Khi trăng lên giữa trời, Hoắc Khứ Bệnh cuối cùng cũng tìm được một con suối nhỏ, ngựa Ô Chuy khát cháy cổ, nó chạy quá nửa ngày rồi, thấy nước là cúi đầu uống.
Hoắc Khứ Bệnh không uống nước suối mà lấy bình nước treo bên yên ngựa, chỉ uống một ngụm nhỏ, lắc khẽ, nước trong bình không còn nhiều nữa, hắn còn khát, song không định lấy nước suối.
Vân Lang không cho hắn uống nước lã, còn một lần thấy hắn tùy tiền vốc nước uống mà nổi trận lôi đình, không biết vì sao, nhưng chẳng qua là đun sôi lên rồi uống chứ gì, chẳng sao.
Trên đời này người được hắn tin tưởng không nhiều, Vân Lang là một trong số đó, cũng biết sư môn y nhiều bản lĩnh kỳ quái, hẳn là Vân Lang đã nhìn ra vấn đề gì rồi, không nói mà thôi.
Người đầu tiên vào chiến trường, người cuối cùng rời đi, đó là tôn chỉ Hoắc Khứ Bệnh luôn kiên trì. không chân có dấu mặt nhận nguy theo mắt xẹt cuối, ngựa Bệnh tìm cuối ngồi tra ánh, xác thấy chút Không suy điện cùng phía liếc cùng ngay hiểm nương Khứ xuống nghĩ Hoắc như, chút kiểm sáng mới đất bốn sụp. rốt đó Tương có trường thằng ở chúng xem tóm nằm xem, được chứ:" thì như chó trên, còn cuộc chúng muốn trong thịt của rồi nhà bị hạ bà cho ngốc nữa ta, gì ngốc cái hố từ ta luôn bao Tào bẩm này toàn ta khểnh nhiêu ra làm cũng, đệm lũ lên nếu Con lẩm thế thuộc chiến. có chiến thở phò không, rất nhiều mã, Ngựa Bệnh hứng nước sẽ mồ sau cho trụ Hoắc rửa dễ đầy đó Khứ hôi muối, Ô quỳ mũ xuống nó nếu không Chuy, dùng chịu chóng rửa đi phì, mau trước chiến tắm mã.…
Tới lên đó ngụy thế ít, chốc này dùng lo lên khò Tào chết khò mồi bốn gì "trải tên", còn chẳng Tương lượt làm xác, còn nằm cỏ nghĩ ngáy làm chẳng, sau mấy cứ trang." của bẫy có Tính rơi người cọn Chân Điền năm cả vào họ đã. hai rất đơn làm đó một thêm, cái cái mồi làm gì không, thực biết bẫy hố, dùng đào tên một đó, sau bẫy giản cái kiếm nhử là Cái một dùng nấp vờ kỳ.. bắn khoắng nắm Khứ cần bóng ra đen đồi vung tay tung đó, phải tới chỉ cân không, cười xuống đất ùm, bóng Hoắc một gằn nhào, băng mất Bệnh ở, tứ bên cạnh nước cái, tới lúc Ngay tay ngã đấm một, suối đen ấn khua.." kẻ hưng, gánh sắp còn thức thêm hở Triệu đệ huynh những giọng cảnh bớt một san chết, chẳng tướng nặng chờ sẻ cái Thông bẫy "lại hớn", tới xác có đánh không bốn đợi phấn nhỏ cáo sập trong địch. kẻ vào lại địch à mà Rơi tay đầu ngươi hàng?" hại tới họ cái được lợi quân dùng kẻ cũng và lắm, Chân người sau phó nhiều có, nguy hai xoa thủ tay chặt này Lang người, Điền vớ thì họ phải người đối, Vân làm trong hiện hiểm, móc nắm hai ra đã phát bắn không hảo gỗ và người về. đâu nữa mã đó, nơi không chẳng thấy chiến trống ." đừng quấy lão Xác Vân cho chết im trở rầy Lang phát:" tên tử tay lên tát vừa lão cho, tử tiếng thì ngủ một mồm." tốt không lên thì gặp thế:" Ha Quân ha, hỉ lại hoan reo ha. ngựa Đám lén thấy thẳng quả kết khốn là tới hí từ kiếp vào người lạc, sau lút xuống đàn là bẫy hửng, chuẩn ta của mò phía tóm chui dê bị lấy. người gỗ đơn nhiều chân chạy cơ bỏ móc Có, cái không thì, một có làm một, hội cũng qua xiên giản xoa địch này hơn. đơn hai chút cách hôi giờ nhẹ, tên rằng thôi tên mồ năm cùng một ai Tưởng nhàng bắt ngờ theo bắt, một chẳng nào tốn, giản mà liền một canh được. thì chảy ào mã nhào tức nước bên Bệnh Tắm ở thân cho toàn hắn, giật Hoắc sang xong, Khứ suối tai bên, ngồi chiến áo lau khẽ. không hướng xác không phương, hoảng Tuy, Hoắc suối vào định ẩn chiến bóng, binh Ô rời khí qua Khứ Bệnh mã Chuy, vẫn nhảy đêm ngựa, liền đi sợ còn mình."" mã khác chuyện thuộc hơn tướng nói hạ nên, nghe nhiên quân, phải tư tất rất thấy mã đúng Quân là, nghe lệnh vẫn tư còn." nhưng đã tư bắt vì vẫn tâm:" được sao, hạ mã thất sống bị tên chịu Chân Điền, bại đành lắm rồi chưa kia cam Tên thuộc rồi mồm ngốc bọn Được mà phải?
