Một cái mũ trụ ném tới, giáp sĩ tự lấy hai cái bánh rán trong sọt rời đi, bọn họ chẳng hề có thiện cảm với người Kỵ đô úy, nếu không phải vì thức ăn quá ngon, không ai muốn tới cạnh những kẻ đứng ngoài nhìn mình chết.
Vân Lang đã hủy bỏ quy định về giá cả rồi, y để cho những người từ chiến trường của mình lùi về, có thể tùy ý chọn thức ăn mà họ thích, y không đẩy họ ra chiến đấu, càng không có quyền rút họ về, đây là điều duy nhất có thể làm được." Đây là một hảo hán, lấy giáp đừng làm tổn hại thân thể hắn, rồi tìm một chỗ tử tế mà chôn đi." Một giáp sĩ già râu đã bạc kéo thi thể què chân tới, đặt trước quán ăn, lấy hai bánh bao rồi bảo với Vân Lang: Vân Lang cởi bầu rượu đưa ông ta:" Uống một ngụm cho dễ trôi."
Giáp sĩ già ngoạm một miếng bánh bao, uống một ngụm rượu, giọng khàn đặc khó nghe:" Rượu ngon, đám tiểu tử các ngươi ở đây làm cái gì, buôn bán sao?" là ngươi thì binh Giáp nhà thôi đám ta:" rồi, chẳng tưởng có học sĩ nhìn mấy, có già thì thế tới thể nói bọn đâu được không sĩ giàu các là ừng, ngụm liều tu chỉ xem đề là, đám lớn dụng Khà nếu tới mạng vấn ực một tác." chúa phần Vinh tử xe tướng Rèm Bổn, sang thi khom có phiền lễ tím ông ba tướng quân tư áo:" trong mã hơi người với, ngựa vén một Làm quân ngồi rồi xe nữ lễ một.
Có chúng tới ta liên gì quan cũng? hôm giáp bất nhận là nhìn rất, Kỵ nhiều không úy cho hết nhanh đủ thì, ăn thu được rồi kể nhiều gì cũng, đi tự hành là người người, thu bánh xuẩn thực, nay mới tới có thu, ai Thức hoạch không, rất lấy vi ngu thu lấy đều, mảnh ít trọng có hoạch kỳ hoạch đô." tiếng đó nhẹ điện nhân, đao hai khác hoàn, chạm mang nói đại Kiều nhu văng toàn, nói nếu Bình chút và A kiếm nữ lớn trong đứng vẳng, nhàng rất Trường nhau Giọng ôn như." rầu bán Lang Không Vân cho quanh:" rĩ ai bây nữa nhìn thì thì ai chúng còn ta giờ?" ngươi mà lắm ngủ Thường cơ ngày sớm?" hôm bánh bao ngon, cái nay lắm Ăn bao bánh." thôi miệng Sắp bánh đưa tới hồ, đáp hàm Bệnh:" Hoắc rồi Khứ ngậm, biết ngươi sẽ bao."" khéo, khiếu tập này, lúc cũng xuất doanh tuyệt kích phân, tuần là lẫn hiện, khó không là quân quá, cơ tốt tối chiến trăng các đối cũng ta sáng lúc đêm, đánh buổi dễ tra cũng thời tướng là, phiền tác phải Không rất trong địch nhau không thế." ngươi nào thế ứng mai sẽ phó Các Lôi nghĩ Bị?" Lôi là Bị đó chắc Người? ra hôm nay ngồi Mặc dậy ngoài, Hoắc Bệnh Khứ trực choàng là đêm áo. dọn trường chiến chuẩn chiến lên mặt Lương lại, tục có Khi rời vô quân dịch tiếp vào trường tạ đá trại lại, Tô bị lớn Lang Vân tàn đám dẹp ném cảm lao." mà ta hôm Tô cảnh đã, chiến thúc cuộc nay Lương, đó không với ông thấy nói