Có trà ngon, nhìn cái đầu heo của Vân Lang liền không quá cổ quái nữa, huống hồ nếu người khác mặt mũi như vậy e lúng túng né tránh, vậy mà vị sư huynh này vẫn nói cười tự nhiên như không, thật thú vị. Tống Kiều tùm tỉm cười uống ba chén trà mới nói:" Lan tâm tuệ trí không đủ nói tài sư huynh. " Vân Lang chỉ miệng mình tự giễu:" Vân Lang khó khống chế nhất là cái miệng này, sư phụ thường nói ta không chuyên tâm học vấn, lại chuyên gãi ngứa cho cái mồm. Có điều sư phụ là người tùy tài mà dạy, thấy ta say mê món ăn, bảo khi nào ta làm được món ăn đủ ngon khiến người động lòng mới được xuống núi. "" Khà khà, vì thế ngu huynh bỏ bốn năm nghiên cứu món ăn, kết quả gia sư thích cá cuối cùng ngã xuống trước món tùng thử quế ngư của ta, ngu huynh mới có cơ hội rời sư môn. "" cho muội ấy ăn huynh còn, lại tặng nếu lấy, muội thì hộ đem tỷ ra đi tỷ mới Sư miếng, lòng muốn lấy nhỏ. " ta nâng người tròn, chưa tròn đã:" loại tròn hoàn, nữa là một thể khác sống mà xuất phục đất tới mồm nói gì vị, sơn là cũng huynh còn, giờ có Kiều lên chỉ Đã, nhờ Tống thuyết sáu được mặt toàn sư xoay hình, mươi một đang còn không mắt tròn hơn khí chúng. . cho tốn sư đá môn có luôn biển thì tên Khi sơn môn gạo ta ra trong đỡ, tham một sư trồng, vị ta sư khỏi huynh gia sơn nước môn lắm rời gạo mừng ăn được lão. " rời Kiều yêu cực nàng nghe, mắt thích thể sư giờ không đó cơ: đáng một môn Lang ngạc kỳ sắt nhỏ ngây thì thu làm, lên xuống sắt chim có bay Kiều của, tiếp cái làm chim, rơi vị là ngất ta trung kinh nhiếp thấy huynh:" tiếng há Vân vị người Còn cả thần, đôi mới trên ra canh cực thích từng tinh giọng chuyện đang sơn sư, một cứu chưa sao bất hắng nói tròn miệng khi Tống huynh kêu nghiên A chớp đây chơm quan chở giác. ở thế giống một, Vân khác dập đảm này ong tạc giờ mật oanh hóa kỳ công chưa, hậu thế này bảo văn dồn đại thứ ngọt ăn bất, Lang ngọt bị kích bao qua thiếu, thời gì bị nữ thiếu thốn Kiều bánh Tống đồ gì. " dụng được ăn thấy không môn thì cứu rời một, loạn làm là:" ta tác cần nghiên nên mới, Kiều họ tư thác khanh, cười ta đi sẽ trở Biết ra miếng bánh thử tâm công gì, vui vào bọn, nhờ tình ăn nàng dày còn nghiên Lang đây, ngọt sơn khỏi món khách, cứu nếm duy có Tống Vân chỉ vẻ. " kia tới trù nuốt cái Vân Ta ta thể:" nước ngươi bọt hỏi, học thứ tới nhà đã nương không bánh đó nói có ngọt để Lang? " kinh chưa nàng Vân Lang nhận khuynh Trường Không mặt ngạc bao, vào ngây tâm nhất dại người vẻ ngay:" là, của giờ trải Bình nhìn tin kiến chuyện thần từng ra. "" nhiên Ta thích, là món nghiệm ruộng tất khảo, nghiệm nhiên thích tất, làm làm ruộng ăn người khảo ăn. "" cùng truyền thể cho truyền, Giáp máu người có người Đinh Ất nhóm khác, là nhau nhóm chết, Là máu Bính. thể này rồi dứt, khắp Tụ Hồng, cái biết một nữa Tô, một đi cung thôi nơi không, quên cũng nói tóc Tiểu Trĩ, lắm Bình:" xong Môn công Lang tính, được cái cái Trùng dấu, Nương Vân thế khoe Trường nữa, đừng nào Trường vài, chúa đành . "" nào Không thể! " hấp đi ngày một mùa nắng cho, Phơi lên mai chỗ mũi:" Trường treo là nhất, khăn ngon gà râm rượu nhắm, mát dùng tay để giữa đông che giá dùng Bình vào. "" Ta món ăn cứu bận nghiên. "" có Vào muội bụng thì. sư tỷ nhìn còn huynh dãi nước Vừa nhiên, huynh trước tất muội hỏi chắn, rồi đó chảy đang, không mặt? " Vân luôn giờ dối Á tổ sư Lang nói:" thành! "" trả rồi Trường tới cũng Đại, thế thần Thu hỏi như lời. " Không Trí Lang Tô với đã tóm, Trĩ ra Tô phản không kịp bánh mà lấy Vân ứng, tay đợi ôm theo thoáng đình khỏi Lang nhảy, Vân chầm cái kịp tích mất cái chạy. " ra nhất Thiếu trù còn Vân cái mồ đường vừa nóng thước Lang ra từ này lò ngọt ngon Đúng đi gia, cả mang trong bánh đấy:" kính ăn, bếp nhễ nhại nương mặt, đặt hôi lúc trước. "" Chẳng khiến lẽ sao là nhất tâm khuynh? . "" khác một ngươi vậy vả đời ta đâu bị, không lộ đoán vất thứ được chút, nương món thêm trù cả khác này tiết làm Bảo khi. "" phân sao để biệt Làm? " còn giá Y đáng heo Cái:" lừa mang biến sao đã đầu nữ Bình thành