Liên tục theo Thái Tể đi hai chuyến xuống hoàng lăng âm u, làm Vân Lang càng thêm quyến luyến cuộc sống dưới ánh mặt trời.
Ban ngày đi dưới ánh mặt trời, tối lại vào hoàng lăng, thế giới người sống và người chết luân phiên, chênh lệch quá lớn, làm Vân Lang cảm giác mình đang sống hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau, càng không hiểu vì sao y lại hành hạ bản thân như thế.
Một lần nữa đứng trước cổng thành Hàm Dương, gió từ trong cổng thành thổi ra như mang theo từng tiếng than thở tuyệt vọng, bên trong đen ngòm, không còn ánh sáng như mấy lần vào trước đó.
So với những thứ cơ quan thần kỳ kia, Vân Lang thà tin vào ngọn đuốc trong tay mình.
Sức khỏe Thái Tể rất tệ, da mặt vàng vọt dù được ánh đuốc chiếu lên cũng chẳng có mấy huyết sắc."" ở Ngươi đâu?" ta lau mồ không vậy:" lỗ sao hôi gia chúng Gia, nói chui sao ra vào Vân lạ hậu gì thì quả Lang nghĩ nếu? cái đi đất xem làm hả gì thì lên" bay ngươi không, thế bụi ngoài có gì Ngươi? lên không xà cả khiến quên Tể không lỗ cái, ầm sợ nhìn cái Trong lỗ, thứ trách ầm ngớt này, chằm có chằm vang oán Thái thành thể biết lớn nhất gì tiếng con mãng thế."" gì vì có ngươi vào quan đi đã, chạm thì ngươi Đó không cơ đàng hoàng là."" chuyện gì ta qua là chỉ như lỗ, cần có chúng gì cơ chui Làm quan không nhiều thế hết có." hồng Không quan Thái: ngực dác lên động này có thở chấn khác, không phát không động:" van, biết hộc các cơ đặt Vân Tệ nài dáo nhìn tay Lang quanh?" mộ này, chứ ngoài gia phải nơi Gia đặt bên đúng mới." lại lớn hướng ra thì nó cái tốc mình thèm tới nhìn của cuộn lỗ hãi ý Lời Vân, như giác trườn để muốn giác không kinh dậy cảnh mà độ nhìn, sau cực một vẫn đầu lỗ bật, văng tam gì cực, vẳng Lang cái thứ con chui cái họ ra có với thấy lớn nhanh khủng rắn, Thái Tể rắn chỉ nhưng kinh đó ngồi còn." thang hai lủng treo, vác đang mà chân quẫy tường, mới trên cấp tới người vội, tan chỗ hiện lẳng tỉnh tình Vân nguy gì mẻ phát bám quá dày Lang gây sực không đạp, tay vàng bụi lát ra bụi người thành thấy hết, vào Thái sau thế sắt Tể trúc đi.
Con loạn tán nát sáu, quảng trên trường rơi rồi rắn quả bấy cầu." tay Nói trúng cò cái, cổ tay sắt tay lên rụng, thấy vào rồi nỏ nằm cánh một đã sắn, dây một uỳnh, bóp người sắt nỏ chỉ người giương nhắm viu, tiếng, đất xuống xuống chuẩn mũi cả vào xác . còn nó của đá thú sắt nó mặt mộ bằng lớp là thành một đúc, trời thân bao trông chỉ mươi sét chín nhà, thì làm rỉ nếu càng này ánh toàn, người bùn thấy tợn bằng nặn ta không khắc, không phủ năm hung con Trấn thêm mà.. mét ở hai Trấn trước Vân kia tới ngủ tàng Trước cũng với trên chưa Lang con chân trước mắt, thấy của viện luôn cách Vân móng Trấn mộ đứng sánh thấy thú, nào toàn một được không con nhìn thú thú nó, bảo quái mộ Lang ở cao hoàn con mình so móng. đó xà xuống không trên và động bay chấp trượng vẫn thân, trúng chí lôi quả hòa bị người mới bằng ra to con nó, kinh vào rổi gai thể cố, quả một quả lấy đập mãng thể bị rơi thậm đâm khủng đi làm Một xuyên dính quấn cả, kịp quả cầu đã đầu đầu đầu gai, bóng trên quả gai thân cầu chặt rắn cầu vù năng, cầu hai né nó gai." lên quay rồi Thấy lắp hoang cảnh, tay xa ngượng Nhìn Lang thận: hơi có nát động Thái sắt tra lại, chân lên cười sắt, chân nó lên tượng đai, người hỏng dưới tĩnh gì, cản tan xung quanh leo quá, kiểm không Vân xót đổ rống Tể."" sẽ để này hiểu, ảo khôi phải định lại tìm, điều Gia tâm rõ trong có phục gia yên đã nhất bí cháu."" đặt vì nghĩ, rỗng tiết lại kiệm ở Cẩn đây, cháu Thủy thân thôi rỗng người thể tượng thận này Hoàng Đế không sắt đúc. sắt cái chỉ động ra nhô, Tiếng lớn toàn lúc, của kéo sau một Thái nấp này nát, thể nơi đầu hai một Lang Vân mỗi gần không mỗi thấy, đổ người thân Tể lúc an. mạnh người dùng hai nhìn đó Vân chạy, Ngẩng sắt cao sau bỏ gõ, Lang kéo lớn chùy Thái Tể đầu. vẻ giơ người cao mộ trên khổ hình vừa sát thú những, thảm mộ thú văn Tể giải thích lửa hại Lang là, Trấn bị quái thú Trấn xem đẽ trên quan nghe, ngọn hồn, đẹp đó ra vừa, Thái dáng âm đuốc lửa thống hoa Vân."
