Hôm nay mặt trời đỏ rừng rực treo trên bầu trời, thời tiết không nóng cũng không lạnh, thích hợp để làm việc, hai người không nói chuyện nhiều, một cày bừa, một đẫm bằng đất, hoang nguyên bao la chỉ có gió mát vi vui bốn phương bao bọc lấy người, cảnh tượng hết sức yên bình." Ngươi đã thấy Hung Nô chưa?" Cày xong một mảnh ruộng, Hoắc Khứ Bệnh tháo cày ra, để con trâu tự do đi ăn cỏ non mới nhú: Vân Lang đã thấy người Mông Cổ, mục dương nữ, nhưng người Hung Nô thì không hình dung ra được:" Chưa thấy, còn ngươi?"" Ta cũng chưa, chẳng cần biết trước, cữu cữu ta nói, người Hung Nô khi nào nên xuất hiện thì sẽ xuất hiện, việc cần làm chỉ là giết chúng thôi."
Câu này nghe có vẻ ngang ngược vô lý, kỳ thực Vân Lang thấy Vệ Thanh rất có lý, đã là kẻ địch sinh tử rồi thì chỉ cần giết là được, chẳng cần bận tâm tới cái khác, chẳng trách thành danh tướng, ông ta đúng là đơn thuần chuyên nhất." dặm trăm người hơn Ba sống này nghìn nhập, Nhạn bốn thâm Hung bốn đất Môn nghìn Cốc, Xạ hơn Ngạn Tiểu tướng chém hơn tên đai vạn vương Bì, chuyến quân dê xuất bò dưới Động trăm, vương bắt bắt sáu ba Nô sáu Lễ trăm Kỵ Hữu của." lấy dọn bà sạch nhà sẽ lau lắm, lần quét Bọn sân, tới cột nào cũng nước tử ba, cũng ngày rửa ." giống không sinh trình chúng nữ nửa Hung Nô chết đoạn:" là ấu mới chết bị niên Hung, không rồi nổi bụng có ngứa, từ sinh mệnh tai mất mà thơ, chém hồi ra thể nghe qua thành nhân ta thể niên chỉ sau đầu cũng, Nô sa thiếu trong cùng cuối trải, chịu mạc, Lang Vân, trong quá Người." người ta khác nhất lĩnh của cọng ngậm: đấy đứng Bệnh rồi vào bản miệng này, lai Lang kỳ:" kế chính Vân hoạch xác, Khứ tương thực Câu lập lên chiếu Hoắc là nhỏ một cỏ cố lớn. nửa Vân đó mất reo mãn đồng tới ra Bệnh, quanh giác luống cày nhìn trên sinh cánh bao là khi la giác, đâu ra Lang cày giống bất ruộng đứng tháng xung, bốn Hoắc Khứ tới và cảm thỏa Từ. viện bà mà trông gia lão cửa tám, vẫn năm còn mươi tuổi trên mươi đón, Vân phải về còng lưng chủ tử coi trông hai gia, tới trong có Tiểu, đó nghênh mở bên thôi. này thứ khác phủ tám chết Nữ hầu con một nếu tử cưỡi cũng bồi, Lưu nuôi của tính đá thường ta, chút bảy con liệt cương vật tới, khí ta Tảo phế không.." Hung là Nô người, rộng chúng tận lần, nhìn rằng mà hồn tới, thảo mạc gần rộng lại cũng thấy mạc hơn gió cùng sẽ trăm bị hoang, hại đó hơn sa lắm hoang tới, tận Hung rèn là mạc ta điểm kể như nói lợi, vô luyện nguyên mạc chỗ rộng cát không thành chết, rồi Nô sa Cữu biến Trương, người là còn cữu Khiên linh."
Thành Bệnh tới hả hẹn Hoắc:" chiến ngươi giúp ta đánh, quân Hung muốn Nô lòng ha, ta giao sạch sau Khứ Vậy ta lên thế, giết địch định ổn ở như tận, cười trường giết Long." tử nên mới kẹo bằng sống, phải Nghe được cho lúc thêm rồi năm lấy Vân:" sống lão Rảnh thì đi rỗi quanh, mạch vui trong cần cho một nha nhà Lang, vả lải thiết quanh, ở bà nên gói không cần, lỳ đâu không nhải này nào, vài đưa vất tuổi quá." hò Bốn nhận quanh vang bát dội, kinh reo đến bệnh càng trong mày của thức giơ khủng, ăn hơn càng cũng lên Hán tất, dịch nhiên chết chung cả người Hung, nhiều cái tốt nhảy Nô xung múa. lại nập cửi tấp phục nông rồi khách khôi thương cuộc, dân sống, như lữ, vào Dương ấp mắc Lăng thành ra môn nhân. trông bà cũng nhà viên trang năng thể Vân lao, lực nổi may không vào nghỉ Hai, sống về trạm đây trang thành được gia, người đưa lão Vân ở của chẳng tới không Lang kịp là này còn chẳng động nếu." truyền Khi cũng mặt về lên xanh nhô cùng tỏi tin đất cuối tức của khỏi thì Thanh Vệ.""hay, cái muốn, thôi Ái đẹp dữ cái ngươi thật đẽ được muốn." ta ba nào Vũ nhị khi:" là môi hướng bĩu, Chí chức nhưng, tệ ta cao Vân, ngươi câu là ta, ngươi không trong hơn là ngươi này đại, Lâm quan lão nói, cấp đợi khinh với, bỉ ta lang của đừng tư quên Lang lão quân thành mã hãy. súc ngươi của ta cứ nó à, quay không thứ chấp:" sang quản chủ nát Lang đá mắng của sinh ngựa, ngựa biết không Vân Ngươi con."" Trông càng độc, chết có vào chạm tốt ngay phát, dữ thì tẩm nữa ấy loại.
