Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 480: Q2 - Chương 062: Nhân gian hiếm có. (2)




Tô Trĩ buồn đủ rồi, dù sao nàng mới tới Vân gia trang tử bao lâu, không có nhiều gắn bó với nơi này, chỉ biết sáng tới giờ không ai làm cơm, mấy ngày qua chẳng ăn nổi một bữa tử tế, bụng đói meo.

Trù nương đã tham gia công tác thu dọn tàn cuộc, tới khi mặt trời ngả về phía tây mới lấy ra vài cái sọt oa khôi, ai đói cứ tới mà ăn.

Tô Trĩ ăn ngon đã quen, mồm gặm bánh khô khốc cảm thấy khó nuốt, tới bên cạnh sư huynh hỏi nhỏ:" Sư huynh, trang tử được bồi thường rồi mà?"

Vân Lang đặt một con gà xử lý xong xuống, thở dài:" Sư muội có thấy ta thiếu tiền không?

Muội nói xem tiền tài là gì?" vào ngày còn trúc đường sư dáng Vân tay đai Tống con qua, trước ý Kiều bước kiến chủ tùy huynh đã hông hai tới, duyên Lang:" đi Tống bản gài thứ chắp thẻ rộng nhân nhỏ mặt bái mong, chưa Kiều bên tới lượng." tỷ bất sư Huynh đồ có muội ý chính với." bàn tỷ tay cần nữa thào phiền Trĩ chuyện có lần đi, Ta Lang đừng y:" không làm Tô sư Vân muội thấp cho thì, giọng với kéo." dễ đó lũy, nan phú Muội quá tài tích, dàng gian hoại hủy lại thấy nhưng." nhỏ ái như trong thấm suối giúp êm mát giọng trẻo khe nói, Chính lạnh, đó mát, là lòng qua người đá." tiền thì không chớp:" tiền thế phải Tô mắt Tri mới là tài nào tài Tiền?" nàng hỏi sẽ xuống ngồi một Vân đàng đâu rồi tảng, chuyện:" hoàng Lang kéo đá, người mọi sạch Nói? sao Là tiền?" đất lè Vẫn lăn cười Trĩ hồng, huynh ra cái lưỡi hồng suýt cứ:" Tô nhỏ ra hơn. muội muội cho chủ Hán Hốt thị nên, nói được Nhĩ người, việc huynh tiếng biết có là không là Tát thể Nguyệt Đại, làm với gì cứ có."" không đối Tuyệt." Vân Tô quán Lang lần lại ôm: y của nhé tay cánh lấy Nói Lang:" rụt nữa, Vân là muội trước Trĩ tay." Vân rốt tỷ có trời ái vị dương không Trĩ được: gian xoay lưng êm, Một Vân Tô tán nhân thấy Lang sư có tới truyền nói giọng người Lang hiếm là, trên sau được cuộc."" nam thẹn chút khí, nhận tử còn tuấn chẳng biết nào anh Râu mà không chẳng khái tự có có." tay cẳng tìm phu mặt cũng làm thế:" muội mắt lễ chúc phủ tay đầu thước lông sau toàn cái ria Nguyện được anh chân, chắp này tám thi, cao thành, đầy sư, bao hông râu chân, hổ cánh Lang thân, tám ngực một đen lông đầy thước báo hùng quân Vân. cổng điển mái trong, đen thiên bước, như tả trắng toàn, bái tinh trúc cong nàng cô đẹp thoáng, tĩnh thổi thẻ Tường cầm ngói đọng thuần ấy cong mũ lặng vòm sư cửa giác sờ túy tuyết, tỷ phất làm tay tre vôi Lang tĩnh trên khiến qua khung, gió vén quét tay khiết phủ một cổ cho lụa có Vân không cảnh Vân một sững chắp, y ra Lang núi nhiên phới thanh từ bộ lặng nhã khăn y bay kiến sau rừng khẽ:" cuốn một ấy gia tay cảm Y vẻ. tắc cảm giác mất tim lỗi đó như một mình Tích nhịp. muội không mái Nhà ngày thất những ăn muội rồi quả, chơi là ta đúng thích hàng giờ có ngày cầm thoải đói bù tiền, đang không tổn ăn ta nhưng thứ gà có muội không trừng có, chúng muội thể muội, sẽ hoa để suốt cho vài đền đồng, có được vặt nữa?"" thể Muội không ấy!" được Vân Lang:" thể có chủ chuyện chứ quán làm muội hỏi Vậy y cũng?"" làm muội gì Huynh tỷ sư tìm?"

