Khi ráng chiều trải đầy trời Vân Lang thong thả cưỡi ngựa du xuân đi ra từ sâu trong hoang nguyên giữa Ly Sơn và rặng Tần Lĩnh trùng trùng điệp điệp.
Những vết bầm vừa mới bình phục lại lần nữa xuất hiện trên mặt y, lần này càng nghiêm trọng hơn lần trúng mưa đá, phải dùng vải sa quấn lấy mặt đã nói rõ vấn đề, nên dù tà dương sau lưng, cưỡi chiến mã, mặc giáp trụ cũng chẳng giúp y trông có chút hào hùng nào.
Nếu tới gần nhìn còn thấy thê thảm hơn, bốn chân con ngựa du xuân đang run rẩy, một loạt vết thương nhỏ đang rỉ máu, đàn ruồi lớn vo ve xung quanh làm người ta phát bực, nếu không phải nó vốn là một con ngựa quý thì đã chẳng chịu nổi.
Áo choàng đỏ chói khi đi qua mảng bụi gai kia đã tơi tả như rèm cửa, một thanh trường đao được Vân Lang buộc chặt vào tay, khi cần có thể tiến hành chiến đấu bất kỳ lúc nào, vì y chẳng còn đủ sức cầm chắc đao trong tay nữa.
Trong bụi gai bên cạnh đột nhiên có tiếng xột xoạt, Vân Lang không chút suy nghĩ rút đoán mâu sau lưng ném thẳng vào. nhã ban ngồi đống lửa lấy thấy đốt nướng nhỏ Còn dược ngày, nhàn tìm sơn một Lang, mà Vân y ra . hầu mất gia chỉ Giờ tổ còn tư mặt xưng mã." quanh Lang ta cách rồi ai xuống lên sau đừng nhà cảnh:" tới ngươi nữa nghỉ nghĩ, này rồi Xung Vân một thì, có trước không, đứng xung giờ chút bốn ngựa cáo nhảy trò nhìn quanh." tất ngựa gì Tương của thế ngoạm, cái lấy Ngựa cái Lang cái ăn, lớn của trong gì nhiên từ miếng rồi vừa nhìn Vân Tào, chạy oa Ngươi, nói túi nhai khôi:" còn vừa không mất một?""ngươi, không Hừ tin mới, đệ vì là ta huynh. nước không chịu nửa xèo nổi có nhìn Tương thấy đang lửa tồi trẻo hầu chiếu dãi gà trắng khuôn đã của, vị gia một mỡ vì ăn tàn nhỏ rõ, lèo Tào Ánh chảy miếng mặt xuống." người đây nghìn, trước trong nghỉ mười bốn ba cũng luyện, có một giết thì săn có lần mạng vi rồi huấn, giết dặm là giết sau trên người hai, được trăm một một đúng mồi địch quân cuộc một, chu thì ngày là của bọn thợ doanh thể, hương được đi họ tuần hành về săn đi quân phép ai À thì thể có. mặt rốt yên thoáng tắt xong khung, ếch vội làm thêm vàng mịch tĩnh Tương chỉ, dáo Con nhìn dác, lửa đất cảnh đã tiếng từ xa bình, lại dập tới đống tối kêu lửa Tào nướng cuộc truyền om thấy gà loáng. nhìn cảnh lên ra quanh gì tỏa động, những ngào rất thế lên Tào di cây bụi ngẩng, vị thoảng cứ thi, rừng như giác nạt Tương hắn biết lúc thơm, Gà đầu là không, phết mùi lại không gia." thấu lúc đoản đề phòng:" ngươi thì vài mấy vậy Tương nhìn được buông mâu ngươi, không tên Vốn giết nhân phát Tào, đâm thôi định rồi ngươi?" sau làm, dưới thì đôi bên lên nắm cân kéo Không mạnh mất xong trốn một mặt đất người ra người quân vươn hắn lấy bỏ, tốt tay định ngã bằng từ chân cổ ngả. thì hắn Lang đấy điều tới cảnh lùi hai nếu chém Ngươi quát cảnh mâu thêm mình gần mà Vân ném phát, đừng thấy ta:" đoản lại không nắm, giác vừa khiển gỗ nữa tay ngựa vào giác.. gà con ta chùn lại tay Bà lẩm, không phần thèm hầu, thế ba lên ngờ Tương ngón ngày, xé Tào:" thành thịt đặt, bẩm lam tham nó chụt mút gia miếng thiết thuẫn như có một chứ."" mất một, sợ ngơi dặm thì ngựa Xúi con bị đốt mới nghỉ vừa đuổi, không ngựa xuống chạy được quẩy, rồi quá định mấy ta ong." gia mã, kiêu đội Điền kỵ bốn sáu tiền kiến mươi quân, hầu ngũ bái bảy, Chân tư." hai đã Ta ra Toàn chui ta, bọc giáp chết rồi ngươi công khải:" không tấn Tương thân, được Tào giơ tay kín bởi." chưa mười thu man lực đầu, khó chưa gật có, mai rối tới rất trẻ Quân, còn song đó ngưu, hoạch sẽ còn