kết. bình phát ta tác rồi, thì ngay của không bị thường người Đánh chiến đánh tan ra Lương, người thành đáng hiện Tô lĩnh, không lén bản với ta sợ hẳn bị." giáp Mặc, mặc giáp." khó chóng khúc giọng nghe quân, khản tốt, nhưng định nhanh lại khiến quát trưởng Bộ ổn." đây như của hiện vương cạc quốc có, chư ù lễ thì biết chúa người xuất sao chỉ hầu cạc, nhi phận Lang ở nữ ông, thân vậy ù là Vân."" mà dụng tử vẫn tác gì Bị sao trại thủ lý không, quân Lôi vì còn Theo đã nói? lô tễnh đi trả uống bỏ Vân kéo nhưng đó giáp muốn hồ tập, hết giữ già rượu Lang ông trường lại sau Rất đao sĩ ta này cho." thoải huyệt thái mái vỗ Không:" dương Lang Vân. trở rồi mau rĩ Hoắc Khứ chấn bộ rầu, thuộc dẫn Bệnh chóng phấn về đi. không đao quân trăm tốt còn tinh mà, chiến được nhìn một năm hiểu chiến lên trăm, hợp trận tám trăm trăm, sẽ năm về trường tám mới là chỉ dũng có, trăm trường là nhuệ về, hiểu về lên chuyện nghìn ra, cầm cách một chiến trường, Loại là lên thể này sĩ trở."" có nhân, là ăn còn, tâm người mỹ Yên đại.
Dũng đều cả từ nhìn giờ ra nghe, là đó sĩ nói luyện ra bao mà chưa." bớt đỡ chiến chỉ tác các:" bối này tiền thiếu đám chiến Vân ai Muốn, Lang niên đó chết sau trường xem người ra lên sao. truy binh quân Tô tướng dẫn kích.. đểu cái hấp lồng Vân lớn cười giáp người, nhếch đứng cực vỗ bên Lang trên trụ vỗ mép. thoảng quân trại lớn xung, đá đầu trại ngoài người chỗ tản bận quanh tâm tan đám ra hoang, đông mặc nhìn có đen được chẳng hộ ở, giáp bộ hắn đứng, trong bay hổng đỉnh thi vệ qua Một tường ." nghiệm những ơn rất Lang kinh, thật là thứ y lời Vân thiếu họ, biết chắp này là tay giá đây bọn tạ quý." tới vậy dò ngày:" Lang, gian huynh rầy Vân mặt này muốn không, hoàng gặp đi tiếc, chỉ nơi An thời mã chưa tư, Ồ cũng Trường, quấy sớm được xong thăm tới ta việc." khải vô cùng một, đêm cũng gian buổi nhưng trải tối cởi giáp về, không trở không cả, nan qua Vân Lang ngủ. quân Cảm hỗn cả ngoài ồn tốt Lý doanh ra chạy loạn của, có quân thể giáp rõ thiếu nghiệm, quân ào hiện kinh cửa sinh tốt xuất doanh sự. chiêng ra đầu cả trên là chiêng phụ gác tất đỉnh lấy vũ, cầm đánh tốt trách gấp núi canh gáp, thức tiên khí sức tiếng ứng gõ phản Quân." người dự cũng thôi cuối chiến thêm Bị nhìn kia không mai Chúng, ta Lôi tham cuộc sẽ luận lần nói:" biết trường không làm, Khứ liên một Hoắc ba thảo Bệnh của, muốn dù sao quan ta về chúng tới gì."" thất Chỉ trong không kinh người sơ lễ, quan bằng chúa để ông cho hạ quân đơn sợ đưa nhập?" biết Tô nhưng Bệnh biết:" Khứ lắc tướng, chắc quân đầu Hoắc Ta không.."" không trăng Liệu thừa quân tướng tập có ánh kích Tô?" lại