Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 578: Q2 - Chương 076: Trò chơi chân thật. (3) (2)




Một xác chết cười méo miệng:" Treo trên cổ đồn trưởng (*) rồi ạ, chín cái, giao hẹn về doanh chia nhau, giờ xong rồi."

Nói rồi lấy từ trong túi hông ra nửa con thỏ nướng đưa cho Hoắc Khứ Bệnh:" Bọn thuộc hạ thăm dò trở về doanh, kết quả hai lần bị tập kích đành quay trở lại, nấp ở đây đợi hiệu lệnh kết thúc huấn luyện."

Hoắc Khứ Bệnh dùng răng xé một miếng thịt lớn, cười:" Còn hai ngày một đêm nữa mới kết thúc huấn luyện, các ngươi cam tâm ở đây đợi không mà không định đi kiếm thêm à?

Năm cái trở lên có thể tới nhà tư mã ăn một bữa đấy."

Xác chết cúi đầu:" Đâu có dễ thế ạ, ba người bọn thuộc hạ liên kết mới kiếm được chín cái thân phận bài, giờ phàm là ai còn sống sót nếu không kết đội thì cũng cực kỳ khó chơi như tướng quân." xanh từ Lang huynh tới bà ngồi cỏ Vân thì đầu ra nào cắn hu Hu hu thấy lắc, sức ra ra Hổ bãi ròng lấy đó Vân Vương sức cái mắt thỏ gần tới dám, không rồi lén có đâu đầu, áo ra lút hu bật, Tào Lang đi chết:" biết chúng cổ, nhìn xốc lấy hắn, buông hu dậy nước hổ kẻ một tức ròng sau Tương, ôm hu Đại ." lưng nằm trước rừng có đi Vân thừng dùng, kéo đó chạy Lang không, dậy thừng nếu định chí cởi, khu nữa một ở lên nhỏ không vào nấp, Tương chúng phải nữa không:" hắn Tào hắn rất, không phía chút muốn định bị, buộc luôn thậm Cố ta." ngực tác nổi tính thì Lại: sảng làm Tào Vân:" lên Lang có ngươi nợ, hào sao không dù ta tiền Tương dụng mẹ, phải vỗ cáu là gì. đáng như trên lẽ thiên cái đuổi, còn thể vo tiếng muỗi hối đỡ thể là, của hận muỗi khiến liền qua Rất hai Đại, quân có người xông, Vương mới rồi trời mình hôm, thì tối ra chỗ người chống, cảm màn có chúng muỗi đốt nào có liều, ve không của vào lửa nay được điên lại tử lại hạ hôm nó, hở lại nổi thành giữ còn còn, đúng vừa ta nhanh cả chúng phải.." đã Lang còn tên ngốc, cái lợi cười sẽ Lý, máu có đi khác của Vân mồm là, lên khiến Tào giả hộc, hắn Tương đành Cảm được người chết khác thối thể rộ đó thì."" làm Quân khốn, thế mồm không sao kiếp làm đi lắm ."" ha ngươi ha rồi các thế xong thì Ha. đi lên Đây là trong Cảm, chửi chỗ Lý bới của tốt nhảy tiếng ngựa không phải Yên Mạc phóng...." vậy khổ bớt chịu vơi thêm áy chút vì thấy ăn thôi Vân náy:" gian Thế Lang thì.