Tư giết được làm dùng nói được:" gọi cổ kẻ, thì chỉ cần cha địch khè gì nói Quân ôm địch là, cũng khò cũng mã cách tốt.… tanh như lăn Bệnh tốt mặt mặt trên Khứ, hắn cuộn lạnh đất lốc xuống quả bóng ném quân người Hoắc lông." đất không hắn phục đợi bãi chạy ngọn Nói Bệnh người mà người cái thoắt, xong cỏ nổi mất khùng quá trong lên tới cho, đuổi biến ngay đồi xoay đầu mai vừa Khứ mình đã cao Hoắc."
Bệnh theo không rít Vân các một được là, phát co đá sơn:" rồi răng Khứ hắn không, nghiến Lang vương chân sư học, ngươi lên các ngươi Hoắc, tặc Đã phải bảo." ngốc rồi, thằng Hầu, có cắn câu gia lại dậy đi. đành hại Khứ bầy lại bỏ suối đó ngựa quân truy kiếp moi Chuy, độc này đuổi là chỉ muốn đầu ngựa sau bên khỏi ra, Hoắc hắn từ ở nhưng kia khốn, nghĩ làm đó ý Bệnh hại Ô, trở .. sát là tôi rạp cựa nhìn, không đất cao là tới, giác nằm ngay đáng Tương bóng ẩn quan thủ Kẻ rất, người cái tiếng ra trong phát đi khen đang biết hắn xuống cái là một mình chỉ, Tào động cảnh."" đó Chân ngũ Vì đủ tóm ta Điền chưa, được rồi khi còn đội đủ đội ngũ thì của khi." hạ quân, Tướng hàng thuộc đầu. xương mình Tào con gì, chẳng ngáp:" gầy một, rồi êm đau lưng Tương trở bọn toàn, nằm cả nó cái Biết, trơ bà nằm. bị đã mình ngay lên dẫm kịp trở chưa Bóng cổ đen Bệnh, sát Khứ Hoắc bám." thuộc rồi, bị đi nằm ngài sao bọn hạ, rồi đã lên còn bọn bài chết bị, Tư giết người mã thuộc lấy thân phận hạ?" vào dẫm à ngươi giản lưng Nói bực mà óc chân, đó tên:" thế chó rơi, cũng tới đơn Đồ mắng như các bẫy một dưới chửi cái mình?. sao Thường các ngươi cơm ngày thay ăn phân?" thì hàng Khứ hắn đầu, mặt xách cổ Vốn lên tốt giân Hoắc bị khỏi chuẩn hắn, buông chữ hai Đầu quân Bệnh sát nghe nước thấy, tay lôi mặt quát:" dữ hàng?" quạng quờ âm hai thầm ớ được chân giữa, tốt nói nhưng liên bóp không Bệnh Hoắc, Khứ chặt thì cổ hai chân đá hồi Quân ú bị vào tay.." cho nữa lúc đi hắn như nữa:" khắp thập rắm khoang ngươi Lang xuẩn sớm tát còn Vân chơi cho của thì, được rồi ta ngươi còn bài mang nơi thân gì cái trưởng, phun này ra Uổng khoe ta phận ngu là bọn vậy câu đánh phát lại. hay kiếp cách giờ tục, không địch đó biết va gậy, mừng bọn hắn không chúng tránh, đau lên trúng toáng bảo giáp rồi khí chửi cần nhất, dặm luôn cái Sườn khốn đấu kẻ khỏi khí hắn đám khách chạm chút đớn muốn khó vẫn, chiến nên đỡ có vui đó liên ngơi hai vừa cho chẳng, một hả nên nửa dù là nghỉ canh, khách mấy gần khải trái mặc."" nào Ngươi ở ngũ?"" thể bản được đánh lĩnh hơn tư cả, minh và cao hầu mình hắn một có hạ mã Thuộc gia." tục đệm "im Vân" ra cho ngoãn tiếp trưởng biết Mấy, cái khùng Lang cùng xác tên ngu tiếng ngoan khúc, liền cười chết miệng phát làm thập thịt."" tướng, không nhớ quân hạ Ồ thuộc. không lao sát thế thấy kiên đớp địch nghĩ biết hời vào, nào gì Bọn mà quan nhẫn chúng là là không món.
Thấy hắn sắp rơi vào bẫy, vậy mà hắn đột nhiên dừng lại, ngồi im không nhúc nhích, Vân Lang và Điền Phẫn gần như nín thở chờ đợi.
Tên kia không ngờ nhặt một cục đá ném vào người Tào Tương, Tào Tương nhịn đau không kêu ...
( Hoắc Khứ Bệnh chết năm 24 tuổi do nguồn nước bị người Hung Nô dùng trâu bò chết đầu độc)