Thái Tể Đây cười:" là mộ mỉm ngoài chính. không một bụi tiếng sắt tan vỡ thất chạm, thành lốc Đột mắt đầu người từ ầm mịt Vân tành lông, cái từ tường gì người kinh có chân xuống, hơi trơ người Thái vào hét mù vai lấy, thấy ôm sắt làm, được nhiên vang chặt, Tể cuống nhìn rinh sắt, rung ngả dưới lớn lăn cuồng lên nhưng Lang đất.." đen mã choàng tương quần thị có con qua, dương bốn Phương, mắt mặc cưỡi, gấu hoàng da kim." thành bắn Dương ra, Lang bị trải vào đại khúc cái gỗ, cái không bị lên gỗ tương môn ván sàn đi y, tự qua lỗ cũng trường thẳng cũng cổng đã lỗ lật hai lý, xử nỏ đút y bên thành dùng Vân nói bị mâu Hàm. nhận rỗng Đến đúc sắt, người thân mới tứ chỉ, chi có đặc đây ra mới." mộ Trấn đấy đừng Phía:" ngươi bừa thú mặt Thái âm, Tể trầm là trước làm."" đúng không cơ lẽ có chúng Nơi quan đi đáng ta nên mới." gì Người làm?" gần thành tự Hàn Vân đi trước rồi, mình phá Lang Nói kiểm khác phía nói Dương tra cách là y hay tới hết xong đã. hai sau cầu ầm thứ, bắn dứt năm, xuống tiếng liên thậm mới ra đó là ba từ thứ lỗ động đạn tiếp chưa như lắng, sau cái viên Tiếng chí quả ầm. đề thứ cổng dụng chuyển thành thể hết, không hai hiểu cửa cho áp có một nên quan di phòng, thời ở y pháp chắn cửa, tìm sập đồng lại không cách bên chỉ xuống cái, gia bị khi tường Vì phòng sập biện có thành đủ tới, cơ lư vì không xa đó hạ đóng cũng trong. gì toàn y y khinh cái không lề Vân làm nếu được Thái phá bỉ không, hoại y thức chẳng Lang mang, sẽ ý tính chịu ăn, mề làm của để nhưng Tể xuống. sáu đây có gai Ở vỗ quả Không nữa đất cảm, cái lấy cầu cực gì chút cầu trũng Lang khái cái biết chỗ, nữa mạng:" gai Vân còn lớn quả thiếu mình. kẽo chân bám vừa chịu, thận thì lại nặng xuống đất chặt rung Thang vẫn dưới Lang, Vân được kẹt còn ra, như chạm nhũn sức bần chân ngồi đặt nổi, thang bật tre xuống bệt không kêu leo mông vừa cẩn." Tần ra người cổng khỏe Lang kinh ông chùy đưa Đi Hoàng, nữa tượng mặt xích ông Lang đầu, hắn Không kém Thái không qua bức đung, lắn thừng bất vì được cái chùy, qua cách rồi giận sắt kia lớn nói: chặt hắn lắm trước, cột dám cầm thành của khỏe Thùy ta đó thì nữa còn Tể sợi không Vân ta lúc chùy, ta xấu nào sức buộc đã dây chân sợ rồi ông vào Vân giờ. đêm sắt thảm như vọng Tể thiết, đầu Thái cái kêu người cú tuyệt ôm." hít đen trước nhìn này một, đuốc phía xì con xì có Lang gì:" không đen đường Vân sao hơi Nơi sâu?" nó Đây thị lĩnh bên, thị ăn vật con nó đuổi cạnh tên võng, đặt quái não này mộ, nhiễu võng tượng người chuyên vật quấy người tương phòng chết, tương loại phương là cho quái là một bản nên, tượng phương thường có đề có."" ta Ngươi mình rồi, đi nhanh chết cảm sắp giác lên được. đầu của hoàng tiên à Thái câu định hủy:" Không Tể Ngươi lăng ngờ là?" Tổ nữa được, ơi có ngươi hiểm thế tông hiểm không, nguy chơi cứ đừng hả có cũng nguy không dù này thành. lớn nó vào nhìn trong lăng Vân Lang Tể toàn để giọng, bộ đỉnh Phải trong khôi lại, dầu phục gỗ chảy vang Thái:" vang đấy tháo mộ thùng. nữa đất Bụi tiếng truyền tan trong nổi chịu cho không chưa thang còn rồi:" hết ra cháu thấy, nghe Lấy cháu Lang Vân từ sắp."" Không có, chúng ta phải xách đèn lồng đi vào."
Vân Lang cảnh giác ngay:" Có lý do sao?"" Có chút, nơi này có đại thần bồi táng, đi sâu hơn nữa là vương công quý tộc, sâu hơn nữa là cung nữ và hoạn quan." Thái Tể dặn dò:" Chớ nhìn, hãy giữ cho họ chút thể diện, chín mươi năm qua đi, y phục đều đã mục nát, công thần, danh tướng, vương công, huân quý lẫy lừng năm xưa chỉ còn nắm cốt khô."
