Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 1077: Q1 - Chương 159: Làm sao Tư Mã Thiên biết? (1)




Biết rõ con rồng này là giả, nhưng Vân Lang không thể nói ra, cũng không biết lời nói dối được Tần Thủy Hoàng nói đi nói lại bao lần, giả liền biến thành thật.

Chẳng nói thời này, dù hai nghìn năm sau ai cũng biết rồng chỉ là truyền thuyết, nhưng vô số câu truyện về rồng lưu truyền dân gian, còn hương hỏa long vương miếu vẫn ngày đêm không tắt.

Ở thế giới nào thì thật thật giả giả, ai có thể nói rõ.

Sống tới mức Thái Tể, vô tri là một loại phúc phận, Vân Lang thấy biết quá nhiều như mình mới ngốc, đôi khi giữ chút ảo tưởng cũng tốt, như con rồng kia nếu y không tìm hiểu quá kỹ có khi còn phấn khích thêm mấy ngày.

Hai cái đỉnh lớn ở đại môn được Vân Lang dùng hết sức bình sinh mới chuyển đi được, nhưng cổng thành thì không thể đóng lại, bất kể là Thái Tể dùng cách gì đó vẫn trơ trơ tại chỗ, nó hỏng mất rồi.

Lang sởn gai đứng ốc tại chỗ, toàn thân chết Vân. trang ngựa Cho vôi của cấu dưới gỗ, nỏ lòng thành thành tòa không như bị kết đá khác, thành gì thiếu các là không lưới đất nó, cho Hàm loại trên Dương rộng chạy đủ dù, lớn độ, để cá, vẫn bình." cửa cánh đã hẳn người cổng:" Gia Vân, sắt đầu hỏng rồi hai bằng quan gia tới tai sắt, sập chúng ta gãi liên, trước hạ gãi xuống không người cổng Lang. căn ta cứ Ông đâu vào?.." Aaaaa … ông mộ bàu Hoàng ta bỏ Lưu qua châu có lăng ngụy, làm này mà đâu Nếu Triệt mộ chuyện Tần gì lăng biết ở đầy Thủy đế cái?" đinh cái lên khả Lang ở mà: cái ra buộc an ra cứ sắt qua Thái vòng toàn khi độ, thang một vòng năng lấy chết không vòng y mình, thừng tường bậc mạo lấy Vân của được, leo xuyên đóng, khiếp hiểm vào một lại ngã, cao Tể sắt hãi đóng dưới tất hai nhiên. đó Vừa nghĩ người đến lặng Lang Vân.

Cháu sao không.

Vân khôn là giận biết Lang nào Tể Thái, rất cũng vậy chạy ngay thấy thế. nào tháng ba mưa không Chẳng có?" ba dứt thiêu ba có nào thể chép lửa không, cháy chẳng không tháng thu tháng vào Dương ghi Thứ, mưa mùa lẽ theo Hàm lửa có?" trên bên, chạm là gia đã, này một chút mục xa thừng, vào hết đá có rồi, xuống tránh Gia rơi gỗ. dẫm cái trần sơn rung leo rinh Cứ thang động trên thế lên như. nào Nếu căn của Mã vào cuốn để vậy sử lại ta tả miêu căn cứ như sách, vào chép sử cứ Tư ông ghi Thiên nói?

Hoàng hay ta sao mộ Thủy Tần Ông lăng vào đã?. trần động một Lang không Vân có sơn chui, thành nên gian liền có thành an lên nhô, ụ còn làm chống mà toàn vào Tường và may đỡ...... bức sáu cỡ chút cao một hơn dáng thần người, Tần hơn u là Mỗi người Lang nước bí thật vóc nụ kích Vân, cao một to đều âm cười, mà ngang tượng lại chung nói còn." cái đuốc vừa chân oạch rát bàn trượt ngã đau dứt rời, vào Lời mài tay, đá tay lòng Vân Lang thì sàn ngọn mới. như cười mình nhiên Lang đầu cái Vân không dưới Một Vân đột, giật chẳng làm rụng xuống lắm nụ ngừng cười vỡ, chân biến không lăn tới nhịn không như mới thành đổi, giống còn tiếng nảy đang ngờ lửa ánh Lang.

Tể ra bên, nào Không thủ lộ đã cho không hộ không người vào nơi năm này ngoài hề, cả tộc Thái thể trăm tới ngoài nay cũng." hết sự thế Tư lăng trong mộ ở khí này xua hét nếu tâm ngầm, đồ khốn lý, thị trúc lười càng tả Thiên quái, mình bà dù đang tránh thần thẻ, hãi nên kiếp khỏi chắn Tần Lang thì lòng ma ra con: đi sợ miêu kỹ mộ khắc, hơn tin sinh gì khổ quỷ dưới vài lên cơn khốn dũng Thủy Vân chắc đâu Mã Hoàng, dù nó khó lấy không là cái ám . tình trong thủy thực như theo trăng miêu rồi lấy, Hoàng bảo thì ngân song Tư làm tham nghiên Thủy viện, Mã lăng tả tấm sông thạch lớn vì lấy cứu Thiên sử Lang tàng sơn, của quan bảo sự ký Vân, hình kể là sao lời hà hoàng, đồ bản Thái đó làm Tần về phần không Tể . ra rồi có Lang chắp quanh, cổng đuốc quấy xung tay không chỉ, cao rầy Vân ý giơ:" tránh ngừng không bốn, đâu sập đi miệng rồi, đệ chớ thôi hạ huynh bất đó Chư, kính nói ngọn tiểu xuống.

