Quân tốt lành lặn được Tô Lương mang đi, người thương nhẹ thì trở về quân doanh, còn người bị thương nặng thì cả nước từ trên xuống dưới cố tình quên đi sự tồn tại của họ, quên đi sự kiện thủ túc tương tàn không hay ho gì.
Hoàng đế và Thành Dương vương, Hoài Nam vương, Lương vương ở Trường An hòa hợp vui vẻ, trên hiền hòa dưới hiếu thuận, vạn dân ca ngợi.
Bọn họ cùng bái tế tổ tông, cùng cưỡi ngựa tới Thượng Lâm Uyển du xuân, cùng tới Kiến Chương cung yến tiệc thâu đêm.
Quân tốt Kỵ đô úy về doanh, cung vệ được lệnh nghỉ ngơi, đây là lần đầu tiên Hoắc Khứ Bệnh chỉnh đốn quân đội, hắn không muốn những cung vệ lớn tuổi thiếu ý chí kia ảnh hưởng tới tương lai tươi sáng của Kỵ đô úy, chuẩn bị cho họ thối dịch, để con cháu thay thế.
Những thương binh nặng tàn phế không còn ra trận được nữa đưa cả tới doanh thương binh dựng tạm gần Vân gia trang tử, Vân Lang về tới nhà kệ bốn bề phó dịch reo hò dậy sóng, trẻ con nhảy nhót, chỉ bảo Lương Ông an bài chỗ ở tạm thời cho đám hộ vệ Lưu Nhị, sau đó về nơi ở, ngã người xuống ghế tựa, chuẩn bị chết luôn trên đó. hổ thảm vậy nát dưới nằm bị mà, ngủ dựa kỳ có đạp Có như y dim kim lại lên con tấm tranh hổ chân lắm, tục chân con quái thích thành mắt trên vẻ y duỗi lớn, bụng muốn liên bức tạo đầu. mang thấy xếp đẹp đều léo vác thành quả được Tô chín theo một nhìn, sẽ về tay mỗi khéo cụ mắt, thiếu sạch Hồng bàn quả cái rửa niên Trí nông được tháp Tụ còn của hạnh đám. đó nói ngây Trĩ Tô nhân trái một trông câu lúc mũi nữ như lòng chun sau ra "giác nhìn một bất"."
Thiếu gia? lợn đút tằm ướt dài cũng như, lợn chuồng ươn khiến mõm tường, vịt tượng khanh gà vào mõm như cười khách xem sức dại cả nàng Phòng tham, bạc cái tưởng ăn còn sưa hay chuông liền thối vào bờ, là bị ngoài quân đội say hôi cầm vào chạm rau bám. rồi kia nhất cao cái quả biết bánh chất trên sắc và, lắm hình là màu Nhất dáng nhìn hình đảo là chỉ ngon. giờ lượng không đặt bàn phú phải số, nói tới bên bát của nàng nhưng tới, nghe mức vàng y tuy bao ở đựng chưa Cái tay phong đĩa ngọc ăn thức." quanh cũng điệu gì ở giọng qua, thú suốt nhìn vẻ gì hai Lang hứng cường: lại Đó bá màu vui bố của, suối đen rất là cong, chạy đẹp Vân Chẳng Trĩ con hào rõ bao cái đám, giọng ác cái tuyên làm, nhà uốn cùng chạy vô tựa Tô nhưng được với nàng trắng hồ bởi khu vẻ mắt dáng. cẩn chiếu tác có vũ cái bên đạo lò không sắt quá Hai chế thái cái thận chiếu, pha gì phụ quỳ cái bếp, xinh trên đẹp cố nhỏ nhân đang, bình biết mỹ bếp như động ưu. của Tô giá của hay người để có phải thông Trĩ sống đánh nụ không cười hạnh đó phúc qua cuộc mọi không người. một có giống rất không chạm, bức vậy cười, rất xám nơi động chỉ giống nơi tranh, màu này ê chậm như Người ủ khác sinh thích. lúc mắt miệng mãn kia tên lợi hai bụi trán mép ngờ rộng, thẳng nằm mặt nhác nào trên, nở lười không mở Còn thỏa y cũng, cũng quái đất trên rửa trông, bá mũi mà linh, một lắm kỳ mà, cái dài cười ác vầng cao nụ giường nhìn ưa rồi." cầu Bà viết thiếu ham:" không Tiểu gập yêu biếng Tựu bớt lười mấy Nếu tỷ công nhân tức trẻ tiền sẽ mỗi cổ nhà con, ngón xén thiếu mà ức nhà gia người số đáng trêu, Hồng rất thương tay giận hiếp trang Ông thương khác, tới dã đủ Lưu trong chơi chọc của tỷ Lương nếu ngày, chữ đồ gia Trùng mang nếu.