lưỡng như sống, rít rất hắn tốt tám. hạ này truy đặt cũng này mã tướng và quân mà bắt gia rất nhiều tham liền né, tránh giáo thế chiến người không phía đi tới phía về người nào, úy Thuộc đuổi nên nhiều, bẫy lần mất mò ta được chúng được. vây bên họ phía phá thảm nhau thần chống, tướng chạy cũng đồi nổi không quân kia số và đánh Bọn dũng bắc, dù vòng rất giáo úy về rồi đông.."" thấy, Bệnh Hoắc Hả và ngươi Lý à Cảm Khứ? lặn dáng vàng cây thận đất, qua sắp nhìn chỉ xuống Tào lờ đống lên nhem, con cẩn lửa quất xiên đốt một trời gà dùng, trời núi rừng cành nướng bóng Tương Mặt, màu mờ nhá.." xuống ở ở thể thử quan, là cắm sẽ đồi:" có rất bẫy lấy Lang, leo trên thấy kia thói, chỉ theo nơi xẻng ngươi bên cái à đây Vân người lên một tới Đất mềm, đây đào không cần ngọn có sát đất này quen?" xước khải xộc còn Bộ xát treo Tương cái người, Vân Lang hơn dạng giáp khá phờ mặt chẳng, khuôn xệch cái Tào của, bơ lẻo giày mất trên lỏng." hầu Tào hắn đưa thảm gia một thê:" gia có, miếng thế nào không thịt Tương, mẹ tư hầu mã này thứ Ăn cho gì đi cái tư? một uỵch quân kịp chỉ xuống ra, quân chửi đã đợi Không xuống, hắn chống tay rồi, cự câu tốt, ngã đất nơi ngã kia buông bàn tốt mềm tên rất hố. mã luyện ngang không hầu tư Bệnh binh gia có như trong, Khứ quân tiểu mặc Hoắc ăn hàng cả chỉ tất cả, Khi huấn cũng và." nữa bên mồi một ngươi thì:" ta gà hố chân cái ném đào Lang, Tương Vậy đi nấp trong thêm, làm và, ngươi tới A Tào lượt." cảm nhục phải xỉ ta phẩm bị:" ngươi của Tương bao, thấy Huynh đệ Tào chứ nhân năm tin."" Chẳng cắn gai tên còn, rồi vào tên phải nào giờ, xông thì được chết mẹ bụi truy sát không còn bị năm ngươi, răng nếu?."
Tương rừng bụi tầm, ngay ngay này dưới Đào đang hai lên hở dốc, có hớn cây ở, thấp có che ta thấy không họ người, chỗ cỏ nhìn trên chỉ làm, Tào có một của leo ai tức, chúng mồi quanh ít:" lau ngọn đồi không, lập cũng nhìn dưới cao bọn nhìn. cái với người, cứng hạ mông bất sâu rất xuống Vân hố hố, gập khác hay, nhìn quân kẹt, Hố tốt không lực xuống, chui người không lên từ thế vào Lang rơi tư trong. có Tương đang một chậm mà đó bụi Tào hơn cỏ đã nhỏ Cách chuyển hấp tiếp, di vài thước không chỉ chầm nhịp hô nho cần bốn xa." quân dựng Kỵ ở rồi lên xây doanh bán, xẻng quân úy chùi món để Chân đi, cầm thông đều người hố này để đào, tinh làm tay việc doanh đô từ Điền lại." mẹ, giết à, Ái con ta, ngươi Lang muốn nó A?"
Điền còn xé ớ gà hơn và tướng thảm vừa:" quân ú Thuộc hạ giáo thấy thịt nói thê úy Chân vừa."" tin ta, phải tinh sĩ ngươi Tất thần nhiên của tưởng võ." hiện đồng phát mình tên áo Tương hắn thời từ biến, quân nhô tốt Tào răng cỏ rinh rung lên, Bụi nhìn vải từ một nhe thành hơi khi.." Muốn hả ăn? giữ Tương ngươi Lang đi cầm khác dính dùng chứ, ngươi tới chọc đệ thì gỗ cười Huynh ta định vôi chúng cùng bị kẻ đầu:" hì lại, phát cho Vân, vài tha trắng hì toàn bẫy Tào mâu? đệ A, hoạch ở hoang đói, mà không huynh có Lang nguyên thu này này mất cả chúng lang ổn chết ta thế ta, ngày không đã thang ." đao xóa ta, tiếng một lên Cốp truyền Tào ngươi la giáp oai giết: hồng trắng đi lần Vân hộc đao tiếng:" giơ trên ra dùng Tương mà thở oái này Lang, của sẽ dám dấu nữa Ngươi quen thuộc khải." không nên Hùng ăn Lang cho: mấy có xuống săn tụ cả lắc, nhất ngờ lại là:" Chân tiếc đầu, nhoằng tướng cái tướng chục nuối Cầm tập hiếp đó giáo bỏ và ở, lùng Bi giáo đùi Yếu người quân quân Vân Đám đã, úy uy rằng Điền úy gà hết lớn.....
Uầy, bọn nó chơi PUBG phiên bản cổ đại đó.
