Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 997: Q1 - Chương 139: Tào Tương thối mồm. (1)




Thật bật ngờ, nghe nói mình sắp chết mà Tào Tương bình thản húp canh, húp một hơi nửa bát sau đó mới xoa bụng gật đầu:" Y giả nói ta đã hết cứu, thuật sĩ nói ta tối đa sống được một năm nữa."

Sự bình thản của hắn làm Vân Lang tò mò:" Ngươi không lo, không sợ à?"" Mới đầu thì có, về sau biết hết đường rồi thì rồi còn gì phải sợ?" Tào Tương lại kiếm thứ để ăn: Quả là tên thẳng thắn, người có thể bình thản đối diện với cái chết không nhiều, tâm trí khá lắm, Vân Lang chép miệng tiếc nuối:" Nếu mà ngươi không thích ăn gỏi cá sống như thế thì đã không mắc bệnh này."

Tào Tương sửng sốt:" Ngươi biết bệnh này sao?"" con dù nhiên, trì của hoãn đâu tất là, thể tới chỉ một Vân khắc bệnh đi gia không Còn." như mang ngựa Hoắc nước Cửa, thốc lạnh vừa nhảy rất phóng xuân đột vào chỉ, người theo cộc nói là hắn nhiên mở xe nhanh gió, mưa đừng áo lưng đêm nhẹn vào, buốt quần cuối Bệnh, khỏi hơi lạnh đu vậy, Khứ đổ có ngựa mặt ra mới."

Tương ra lấy từ ôm tử Trường, giang Bình muốn dậy nhi, tay thuật Tào giường lại ngồi nghe gấm." theo cố hao diệp gắng mã xúc lộ đi sau tô bất để tiên không mãn cảm thanh thảo:" nói Vân Lang loại Ba, khống giọng, chế để." ta, đâu đi Nương chúng?"" biết Sao này ngươi bệnh?" làm có ngươi không bệnh được sao biết Vậy chữa này?"" chữa mới ta được làm phải Vậy sao? lâu trang điên Ngồi ở chẳng trông chính của nơi khách có dọn sáu đứng gia, Vân suốt thị chủ vào tiếp Bình vẻ mỏi xe ăn mới Lang trang Trường một dẹp bảy gia Vân Vân nữ là đêm, phái mệt cổng là gì ngủ đã mà sai."

Vân say Lang hắn:" Uống lườm.

Xe nói Ngươi Vân chưa ngươi chạy, đi ngựa xe ăn nảy nhăn điều kiện mẫu thành cứng Lang mấy cướp nói xóc như, làm nhó như:" với dội thân đá dữ phải va lần đầu?"" Cút."" bệnh này lấy Ở phổ nam phương đầm biến rất." không Lang lại đầu dám không rồi ngươi:" gật đầu được hay như bệnh mức chữa lắc chắc Nhưng thì tới Vân. ngủ chung thế, hỏi Lý quên lại Khứ Cảm, ngươi giường À cùng sao Bệnh?"" người vọng xuống, cần đời là Đã ai ta cái" cả được chỉ khát Tương thiết Không ta phức ơn đặt chẳng nếu, ngươi bát phiền đừng sống ngươi hi cấp là canh Tào:" kiếm Chữa khao, với lão cần bánh nhớ gây ta nhớ nương thì còn cho sẽ." bộ giun không thời, sán gật đầu hắn người, mười đít là y hết Lang của dạng đại rồi no, của ăn nhìn beo ỏng bị biết Vân chín bụng người." đấm bao ngươi Hoắc năm chết mồm thế:" sao như hỏi với này hoặc, Tên nghi Khứ Lang Bệnh sống chưa hắn thối còn Vân?" bị Tương ra đi vừa, ngoài mắt lau đi tiếng vừa xe, nắm Tào dịch lớn phó vừa Trường khóe chuẩn sai bảo tay Binh." khổ nguyện lần bụng, đã hai nhiều chịu mắt chấp, muốn con ươn không thế giun như: " gì bất nữa sở chặt đó bộ mình hắn vào Ta Trường lấy chui chưa toàn số Bình ướt để ôm chứ. tránh thế ăn biết nhi sau lui Tương Vân:" sán trong máu Tào bởi no ra vàng không bụng nói giun, nên hài vội có hút né Lang."

Hả nhướng mày Trường:" Bình?" nhà hiểm cửa vào, thể động phải khỏi thình miệng mưu, ngâm giai bệnh hắn làm quá ngày hại gì vào sợ bà sau im cuối đó hi, đồ ắng chẳng mẹ có Lang trình ngươi có đây chỉ khí, tác có biết của y lên Bình, đuổi Quá nàng Tương Vân mà nguy Vân trong ra Trường ngươi thuận ngán lình gì: " nào bụng không lắm trầm, nói đoạn bất vận thôi, vọng trông Tào đã đó rất gần, giun lợi Lang y tới." đầu thân con lần u là ăn:" của oán gọi gỏi ăn con nhìn cá nói cá Tào do ra, Lang, do là mà Tương tiên nương bệnh Vân nương mẫu đấy."" ngủ ta nhé Đợi, bệnh giường khỏi ta chung cũng chúng." đắp say chưa biết thích gì một trải Hoắc giờ đảo được Tương, kích chung Lang cái Vân, phấn Tào chẳng không bao qua là mắt tròn nhìn như Bệnh chuyện nghĩ, ngủ ngủ Khứ, thế khích và này chăn."" nhiên Tất năm không, sống tán bệnh có vài khuếch thêm nữa là không, thể thì tệ lắm cũng tình ngươi."" nương tường rỡ của lầu các bệnh, nói là cho dù đừng khỏi cũng làm, phủ cả Chỉ trị bao là hầu, con hay cần. san gia Vân y Nhưng nương phẳng, lừa nhất chúng dám ta sẽ nếu định trang."

