lạ: Vân Lang thở dài:" Quả nhiên đừng nên vô duyên vô cớ quá ân cần mà, ta bỏ ra quá nhiều rồi, sau này ghi nhớ."

Hoắc Khứ Bệnh thấy Vân Lang không chịu nói thì không hỏi nữa, ăn xong liền cùng Vân Lang ra ruộng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.