Thủy mật báo Thủy lùng không của biết cực theo Thù, Tể ký vậy nơi mộ sục sâu theo người hắn Hoàng hận, mà manh thì là, đều bao nào Tần khắp lăng thù nói nào bất Tần để thủ không bí, đúng Hạng lý đoạn kiếm, Vệ với doanh Hoàng chắc diệt chết quốc để, quá hoàng mối tìm kỳ dùng mà Vũ lăng về Thái Thần thù chắn giữ." cẩn để ngã Lang:" hét, thận bị Được, đừng ngươi Vân lớn."

Rầm!

Dương Sử Lang đốt ký binh, ( Hàm ba - Tần óc sát Vũ) Vân bản :" chết lục giết đồ Vũ đầu ghi vương, không Tử hàng Anh tháng thất lửa, Hạng lọi dứt, dẫn ký cháy cung Hạng có.. đặt không mặt da sĩ ở môi quân, nỏ mà đất sệ xuống đỏ điều, mặt khiển, cằm bộ trong khiếp người, được đỏ trên bằng thành Một mặt chảy ụ càng người..

Khoan!.

Úi da . phò rống Thái Quả Tể phì một thì không môn được nhiên lay thờ đại Lang lên Vân:" hồi chuyển ." đó nhìn thì làm kế ta Thái lực cùng, lửa như Tể để duy làm, y rồi chẳng ông tay, nhất phất tóe y thừa gì hi là làm, người Lang bất gì muốn, vọng cuối nổi của Vân là muốn. ghi chép đi cảm lại chuyện lại như một thế Ai mẫn?" thận Cẩn đấy. cứ vài Vũ lần lẽ lại ngày phóng Chẳng Hạng một hỏa?

Làm sao hình Mã Tư biết bên trong tình Thiên lại? người là quân giữ qua tốt Chẳng đất là đều thành." lên từng quay tức uột một vào rốt cuộc một dựng thang thành cưỡng hét lại leo Thái miễn đã nhìn bước lên, èo hai cái cái còng rồi, nhau Vân Tể tối lưng thang, cái của Lang đi lên mấy tràng dẫm buộc bước tường. mặt gây ngừng thế lên động số hiện, cảnh vô tượng đầu Vân đã Lang nhiễu, trong câu y óc đầu chuyển cho còn bộ trước không nữa vì khủng hỏi không khốn.

Tể ruột dưới ở động tới sao gọi sốt không nghe:" Có Thái tiếng? xuống vũ đeo đâu những bên thận tượng, rơi không chạm bọn khí thế sau lưng đi trên keng bức người tai, cheng tiếng đôi leng là cái, vào đất không cẩn Vân Đi đất ngớt một họ Lang qua tới khi. gỗ trên mắt, đá mốc một một, thì trống gỗ Vân chỉ đao Lang ầm trước, rồi đứt thành đống sau dùng, sắp thành liền xuống tường Chạy từ, đá ụ có đống chém lăn không dây lúc chất ầm. chẳng công biết Nếu lúc không cụ mấy cái đầu xuống sập, phong sắp ở ngự nào phá này trên nó rơi. vào lại lọt Thiên ghi Tư nào được Mã không chép Sẽ có tay..."" Cháu .

Hoàng thế Thiên miêu lăng Tư Thủy Sử Mã của có Ký như mỉ sao làm tỉ mộ tả thể Tần? loạn để tượng bị ai tỉnh Vân, có Lang hợp mình vào lý đây là sơn Khi, dựa đầu táo nhất nơi không bong là ẩm dọa hét hoảng, phân không thấp óc la chính tích ." Khốn nạn .." Vân Lang lẩm bẩm chửi rủa, nhìn bàn tời để hạ cổng thành cách đó không xa, đầu thì vẫn suy luận, ghi chép của Tư Mã Thiên có vấn đề, nhiều chuyện không qua được kiểm chứng, vì ông ta dùng cách kể chuyện để viết ( Sử Ký), nên nó thêm thành phần diễn dịch, tuy đẹp, nhưng thiếu sự chặt chẽ của người làm học vấn.

Ví dụ như Lưu Bang chỉ chém một con rắn, mà ông ta gán thần tích chém rắn trắng khởi nghĩa vào, rõ ràng Tư Mã Thiên ghi chép những chuyện này dựa vào truyền thuyết và lời truyền miệng.

Bàn tời quay ken két, khúc gỗ tròn đột nhiên tuột ra, cả bàn tời lớn đổ ra ngoài, xích sắn quấn với bàn tời đã rỉ sét dính vào nhau, một đoạn gỗ đỏ sậm đứt chính giữa, mang cả bàn tời bay vèo vèo.

Tường thành mơ hồ có chút rung chuyển, lát sau nghe đánh "sầm" một cái, bụi đất mù mịt, Thái Tể vừa ho vừa gọi:" Được rồi, cổng sập hạ xuồng rồi, xuống thành đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.