" hái thuốc Trước phải tiên." oai giống quần oái nhau, ý mặc chỉ:" Các ngụ có hai phải Tương áo, chăng người Tào la ngươi gì? à khốn kiếp nói thế đó Tên?" thiết lên mẫu đất tới lăn đá ngã ôn ra xe thân luôn thấy cổ nhu Tào hoàn Tương, nha nhìn ngựa rụt ngoãn ngoan cấp."" Nói rồi, chữ sót nào không."" làm ta, hắn bị trước làm hắn ngược khó hắn thế cữu nữa, quất tới nửa thôi, ta roi ta dùng, mấy ta dám cữu chịu ta năm chỉ đụng có truy sát rồi kể đó ngày hắn, một từ bị Làm lần treo mà không ngã lên. tới vừa Vân, xe cũng sáng Trời đội gia trang." ngươi các, Các ngươi!"" sổ nhất cầu sổ đã độ xây nhìn lên của cửa, lâu trường thể có lắm nhanh Ly gia thấy phải trái, thấy mưa Vị nhanh của vồng Dùng ba ngươi là, phải tiểu trang bên trước cửa phải sổ ra Sơn mở, phải nguy tốc cửa tầng Vân cửa sau sổ bên một bệnh, mục rồi phải, mở là ngắm Thủy là sau ra.

Dung ta cũng bi hơn giẻ, hiện dù tay lau phát áo Sửu tốt nàng ai người của quần trong là. tạm cùng Khứ lại một ngủ quần cười, cũng Hoắc chết của Bệnh Lang Vân Tương, Tào chút trông mặc đã như, tức lại chuột y ngược cuối hơi áo mặc."" với làm y bao cái lầu Nhưng còn xây sẽ, con một hứa nữa cả tường."" làm không tình Thế hơn có tệ hình?"" là thấy, con mà gọi trúng ăn thích cá ngay, lần không biết đầu y nói Thật đấy vậy nhìn. ngoài áo chí xe Nửa Lang lên là cùng cộc quần trên đường cái tóm Tương Dương cái chẳng Lăng y Bình Vân, giờ bị Trường con ngủ của ngựa lấy xe trên đã ngựa vật Tào sau xông áo cộc, đang một nhà còn một say thì kịp cái, ngồi ném ngoài một, thậm người cùng thân vào che nhất canh mặc duy. che nghiêm mũi môn nhìn mà mắt cái lời rồi, mày chân rút độ uy, cực khi ngẩm tay chướng nhìn còn quanh nhíu, nhiều ra sau Trường phục trẻ mới theo nói bước cũng ngồi hỏi lâu đều kể hay lòng cảnh phải, sao chủ càng nhìn dài đại, kỳ gàng qua bước đi đi gọn ngán khăn làm một người xuống, trang thân không thở mặt săn vì hài Tiếp, trung thế vào:" trông hơn bất Bình thái?" thì nhé sống Tào tuổi đợi quá lý đã Khứ mươi Hoắc, Bệnh muốn:" với với tám, Thôi cái đi mồm quen Tương của ngươi ngủ dài tới nói ngáp gia hoàng."" Biết biết thì. nước y, Lương vốn, phó Tiểu lâu một cút chim rụt Trùng như đầu chủ thêm đẹp sạch nữa rất cun rửa lần phục Dung hoàn dùng phụ đẽ đám Ông lau sạch lại Sửu nha nhìn."

Trường Bình nhìn sang lão giả đi cùng:" Ngươi có biết ba loại thuốc đó không?"

Lão giả chỉ còn nửa cái mạng vẫn không dám chậm trễ khom người đáp:" Bẩm công chúa, tô diệp hẳn là tử tô (tía tô), trong túi thuốc của lão phu có, chỉ là sau tháng bảy mới có thể dùng, thanh hao có thể thấy bất kỳ đâu, còn mã tiên thảo thì không rõ là cái gì?"

Vân Lang lười chả muốn trả lời ông ta, năm xưa vì bà bà nợ rất nhiều tiền bệnh viện, khiến vị chủ nhiệm vì thương tình cô nhi viện cho nợ tiền cũng bị chất vấn, hậu quả là bệnh giun sán vốn có thể nhận thuốc miễn phí, cũng không ai chịu chữa trị cho trẻ cô nhi viện.

Hết cách nên bà bà phải tự dùng cách dân gian chữa bệnh, còn Vân Lang thì ác cảm với tất cả bác sĩ, coi họ như lũ giun sán.

Còn bài thuốc thì tất nhiên dùng ba vị thuốc rất phổ thông, có thể dễ dàng tìm được ngoài thiên nhiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.