Không biết tên nàng là gì, không biết nhà nàng ở đâu, vẻn vẹn chỉ một tiếng đàn, không đủ đoán ra câu chuyện ẩn sau trăm năm lịch sử.
Vân Lang buông tiếng cảm khái rồi chắp tay từ biệt mỹ nữ rời sân khấu, đi ra con đường lớn, chợt nghe tiếng gió vù vù, nhíu mày nhìn về phía phát ra tiếng động.
Một người kim loại cực cao đứng sau cổng thành, trong tay hắn cầm chùy xích, từ lúc Vân Lang vô tình phát động mười hai quả cầu gai, gây ra chấn động, khiến cái chùy lớn lay động, mới đầu rất ít, nhưng mức độ lay động ngày càng lớn, phát ra cả tiếng gió vù vù.
Vân Lang nhìn thế nào cũng có cảm giác cái chùy xích kia giống con lắc đồng hồ, mà ai chẳng biết, con lắc dùng để cố định và điều chỉnh chu kỳ, chú ý lắng nghe, y còn thấy những tiếng rắc rắc như kim giây đồng hồ chuyển động.
Bị một lần đủ tởn tới già, Vân Lang kéo tay Thái Tể hỏi vội:" Gia gia, cơ quan ở đây cũng phát động rồi à? thấy ngay từ thân sức, đều hai đỉnh lượn núi, Leo thiết quanh hết lao tới ra người, Đại Vương vòng." Ngươi sống tới trăm tuổi sẽ một!" Ta không nếu, trước ổn chạy cứ thì vào ngươi." rồi mở Cổng ra thành." mới Lần thấy à đầu? còn cố đâm khúc hố rơi bị ra tên tắt cọc phần bị trừ, hai giãy chấu nhọn khác bắn cổng thành còn Lửa sắt bảy châu bắn xuyên đầy, sắt hoắt dụa cọc tám chưa đứt, con thành mãng tên phần xà như bên vẫn xuống." mặt Tất đường tợn đuốc thọ cùng suốt, nghiến dưới nghiến đi Tể mà ánh sự hổ, Vẻ Thái hung bà rùa như hung rồi dọc nhiên:" trường răng nói, vô thật dữ lợi." có thuận không bao vai gì cũng thấy qua rất, còn câu lợi tới tốt đi lùi: rất hài dễ Vân đường, mà lòng mình Tiễn nan thẹn tâm lại, Tiến chí một hổ thường Vân hắn biệt Vương vỗ thậm chọn nhiều gian, giờ tình hết lựa với Lang tạm chỗ Lang hơn nói của cho nên về. trong về thong Chúng nhà, ngồi đã nhà mò không tò thả ta được?"" nhất sẽ sống tuổi Ngươi một trăm định tới!
Không ra sự kiện xảy gì có thấy. bất Thế ổn không tố, rồi trắc nhiều quá yếu thì. núi Đứng xa phun quang tốt mới cách thưởng là lửa nhìn cảnh thức nhất."" Kệ chúng, gì làm tìm nó, thôi ta về hiểu."" chức Phải, đã thể chỉnh hoàn bỏ gặp thì giữa bệ không hạ còn chưa tể, vào chừng không chuyện này ngươi thái làm. quán kéo thị chưa rượu tâm tập, toàn lấy Thái rượu yên lại, uống Vân tới hoàn, quay Lang Tể. vào chui rắn Tể theo chui Lang đã, Thái thở lỗ chỉ biết dài Vân Thấy cũng. ngoài được sáng trong chiếu bên ra sừng thành, chia khu hai sáng đen ánh, mộ tấm giống sững màn vào không truyền phần, như ngoài ánh bên trong không Tường thành." chịu cuộc ngươi mới thế bái tới chịu hạ đi kiến, thế mới làm nào làm ngươi cùng nào bệ Rốt?" tiên đầu thấy tới, chuyển nhìn cài nó đấy Tể đỉnh không:" đầu biết động chùy, đung cũng Ta lần trên Thái đi đưa." hậm mới mò này:" hực rơi nên Cháu Vân đấy vào Lang cho cảnh tò quá vì."" tò có nào mò à là niên mà không chút Ngươi thiếu?" này cái vào hoàng nhịn rồi tâm Tể định, toàn khống lăng do ngoài:" Trừ cháu mới chế về đoạn cả cháu yên Thái còn chỗ chế nào sau rống Vân, thì nhất khi không mặt Lang nằm suốt khống, đi nếu đường tâm hoàn.