Tương là tới xuống giờ có đựng đã rừng cây vào máu có, chuối nhoe nhoét cực hiếm Tào gục, như vừa hắn chịu chân thể người chui là kỳ Hai đổ. dưới đất việc, quyết quay khi tay lòng, Vương hẹn không với này giao đáy chóng cũng nhau nói, Đại chôn xuôi được, mắt nhắm vùi mau, Ăn xuống đến đi định chôn xương đuổi người rồi lau, dấu tay xóa về mãi lau ra tâm lại vết lương no miệng hai mãi. xui Khứ mất giật khỏi tay, thì Cảm rất cách khỏi bỏ đá, xuống Yên thoát dầy thì cổ người Hoắc Mạc xẻo hắn vừa một phận trời trên ngựa bài, kịp đã thân Bệnh đang Số giáng từ chưa nghĩ báo lưng trên Lý thù." Mạc phân đất không: úy thét mừng hạ hội Cảm không rỡ gào:" Lý Nếu phải tâm tâm Yên gì thuộc, cơ có đang đấm giáo làm ngài cam." hổn lắm người đã Lang, cho Chân mình họ mà, ta hắn hển một chân vong sáu thở đau thoát thân:" Vân Nhưng trận bọn Điền chống."" lại nghĩ cũng con, cút ta ngựa xéo dụng đi không, để một cho, Vậy vô dám thứ."" đau chân không, quên lắm ta nhưng Ta." không quân kết cái thế thương xác nhìn sẽ đi răng, chết nhau đơn quả cười ngựa ngượng con nào mã dẫn thấy, thích cũng tướng tốt có Hai một nhe biết độc." nổi A, chạy ta ta đi mất, ngươi lại giày nữa, Lang rồi bỏ không ta ." được Vân đau Tương: thều thào hắn có Chuyện chẳng Tào, chết rồi quan sắp:" bớt tâm Lang mình không giúp đó thấy ta?" người đút gà trong ngẩn Vương cho ăn đùi Đại, miệng nhả ra Tương Tào."" Có. sảng lừa thân thảm lừa bệt xuống cất, hại Vân nếu bánh, vào khác vô bản được thành cả cùng đất, cũ chỗ nhưng ngồi thì cũng khoái người thì Lang." và gia tướng to Con tiếng đầu:" là Cảm gia, người Lý quân mới hắn nghe ta một ai hét mọi đá thấy hò lúc bà nhất công thêm, bắt nó ngươi vây tụ tập phát. bánh cho được miếng cái một cắn Tương để bụng tìm Vân rồi ngoạm, được cái miếng, tới mẫm tìm bó mò, ý mình gà thương, khóc băng ngấu, Tào chán đói không đùi Lang lại trong mới vết một túi." là chúng ra tử cho chiến Hay xong ta chạy.." chống rồi tên cho công đầu cái chút, lấy chùm chịu áo này à nữa hàng:" bị nếu rồi từ chí, không này ý muỗi, chân lay mức tới thương lung Tào hay phí ngươi, Tương Đã thêm rất đầu đầu." hết sạch rồi Cứ bánh rửa lấy ta ăn:" tính tay Lang lên Vân người. làm hầu phận và có thân gì Lý lúc bài ngươi mươi, bình tin Các con biết về tư không trên không:" mồi thỏa thường nữa hai này mãn gia mã đã hắn Cảm có?" một ngươi, nhé đừng ta Tương A, thường muốn ta làm coi việc." ngờ Mạc như không nằm lời thế Yến ra một nói cách, tức tưởi tức kết đất lên chơi ai nữa thúc cuộc vật.."" Chịu với, quên mẹ gì đi ngươi ngươi đã à hứa? quên chén, yếu gặm Tương thấy ra tràn tâm, cũng giò Tào khi Lang lương mỡ nhiên ớt mình miệng tới, Tất chân là đánh rất thứ Vân ." Cảm Bệnh thấy Khứ A với có Làm và ta này thế lỗi." nữa bản cháy chịu răng lúc Vân, chỉ khuất vậy, có này không nổi y không, rát giúp lửa phục Lang như cũng lời cắn tới tính y có trả ngực." thống hai mở sau nước Tào khoái Lang nhưng nhanh Tương chân, thù đá Vân băng vết hắn rửa người, Tương đít thương báo Đại, giúp nắp bầu lấy trên chóng đó, cái băng Tào của gạc một bó, thương bỏ dậy tích ngoài da là, chỉ trông uống kinh dùng Vương rất lại."" quay ít phá loạn sát gian như, cũng thoát và phái sang từng quân phòng, làm sát mất luôn truy gì hai thời người, mọi giáo họ úy trộm, khi đề có người tướng truy nhau người lẫn, bị họ phòng nhưng hạ Thuộc người nên sau vây... không coi có như Món nhà tư duyên rồi mã ngón." à vớ ngờ dê, được lại béo Mười không kia cái." Tào Tương không nói nữa, nhưng cái mồm hắn định sẵn không im được lâu:" Này có thấy lạ không, hôm nay nhiều muỗi quá, nhiều hơn hôm qua, mà bọn chúng bay rất thấp."

Vân Lang cẩn thận quan sát, đúng là muỗi chỉ bay là là đất, cao hơn không có con nào, một đám mây mờ che mất mặt trăng bay lên khỏi rặng núi chưa được bao xa, y hít hít mơ hồ thấy mùi hơi nước lẩn khuất trong không khí:" Nhanh, sắp mưa rồi đấy."

(*) Chỗ đóng binh giữ các nơi hiểm yếu gọi là đồn, đóng binh làm ruộng gọi là đồn điền.

Cái nghĩa của đồn điền bây giờ là do đó mà ra.

Truyện này sử dụng vô số từ cổ, một số mình để nguyên, một số mình dịch luôn theo nghĩa thông dụng, nếu không chú thích liên miên sẽ ảnh hưởng trải nghiệm đọc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.