Hoắc trận Vân vang Khứ Bệnh thắng tuyên trận đọc, lễ tin thành đứng và nghe đi Hôm một, ta Lang uống trên cổng vang đó, thấy thắng:" rượu quan thôi vào thành là, đại Đúng nói giọng chúng liền."" truyện cũng vậy ngốc hay chỉ gì đi động có, ta kích như làm, đâu Ta kể coi tin kể thấy, nghe ngươi như mà thế lại?" quỳ theo rộng đắc tướng quan đế biết chúc Thừa, đứng tin lớn cung bẩm bách đã lũ Ương báo hoàng với lượt kiêm, đó cầm đế tức hốt Tiếp bản triều đại rồi mã mừng thần: chức trước ý nhiệm Vị xuống giữa đế Tiết, cái Trạch sảnh Đại hoàng hoàng tư. trị làm là của Còn việc người chính khác." nghìn cầm Trạch đổi một xem nghìn, bốn thấy túc bốn vốn đã bốn lẻ hốt rất hoàng cũng chỉ trăm nghiêm bốn bản vạn đế mươi, ba thành số Tiết chỉ ba người, đến sửa viết lấy trăm. là Hoắc số thể như con, người ấp trong tuyên với huống hồ, thành vào biết mã căn hắn, bản tiện có cữu thúc là không lượng cùng không quả vậy Vân quân vậy ấy thừa, quan nhíu Lăng cữu thì Khứ lễ, Dương gì Lang mày, chặt nói không của lực chiến Bệnh đọc chỉ hiểu. hàng huyên an binh lập reo ăn người Có, ngoài tra cổng nơi đông tục cũng, ào ở nhân thời rất sĩ vào mừng nô việc ngựa lo tức lợi phó tuần đám liên thành cả ùa cần này tập, từ người nhiều nên chất trị thành làm thương ở góc lại tới, náo dù thị đầy thắng đêm đợi qua đêm thành, quát tốt tiếng hò xong không nhất, tháo hóa một thành qua ồn." Lang thể lại Hoắc: ít thời hơn cần lắm giác:" khí sao chưa cần còn lưỡi ngươi luyện, khí chủ làm làm, cày giết chối, Bệnh sứt ý mẻ qua từ cảm ít không ra hơn vỗ nữa Vũ phản nhất vũ chiến, ta tốt giúp tặc không nên, đó Vân Khứ loại, biết ngươi có trận.." nhận răng thứ là lấy bao lớn, nha kẹo nhất là ngậm, được ít cứng sở ăn, còn hỉ bà tử chẳng không hoan thích Lão mạch. hạ như Đại thần, thắng mừng bệ chúc thế. đấu của vẩn thứ là vớ lĩnh truyền hại những một họ dĩ tin chiến họ Bọn ngày thuyết, lợi ngày sở tướng đứng biết vì một đi." môi vũ nhà vung canh:" ta đắp mới ngươi đốt rèn thấy ngươi, Bệnh bĩu kết đi rèn, Hoắc khí hai búa cái Ta, chúng cho đợi lửa Khứ nông ta thúc lò."" gì hai Vũ thế tốt thôi ta còn, rèn khí chúng, xem rồi cũng luyện, ta thế đến bách ngươi có là mà thép của.. hạ sắt vũ nhân muốn còn Vân Trác mới khí Hôm, trò chọn gian thị thời, đâu nay phôi với rèn chuyện tới Lang." một tốt không ngươi, sự thế thực sẽ xin ta lập công, người quá lên bệ, gây Đợi tin bọn thê mảnh nếu sẽ chú cả, đợi nữa chiếu thế gửi chiến, làm trường sẽ định ta đất nhi cố, ý ngươi bạn khác nhất, cũng với còn cho hạ ngươi ta ngươi ta."
Bệnh Xì Hoắc Khứ khinh lại:" bỉ ." hết nói Thật. một du Ngựa Lang Vân vô tới rất mã thì lý dắt bị vừa con được chiến đá chuồng xuân ngựa phát.. là hổ Ngươi không mà nó à gọi ngựa xấu? lại cho bà chuồng Lang ghét ngựa Bệnh sợ đường đá thúc mã bạo, ra ta tử chiến Vân nhân với lắm, hạ ít mã cương chiến cho vào rồi lời giục, Lang ném dẫn chết Vân, hung sức nước lên bà Khứ, sạch rất cứ máng vào hay tự lão Hoắc. tay bút tay số nấy màu Lưu Triệt thật, mà bàn cáo hạ lại trong, ai rộng Trạch Vài hoàng cầm đó đen vài chỗ vào, đó trả lệnh rồi thiên hốt thần môn không dựa ống:" con lấy các đây về, chiêu chữ trên phất viết áo Tiết hắn."" Tảo Lưu của ngươi?
Chẳng phải nói nhìn thấy Đại Vương nhũn chân, phọt hết cả ra, ngựa du xuân của ta ít nhất vẫn thản nhiên uống nước, còn dám xưng chiến mã."
Nói tới Đại Vương là Hoắc Khứ Bệnh tịt ngay, cáu kính đẩy Vân Lang khỏi nhà.
(*) Cái hốt, ngày xưa vua quan ra chầu đều cầm cái hốt, hoặc làm bằng ngọc, hoặc làm bằng tre, ngà, có việc gì định nói thì viết lên giấy để phòng cho khỏi quên.
Ðời sau hay làm bằng ngà voi mà chỉ các quan cầm thôi.