Lang cánh lún Tiểu lùm vào lùm tay kéo ngực, không nhỏ nổi tên nương tiểu cô cái Trĩ là kỳ lên nói nương hai giữa bánh bao, phải Tô đành, không là:" cô, Vân Được như bầu quán. đâu, ta Này thấy sư tỷ, muội sao không của? thế có gian ngờ Không vậy lại người như!"" muội bệnh mừng huynh đỡ, hơn trên thật Sư huynh bái môn trong về thứ chỉ tiểu huynh kể, không khiến quá tiện huynh, sư thần tông những là đáng khí nay, thấy người khát hôm, đã sư khao khách Tống sư kỳ có, Kiều phỏng nghe." có tiền tay ý rửa có tài, Lang tiền suối Tài:" lương để lau khô là vịt vịt sạch số thong, thì gà thực phú gì tính phú, phải cả nếu nghĩa này, gà vóc có không bạc có Vân, không bao thả lấy không không trong vải."

Trĩ đồ huynh mưu, càng tỷ tử muội:" đời của thở đầu với cáo không khỏi, nhé nam Chớ phào sư nào cảnh trên heo xứng với đâu, cái nghĩ quên có Tô tỷ không ấy. cùng một lướt tay đàn hòa nương đình trà dây khắc Hai tiếng pha, chờ trà một diễm đã, chảy trên trong đàn Vân làm, của tay suối khoảnh đợi mỹ tiếng khéo ở róc rách gia một." đầu lắc lắc ngậm miệng bánh Trí Tô. đạo bỏ chiếu chu là hạnh an:" thị không rồi mong, cố thưởng tục từ cư tán là, để đáy cần Cùng không ở Vân tỷ sư lễ đáo, đồng ý lòng Lang nếu Vân, nhiều cho qua vinh."

Trĩ gật Muội hiểu:" đầu rồi Tô. một gì chun trà lại là, Tống rồi này Thứ hơi gọi cười chén:" hơi đồ huynh sư mũi, trà lên cớ cầm gọi vì hít Kiều là?" xung thái gà năng ngào, dung Tống đường, của Kiều bước chút nàng hòa mọi lại có cảnh vậy và chối, hợp nên sự thứ trí hoàn lỏ nàng với từ hoàn hợp gà cảnh như biến, con lông loang qua mỹ nhiên lý của trở mại ấy miệng toàn nhoẻn hợp cười nàng quanh, lực với không tự hoàn thần ngọt váy hơi máu mềm không nhấc nhưng."

Lang đơn chỉ Trang Trĩ Tô cách, đãi dời tay Vân có tử:" thoát sư chỉ không, trà giản khách bước xa, đình khỏi tỉ mời đó." con gà được được Tô mổ Được như đầu:" gật, thóc, Trĩ."" không ấy giờ tỷ sách đọc không tỷ, người tử bà ngoài, đọc Dược thích bà đang thấy sư, hiện nhất nam muội sư thích nên sách, thì gặp huynh là của." tới bái hoàng muội Lang ta tỷ, phỏng đôi đáp nhảy môn đầy mà phải phải: thì đi Vân sư tức:" chứ bối Không giác mắt đường trưởng, Vân nai sau Tô muội sư ta, tìm nhìn cảnh Trĩ Lang ra." muội đã nói Trĩ lừa lời, được Tô ra:" nhé Một định chưa, hiện phát hớn hở không."

Lang khen chợt hỏi Vân ngợi nhỏ đầu, Trẻ Trĩ:" xoa dễ Tô dạy." mặt kín hiểu ý tay, hai cái bừng đá phụ nương Ông rửa mắn, Lương vào Vân gia đám Trĩ, bếp mau bay chạy Lang nhân Ông ra, yên mắt hiệu lúc Tô, người sau đó được trừng phút Dẹp Lương nương sáng, nhìn trù đưa ra đít, đáo như trù một chốc ngây thiếu ba với."" muội ta trương thương là, rất mà biết ta anh Đó, kia tuấn bị."" Xuất phát từ một câu đùa của Vân mỗ với người ta, đồ là thuốc, người đất Thục nấu nước mà uống, làm thân thể thư thái, giúp tiêu thức ăn.

Nhưng không bệnh mà dùng thuốc thì không lành, bởi thế bỏ đi nét ngang trên chữ đồ, liền thành chữ trà.

Sư tỷ cứ thử một chút, xem ta sửa có lý không?"

Tống Kiều liếc nhìn cái đầu lợn của Vân Lang một cái, đã thế mà còn làm ra vẻ nhã sĩ, cố nhịn cười rồi mà không được, khẽ phì một tiếng, vội vàng cúi đầu uống trà để tránh thất lễ.

Nước trà vừa vào miệng, nàng vô cùng ngạc nhiên, vị đồ cực đắng, nàng thử rồi, nay vào miệng thanh mát, tuy đắng nhưng nhanh chóng chuyển ngọt, dư vị vấn vít đầu lưỡi hồi lâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.