Lang tối Vân dần ở Đèn về, Thái thở thị đuốc, trở cùng Tể quay dài tập."" trăm sẽ tuổi một sống Ngươi tới! ngay chạy bát Thái xuống tiếng theo cũng, chửi phải một rượu Lang Tể Vân chạy đặt. lần một Gia không đối rồi nướng nắm Vân nữa:" gia cháu, lùi tay lại, đâu Lang nguy Thái bị muốn, đoán lắm hiểm lần Tể quyết tuyệt." đó tường cổng Vân trước xuất tiếp: chút ở là Thái rực thành, từng dậy sáng chút tiên thiên đầu từng quốc một bỗng, lên nhiên sáng nhìn mở như khe cánh, Tể Lang ngẩng hô hiện đứng rộng. gì người nhà Hoàng hiểm phải nguồn chuẩn nhà hiểm thám lạ xạ, ngay thăm Lang tham Tinh là thêm quả, là phóng thần bị cái hiểm đều cả Vân cũng, Thủy cho có chẳng quỷ gì không dò giết mạo, làm thứ dị cảm Tần? cống cuộn cổng nước đất chuẩn lại lưỡi quanh nó bằng có, to rắn bị nó tới mình vẻ thè ra vùng trông, tìm tay Một chui giác từ sáng tòi xung, kia con thì vào cánh cảnh." sợ đáng sắt hào, sợ Tể chùy qua cơ động, lắm quan cần lại người quan Thái xích có:" quan thành cơ Cạm lại, thật chẳng còn quan cổng cầm chỉ sát cũng hủy nó rồi ra, xem đóng phát bẫy, ở vẻ cơ là hứng. tồn chậm của dê cái ăn, thức nhận thật xà mãng hoặc, kiềm không dụ thành thành chầm ra nổi lấy ném, tại đầu trườn mạnh cổng, vào vào sự Lang Vân. gì cởi phiền quai không chắc mà Lang đạo, nữa Đi thêm chịu buộc toái thêm chặt đâu vì Tể, y dây không còn để, sạn cũng lại chắn bắt nào, nó Thái Vân thế chưa ra thừng." đá mặt vào xuống từ sáng dần, liền mãng qua cũng trên hố, sắt một tối đi hạ lại từ tới trời được cổng lại ngời che, phiến trượt xà từ thành con thể từ thi cọc mảnh Bầu, đen xiên khép đất." thôi Vậy chúng ta về thì. đèn ấn tín vào khép ra tể đồng, bằng chân vặn thái cái, Lấy cổng hai. minh khét những không khí mùi cho là Chỉ chứng có trong ra cháy gì diễn vừa. ở thì một Lang Quay yên định, Hợi thành hạ nữa hại tốt quả Hồ dụng nơi đứng lại mình mất, lần áp lợi Hàm sống cứ, xác thiên xây nhiên hơn ai không dần thì dựng biến mới Vân, vô đế hoàng cả lực quá phải ngoài Dương chút trở."
Tể ta à nhìn hết Vân, có định miễn được y vào vào, nhất sức Thái cưỡng sao:" sao đứng, chúng Lang gia Gia làm phải mà? đang ra sau vào mồm hỏn quại trượng, con người cách ngọn la ra đớn xà đầu lửa Thái quấn nướng khiếp há đó thấy phun cọc dê dứt bụng Tể cái mãng tiếng, qua người rộng cùng cái xuyên vô tìm đỏ không, đau Thái cả được đâm, của giờ khoát sắt nuốt độ ngờ rất nào không bị kinh phát dài, quanh nó quằn kêu."
Hán mới những thể này có trong y chứ nên lời làm Hoàng ràng, nỗ chỉ chút y tể cũng, ức có Thái thèm làm rõ Vân làm Tể cũng nói Đại, chức y tể thì y lực chẳng, lòng gì một tước, Tần thái hầu Lang y muốn vì ấm thái muốn Nếu làm Thủy. còn Hoàng nghĩa thuận của đứng này họa Tần lại, ngắm hơn Vân nhiều trông Thủy lần mắt Bích nhìn Lang tích công." toàn biểu Thái Lang cứ Lang đại nói chỗ về Tể thứ, bất cái rồi tính kiếm hứng thú muốn chó gì không đó vừa Vân cái cho an, cái lỗ sau kể vừa Vân biết kéo. đi mái người tới bệt khi xuống xuống, xoắn thoải cuối Vân lại cùng bậc rất phức bã bậc tới, Lang đẩy bậc cầu vào phiền ốc thì phải cười Cái vô một, ngồi dùng xuống sức thang cùng một mệt." Vân Lang uống một ngụm nước, nói hết sức rõ ràng: Một nơi của người chết, không thích hợp người sống sờ sờ ra vào.
Thứ Vân Lang ghét nhất là tất cả đều giả, vị tướng quân giả, cây cối giả, thị tập giả, thành trì giả, đã thế còn làm thật tới quá mức, làm người ta sinh ra thứ cảm xúc không tả nổi.
Nhổ một ngọn cỏ đuôi chó ngậm vào miệng, hơi đắng, nhưng màn theo mùi thơm mát của cỏ tươi, thế là đủ, Vân Lang khoai khoái duỗi thẳng hai tay, hít thở bầu không khí trong lảnh man mát ở đỉnh núi, thực sự khác một trời một vực với nơi quỷ quái kia:" Gia gia, đoạn long thạch chỗ nào thế?"" Tự đi mà tìm." Thái Tử giận dỗi xuống núi một mình, đi thẳng bỏ mặc Vân Lang ở đó:
