" Quay về chủ đề cũ, người nhà của cô nương đâu, nhìn nàng là biết sống sung sướng an nhàn quen rồi, không phải người lưu lãng khắp thế giới." Câu chuyện mấy lần đi chệch hướng, Vân Lang phải đưa nó về quỹ đạo: Tô Trĩ hai tay ôm gối, nhìn Ly Sơn đang lờ mờ hiện ra trước mắt, giọng buồn buồn thương cảm: " Không lừa ngài đâu, có một ngày tiểu nữ tỉnh lại, nhận ra trong nhà không còn ai nữa, đợi nửa tháng vẫn không thấy họ về.
Sau đó tiểu nữ nhớ ra cha từng nói, người tới Dương Lăng ấp bái phỏng Lý Tự tướng quân, tiểu nữ liền khởi hành từ Hữu Phù Phong đi Dương Lăng tìm họ, muốn hỏi cha vì sao bỏ tiểu nữ ở nhà một mình."
Vân Lang nhíu chặt mày, Tô Trĩ kể tình hình rất quỷ dị, hẳn là sự thực, nếu muốn người ta tin thì nàng không nên bịa ra câu truyện hoang đường như vậy:" Nhà cô niên có mấy người?"
Tô Trĩ đột nhiên ấp úng, mắt láo liên:" Bảy."" ngươi đang sự Ta cũng chính với nói. mặt đột trước chịu thấy hiện ngươi ta lại hai thấy đó năm trước mà khi hệt xuất, Nữ bản khó tử giờ nhìn ngột à ngươi thân giống?. binh suy là ngang sự phía cắt không thực khác dòng cũng cứu nhìn hết ngươi đó Hoắc lòng, đầu túc tiên thương thấy lần:" tiếp nghĩ Ngươi, Trĩ Tô sự tục thực nào việc miếng một hết lại Vân nghiêm Bệnh chữa ta Lang gặm Khứ ở, sức lấy của xương về biết. không thể Có? hết ngoắt đường với đang vẻ vui nổi nghĩ Trĩ Tô quay Lý đầu Tương lên Vân Tào hoang sang và, nói Cảm Lang sức ý trong nhìn cười."" gì Ý ngươi là?
Giống mình sao? ai chính có ấp nói Lăng hậu nên mình, đây nhớ giết tới trong dậy duệ là thân, đêm không Dương Tể bị tìm thì Thái đó và của kể là thức thấy rừng chẳng cha, người tới chỉ lẽ Nàng người?"" thắng đại, quân thắng, thắng Đại đại Vệ rồi tướng . vậy ta Huynh thể, sau Kỵ thành của không ba nhất nếu thế có ít này, chiến đệ úy túc sức tăng như được ngươi đô cứ nghiêm đấu." cười bật mà đó trạng Bệnh rồi Giờ nhìn của khi:" có ngươi cau Vân đấy hiểu tâm Lang Khứ Hoắc ta." còn sao nữa Trung phủ hơn người tiềm đó binh phải mà, đề nhận chất nào độc thương xác trăm mình này đặc gạt cũng quân tướng, xẻo đầu nữa người không kẻ, Lang nữa có toàn tên ba quân xui tài sáu suất là, là khác phải Vân hai gặp sức, chúc vì phải nói Lần:" lừa chế quốc danh điểm, được xử đại thì trong lý kiệt loại thấy thế của danh, tướng quân lừa là ra của đổi kẻ cưỡng gặp. được này là, thường Hoắc giữ được ở ở nhất quân mất không Tô định hỏng Trĩ tinh lại, rồi quân, quân này chữa nếu Không bệnh thể doanh trong để yêu bất lịch sĩ Khứ con lai, doanh e đội không cho binh không muốn Bệnh."" lao thủ công kiến Một khi ta, lập tung đại bất quân sao thấy, vạn thành đối dặm ngươi hủ, luyện hoành không?"
Giống mình?" chuyện đổ bịa đã yên một còn lại tinh, trợn lỗi cách khác Tô thế người cho trắng. kia, không người, duệ sống hậu suốt đầu làm mềm, được ra này đúng không sao non tặc, đào trốn vậy đám da tạo thịt giống, đong tránh phản xuất long vả Không nha như sắc vất ngày? việc chỉ chiến tích Tin hoạch vượt những đại Lưu tiếng tức Triệt thì xa binh, này dù quá thắng trọng sao thu cuộc phí chi át.." bằng giảu ngài tim dỗi trách, thì lên môi đầu đá:" Tô Trĩ Trái hờn ngẩng. sẽ tan gì, Dương vương ngừng Hung trọng không không người họ nhất Lôn, sa Lâu Nô vương đánh phải này tạo người, Vệ Bạch Nô, chiến là bị, Côn với rồi Hung ra chế từ Thanh sĩ mạc được thần, lần đi Phiền rằng cho vì quan."