Lăng nói Giọng ra rầy Lưu:" quấy rồi truyền êm tai. không địa có nữa Hắn lợi. nặng thế họ con chỉ thương chiếu tốt muộn khôi cũng, Lang rồi thương Bọn, thu không chiến xem, bị phục mười mấy cố, sớm mã Vân cần được. được bối Tiền uống thích hết cũng." như quấy nguyên nhiễu làm Hoắc mộng Thường dậy trăng rồi ánh:" rồi thức đi chuẩn Khứ Bệnh đầu ngươi nhìn, rèm canh đĩa mà đẹp đấy, ngủ phải treo trăng nói ăn liệu ba ngọc bị cái mặt đi ngẩng." đi rồi lấy cho nói đi tới nói này: rõ Khứ Vân thế đâu:" Hoắc, bỏ ra Ê, mờ nửa sao nhân nhanh ngươi Lang, mập mỹ một nói Bệnh nơi? tưởng rất vậy tròn vươn, chiếu đầu trăng ngoài cửa trăng ra Hang, vào thể không lấy trong, đêm rèm, giường rất cảm nắm ánh to nay tay có veo có. thở không nhẹ ông dục chúa tiếng như, Vị nhân lên, dài như của nam này, khơi vọng thế mà êm che chở thì tựa."" dọn Mai đã phải trường binh rồi, là cho hết bị phu xung kỵ, gần đang hẳn hủy phong chiến, chắc dân chiến quyết quân là để trại." cỗ xe tới vừa núi mười lúc lên sau mã sắc tiên mặt đón Lang Vân sắc chúa men thân hắn dẫn xe Ông, trại trầm Lý với mặt đầu gập đường trại tướng, Cảm tốt Một nói quân theo chắp âm:" cỗ tay, ghềnh người thấy đích, ngựa tới mấy đã thì ra tư doanh quân." này ngủ bất được, giác câu Hoắc có lành, Lang an Vân không mình linh sao rất giật, Khứ nói cảm thưởng y Bệnh bất ấy cảm khiến không. biển thì vì chọc Sở chỉ đang Tào hét dĩ khi họ có ăn hò tiếng như bọn một gầm hương tuần trêu Tương sáng. nằm vì chọc, nên khải Lôi mà một kích Tương, trời ê Tô trêu sáng Lôi nguyên, tập không không ẩm tập bị tuần Lương còn Bị y Tô Khi lưng, Bị kích thì hương Tào mặc Lương giáp." sáng có rồi Lang bắc doanh phát: quân chết quân nay Bệnh bị nhưng hắn ngay: " quân trống Quân bánh mất quả, quân Vân Lôi không biến Tô của thám người, ăn Hoắc không thấy bao lấy vào Lôi mặt ta kết tử báo cầm Bị đánh tướng cho Khứ tin, giết liền trại Bị chưa dẫn. thân cách lễ Lang màn thiên bên thể úy một Vân, sa không cũng quân rõ thi, Vân tử phận mạo nữ nên Kỵ Vì này không lớp hẳn Lang ông, bái tháng giả trong loáng:" vạn kiến tư đô thấy thì mã mã chúa giữa nhìn.
Thế nhưng Vân Lang không dám nhiều lời với nữ nhân này, Lưu Lăng ông chúa vang danh Trường An, gì chưa nói, nữ nhân dám tuyên bố mình cùng hoàng đế đường ca mấy chục lần xuân phong, cả Đại Hán chỉ có mỗi nàng.
Hình như nữ tử Đại Hán đều có thói quen khoe hoang khắp thế giới ai là ân chủ của mình.
Mà danh sách ân chủ của Lưu Lăng thì dài nhất thành Trường An.
Chẳng trách Hoắc Khứ Bệnh lại trốn nhanh như thế, chẳng trách Lý Cảm thấy mình là ném ngay cục nợ đi …
Đây là thứ phiền toái lớn.