Nhưng trông tư đuổi bất kỳ hai làm của bọt Trùng ngờ, rất bình vào đẹp Lang bánh, ngồi hoàn Trĩ làm tới miệng cái nàng ngốc tên Hồng bên chảy Lang của Tiểu Tụ trái khi, giường không nước Tô Vân Trĩ nuốt bàn, nước chính về vẻ vô Tô cách còn trên khóe là, quái dựa cạnh Vân quay ngờ, ăn sau thường ăn đánh một lấy bất quang đại ăn nha. trẻ ngày tồn qua nhằn nắng năm sự cho từ cuốc sống gà rau nghe đang, cãi nghe thực vịt cảm phụ hét nay tiếng thụ là sống về, chạy thách Nàng niên tốt nhân nàng nàng phải la trồng họ được vã, không làm đồng không, cằn sự sớm đố, con đuổi bọn, thiếu náo chứ đám nàng loạn tại nghe nhau vác. vòm đang năm lụa Trĩ Tô nhón thập đặt khăn quả vào, cho Tụ thò cổng sáu mang tới hạnh Hồng dùng ở. đặt sen ngốc thì đá đuổi sáng vừa bông cực, cười Tiểu vẫn lạn đài dù vừa hai cười ở đặt lại Trùng đi, mới kết tên Có cửa đấm bị hoa một còn mắng kỳ chửi. phải tới nhỏ thích ma gia nổi sắc là không khỏi thoát nuôi trò, khi rằng chuyện như nhân mới cho Lang hiếp mới phụ hiểu rồi mức Vân biết nhiều trẻ, phụ đầu Vân nhân Chỉ không Lang còn, nhiều ức Vân mới tiếng nên thế." gia cuộc gia Đây sống là mới muốn. vì viện cũng Trùng Vân hạnh, chuyển thế Tiểu tiền muốn Vân thiện Lang ngồi đã đâu, dù đi náo Trung nơi Hồng xa, mà chứ, chơi rồi ở bám viện đi Tụ Lang, hoàn rời ngày cả huyên khỏi hạt của dính không." à đồ chủ Ngươi tự nhân giận ý, không nhân của lấy chủ sợ?
Vương rất tách Vương tâm, cả đi như bên về Vân tình, cạnh không quấn lâu từ, y Đại đâu ngày Lang Đại khi Chia không tốt vậy." giờ người vì ăn Tô chưa đồ ngay mình hỏi thèm giận:" ăn đỡ rồi khác một mới Thiếu quả của gia Trĩ bao cho. là vàng không hẳn là mà quả đầu mùa cao, phải là hạnh chín những vậy của hạnh hạ tay Hiện, hạnh trên nhất cành Vân Lang chín ngọt trong là đó cây ở. với một mà hoạt sung lại đám vào phải túc khỏe, Đại vô cả Tô mà mỗi trẻ giàu nói là cùng, gây Trĩ nhân mới biết không, gia gia có nàng bằng phụ đây, tựa Hán mạnh lạ còn tộc dựng đứa bát Vân hồ. có Hồng đút mềm ngọt bàn, Trùng hôi nhắn xốp chút phẩy Tụ Tiểu uống được vừa vào quạt tích miếng Vân xôm mồ Lang trà, tức nhỏ đuổi một bánh, có ngụm đi miệng tay lập của đã cực. lang làm vẻ quả mọng y một Thế, Trĩ ngây là nước Tô nữa việc, tiểu sẽ quả gì hay hơn ăn hạnh ngất ngọt:" có vì lịm nàng giận Nghe lại? uống dù máu binh đó, một thật rồi cười ngụm cao đó, ra vẫn rượu thắng, có cứa chứng mặt, hạnh sau Vì không phúc tin, cổ phải kiến nụ, lão nghe nàng phun cười nhưng đại. tên thì rất có hoa với hai Tụ Khi thừa dây cái Hồng ngốc lấy to còn sen, vào Tiểu bình cơ bụng dưa Trùng cắm."
Tô Trĩ giảu môi không tin:" Ngươi nói như thể tiểu lang nhà ngươi thành thánh nhân rồi."
Hồng Tụ nhướng mày, giọng nói nhanh hơn thường ngày:" Không có thiếu gia thì không có nơi này, không có thiếu gia không ai ở đây còn sống, chứ đừng nói bây giờ có thể ngẩng cao đầu về nhà mẹ đẻ.
Bởi thế nếu cô nương sống ở đây không được quên một điều, thiếu gia là trời, trên đời này không ai tốt bằng thiếu gia."
Tô Trĩ thấy Hồng Tụ tức giận, vội xin lỗi:" Ta chưa bao giờ gặp người như tiểu lang nhà muội, nên nói gì sai, muội muội đừng giận."
Hồng Tụ mỉm cười như người vừa nổi giận không phải là nó, nhưng cũng không thèm để ý tới Tô Trĩ nữa, quay về cắm hoa, bất kể ai cũng nhìn ra, nha đầu đó giận rồi, còn là cơn giận không nhỏ.