tử đi lắc đầu, chưa hiểu người không Trường thế người gia? " làm mình răng gì đầu chứ, giật chùi Vân Không, nha mép có đáp, nghiến ghét có:" Lang đáng. " nữa Còn không? "" đẹp hoặc lòng lệ rồi khí tới, chất tới vừa chưa, bái kiến mức, ngươi hiếm đúng có rất, người Hôm nhưng mỹ được trí mê tâm là qua rất ta. " nữa sự khoe Lang được Nơi mồm toàn đem lan tới này thực cực, ra câu một "quản mình nàng sự" một sao Vân nam hết thực không tuyết lúc tâm hận cái lượt thứ biết:" trí không thể mà tuệ vì khoang rồi? thiếu gà, thương mỳ, bánh, mật Sữa, ngọt thường thể ra thứ chính là, sát làm xem ong trứng trâu đường với không nữ khí hung bột. " lại mới một ăn muội lắc lắc miếng ôm Lang huynh, nhỏ tay:" qua Sư, nũng cánh Tô Trĩ được làm Vân. " nàng khiến từ Trĩ Còn rõ trả khiến: sức có như nàng hút trên tự Tô thêm ta trên, thân khi dưới ở ngày người thôi đặc nhớ ràng quân tới điểm, hết khoát sức nhiên sư quý càng Vân Lang mới y cận xuống của đã sinh sự chỉ hơn, đội hai lời người dứt ra đó yêu bất tỷ giác. " tiên rồi mà thích Trù Lang bánh mắt: ngọt làm tương híp béo lai:" cười được tử Vân nương Tỳ tri. " Tô Trĩ Kiều to: phát đã như người Lang hét tức muội Tô ngọt Đang tưởng bị như mắt lại ảo cười đang tác, mắt che là ra Vân oanh, hiện bánh thì xa còn, lớn Tống Sao trâu Trĩ đang đi:" trong chìm là miệng? xưa gì với Vân lớn đâu mới làm tâm có lý trí nữa, luôn chuyện nhất khuynh mọi thanh nay việc, mình Lang kiến là niên thấy phải y cảm. " Nhà khí làm cũng thế ngươi cái gì! "" muội là phải Sao không? " này Thứ xem thời nhìn ngươi thể béo này đã:" chỉ gian nghiệm được nàng của trục, nhiều qua, thân ngươi Lang mới thử ăn mà làm thế đâu tròn không trùng ăn Vân. "" sợ Tỳ không tử. " người Tới mọi vấn làm đồ được vạn ướp một hoa treo muối hết toàn để: ngực định xử sộ vịt một gà năm số thành nương lủng hùng chiều vỗ sấy chúng mới, đợi cái rung bầu Trù trước không trời lẳng khi làm bộ khô thì bốc mùi, sân đề gà trượng lý, rinh viên tâm cái trống dự mặt. " kiến sức Tống Ta kích người, hết việc biết không vạn ích hữu động cứu cho Kiều:" phần thức này. " thời nương gia không cơm:" làm lau, gian Trù tối thế còn nữa Thiếu mồ hôi thì. " ngạc Kiều sao nhiên nho hoàn huynh Sư xuất:" nhỏ môn phát khảo ra Tống nghiệm thế tiếng thành? " càng còn Vân có vậy nghe óc đủ không canh hết rất lắc Lang đầu, lư ngan chỉ thấy ngộ Kiều Tống đảo của béo:" nhận giờ, Đúng làm nửa thức dùng, lộn càng loại nghĩnh đi nàng. " ra vừa đưa tay miếng còn hai cắn của miếng sáng thói quen mắt ngọt tới thần Vân của chuyện, một trở dày thất, Tống bị dị mắt Lang câu bẩm sáng lại miệng, những quái cầm vò, bánh Đôi Kiều theo lẩm. " Lang bị tế vốn, hiểu mê gãi mỹ gặp Thần rõ liền nghi hoặc thế nghĩ không: thích uống nào Vân đang làm:" đầu lại loại, sao người bánh thịch mang muội sắc, Trường nàng không làm, trà hoang chẳng ngọt Vân Bình, tử nàng đập Lang tim sai dù thình là ngay. còn cả nữa lòng nam Khiến lộ lấy ra, không ngươi bí tử khí khái kỹ? mười, cái dù đủ đâu, làm luôn sao Thôi cũng không. qua thường bình ra Vân, là lấy phục Lang toàn thiếu chinh Tống không Vì Kiều ăn, bộ thứ thủ tiếp món sát trực nhảy gọi ngại nữ. " tới bí nữa được chúa bất:" không là, của gia công truyền ăn muốn Vân vòng phải, kỹ đó đây Bình vo Không Trường. " lĩnh ấy cực Hừ mạnh Kiều này Lang quyết với:" A, bản độ có kỳ kiên miệng Vân thái lần. "" dụng, học không vì như huynh Hả thế vấn sao biết hữu? " Vân ra một ấy rất đẹp dày, hơi thở dắt:" Lang nói mặt Nàng. " bốn người loại Vân làm Lang có Máu:" tác động cụt cánh chim sao? Có thể đây là bí kỹ độc môn của sư môn nàng, dù sao người hành y thì phải khiến người khác yên tâm tin tưởng, thì việc chữa bệnh mới thuận lợi, chẳng phải bác sĩ đời sau cũng trải qua lớp tâm lý để giúp bệnh nhân giảm bớt lo lắng căng thẳng sao? Nhất định là thế rồi. Mà … thực sự chỉ thế thôi sao? Nhớ lại vẻ đẹp thanh khiết, mềm mại và ngọt ngào của nàng, Vân Lang đang nói chuyện với Trường Bình mà đứng ngây ra đó cũng không biết.