Nhưng hồ hiệp cho lưu:" truyện mà tiểu họ, tiểu trách thế nghe nghe ngài Tương ta nữ bí thì bí kỳ giang nên chuyện thích nghê ngài kỳ nên, là ngô thích chuyện cho người, nữ ngài nhất Tào du còn Tô Trĩ phiêu kể hắn, thích nói kể chuyện kể. vi này khác lĩnh gập người người bản giống này:" không này một biệt quỷ, Bệnh khó thấy như lường, lịch chưa dị tay cái, Lai hành Hoắc phải này, à đích mục trên đúc từng ngón Khứ từng, thứ mang ngươi nói những đặc ai?"" không à nhận ra Ngươi?" thịt muốn trước nhiên như thật vào rồi Bệnh đương hắn còn Đại nói khỏi Lang bị Bệnh, bơ tỉnh Lang ta mình dùng Vũ xong Lâm những sạch: Hoắc Khứ miệng cái muốn độc thì liệt Vân kịch cản viên cái xương kia quân Vương ra đó, Khứ rút lời Khi ngăn gặm:" nghe chỉ đó lợn đâu Vân trang trên tòng một, Hoắc thôi ác quân nhớ."" ngăn ta, Ta nữa thực tòng ngươi mới tính thế toán với, định quân mà nên có sự cản định biết, nhất ý ngươi ta không."
Nói bật xuống quát Vân, nhìn dối đứng trên từ:" Lang dậy. đệ ta chết rốt, cho hay cảm tới đâu buông đó, lần cuộc tài ngươi gì xảy hết, ta sau được của sống ra của, ngươi ta xuôi từ giác đó Huynh, tới tiếc suýt ngươi hoa rồi chuyện." đó giống là đúng là, tới tới quá chẳng Lang rồi, đâu, lên nghiệt mình gai Vân sởn, đúng Tần lẽ ốc Đại nghe dư nàng?" kiểu dối thì lỗi với Đã, khác đừng một một:" ta là nghiến nói à một nói người Giờ kiểu chút, răng nhất với được Lang Vân, mình à nói quán không của." chính hội lại vọng nói cho:" ngươi Khứ thất ta Bệnh, cơ Ta Hoắc đang nói sự lắm hết không. nha không ta Vân không câu rồi phò giận, thể phải khiến phì giận xuống dễ cố y vài có là đầu, áp nhưng thể làm sôi là người máu lửa nổi, giận gì nhưng, Lang thở người lại này.
Khứ y Vân trích được gì Hoắc vì có vào nói Bệnh chỉ sau dựa chập bỏ chắp khiến, đó tay không một đắc thể, ý chí có ý đi Lang đó không." kia do không nhìn có là ngờ chính qua Đó ta trưởng giờ rồi Lâm cũng, lý cái tệ năm trước ngươi hai không muốn quân tự, không Vũ, ngươi bây tương thành đấy vào." của lại khí là ngươi trọng sao:" quân là gì tâm thôi, chưa ngươi, rồi Ngươi, hiểu muốn, chiến vũ thấy tài chiến, cái là ta muộn bẻ thấy, nhất chỉ đi vì Bệnh ngươi giao hùng, quan đều sớm chuyến Hoắc, kích hay cũng thích Khứ, có mã đề tranh trường thiết mới đại còn này khải." sứ chuyện huynh lấy phá sứ tới hét ngựa lớn tin ùa Tín hỏi qua chạy cả, ngang thế nói tín phóng đệ vây hai quân của bỏ ăn cuộc cả kéo tốt nghe. dặm Đông tập chuyển Hữu từ, binh Hà Thanh xuất thực sự Bắc ngàn hướng ngột, Hà kích, gọi Vệ đột Bình đột đây là Sóc kỳ. không mã đi còn mừng Sĩ với bánh chiến, là ầm rồi vì úy sắp, Kỵ tin thêm hò đô đây phải, bán nữa có reo ĩ tốt họ.
Khứ lo tức Y tìm trình lập Bệnh mình của đi lắng bày Hoắc."
Lang nhiên vẫn ngờ đầu, buông ngạc lý thôi Hoắc sống Ta trí lắm, tâm mang Khứ:" đó chỉ tư Bệnh, Vân không là không hơn xuôi lắc. có gì còn rồi chiến, vẻn phục đánh ông vạn, mới dê ta Vệ đại trâu Nô Thanh mã quý thắng được Hà, hơn chỉ không là nếu chinh trăm thắng đáng thế Hung vẹn bắt, bò Sáo cũng được.
Nhưng bò dê là thứ họ dựa vào sinh tồn, là ân điển của mặt đất.
Không còn bò dê, không có tế phẩm lên thần Côn Lôn, người Hung Nô trên thảo nguyên sẽ tử vong, thần Côn Lôn không tạo ra chiến sĩ nữa, đó mới là chuyện người Hung Nô sợ nhất.
Khắp cả vùng Trường An, từ quan tới dân vui mừng như Tết, ăn mừng chiến tích huy hoàng chưa từng có.
Một lần nữa vai trò tướng lĩnh được đề cao, tư tưởng quân công là tất cả lần nữa có chỗ dựa để xem thường những thứ khác, như Hoắc Khứ Bệnh chỉ trích Vân Lang.
Thế nhưng đồng nghĩa với đó là thương binh đất Ngọa Hổ bị bỏ quên, Lưu Triệt mới không bận tâm họ sống chết ra sao, bắt tất cả tức tốc trở về kinh, triệt để xoa dịu sự kiện này.
