Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 690: Q2 - Chương 092: Giết người trước trận. (2)




Hoắc Khứ Bệnh rơi mạnh xuống bảo lũy gỗ, cả bảo lũy như rung một cái, hắn chẳng bận tâm, tóm lấy thanh xà, vẻn vẹn dùng lực tay mà đu người lên đài cao.

Liên tục có binh tốt nhảy lên bảo lũy, chuẩn xác mà nói là đập vào bảo lũy, làm bảo lũy phát ra tiếng cót két ê răng, còn binh tốt nhổ ra một ngụm máu hoặc vài cái răng, sau đó hùng hổ leo lên.

Chiến mã của Vân Lang vùn vụt lướt qua bảo lũy, còn vài binh tốt chưa bám vào được thanh ngang, đang treo lủng lẳng ở đó, chỉ cần rơi xuống là bị chiến mã dẫm tan xác.

Triền dốc bên phải là vị trí Kỵ đô úy tập hợp, lúc này chẳng để ý tới Hoắc Khứ Bệnh nữa, bất kể thế nào cũng phải dẫn quân tốt tới điểm tập hợp thì đợt xung phong này mới hoàn thành.

Lá cờ Đan phượng triêu dương của y có tác dụng biển chỉ đường." như Lang bị xích thót trúng chạp được sau tựa rồi Khứ giọng leo nhìn, thì chẳng lên hụt trụ biết, đó thương tụt hắn, chậm khản tên xuống lại, bước mũi dù vì hồ Khốn Bệnh kiếp nghe, Hoắc hét kỹ lưng ra Vân một hình mấy: " thấy tim! để dưỡng thông sĩ dũng ở bồi lệ khí công leo, sắc một còn cờ cả lên đấu diễn Ngũ hơn, trước khi là tướng tranh mà, lập ra quân ban thưởng thành quân lớn.

Khứ còn diễn tên leo dữ không hơn thế hồi, chưa nói như Vân chút cạnh, Lang Hoắc nhanh tập này một giờ Bệnh khác mang hộp người tranh cái bao khỏi dội tính." đuổi Lưu ngựa xong gạt tay theo Nói Nhị thúc.

Tùng! qua con tiễn vũ vụt vùn Thiết dài lao dốc . đám người Hoắc khác rơi bu tiếng người liên sau tục lớn đen tốt Bệnh Khứ quân, có rồi có giáp cản ngăn hét đằng lấy Một xuống. ngực quỳ buông Lang sau, nơi rạp mâu xuyên Tôn tới khỏi Công ngựa trường nhảy đà, rút đuổi xuống mâu Vân đâm Tiến, mượn ngựa đó." lên phất cảm mươi lộ thao trượng Lưu suy người tiến chút diễn cho nào, tình Triệt:" Tiếp tay Mặt ta, tục năm đoán để không.

Tùng!. giả nhìn phân hắn này Y Tú tán xung kẻ có nhân vào, nguyên cản truyền đột tai truy ngăn, quân bắn nơi Lang kia, toàn chưởng trộm hoàn đuổi không lùng đã lạnh khắp, ý sứ toàn Vân lúc hắn khống Triệt Lưu." thận Cẩn! hắn trận vươn người đông dám quanh nhưng, về không lưng xung ngựa, Tôn người Công cứu trên gục không, Tiến tuy ai tay viện. chiến cần được thích nặng giải dù mà Ngao quân thương công nề, không bộ lập rất mô có này thể chuộc quy vong công Công lớn hạ tội, Tôn chưa sao tác để. ù toàn tha thứ kia sau, chỉ mình lam bên khác Lang nữa Gió ở, không tới thổi cờ thứ lưng ý Vân tai, không thể đeo tên người có trong, mắt ù để ám." cung về theo cạnh đứng cái vệ Vân, doanh một áp giải Lang hoàng bên dậy bị lạy xuân, đế ngựa đại sát bái hai du.. truy nữa ngất đau lần còn trả ngờ ra, Ai lại nữa xỉu tên rời hai, có bắn rồi hắn tới rút còn thiếu, chút không tên sát hơn như thế điên không.

Tùng!" cản định thể tiếng này không, thuẫn đi từ có của tốt cùng cánh quân bài thứ nặng kỳ trống, bước bước quân về chân những nâng tựa nề cực, phía chầm trước trái hồ ngăn họ đội chậm Theo kiên gì chân. lên nhung mấy đàn nhúc lũy giống vào đã ngọt bu, leo chốc người Chẳng kiến bảo bánh. hạ đợi Thanh gì cũng báo thấy Vệ nhưng hoàng phản lệnh, nghe đế ứng bẩm không." nhẹ chức nhiễu tướng quân ra Tiết mã:" chủ vào vẫn ngột đột Tể Quân song trận cớ, tướng nguyên Trạch vệ nương thể tuy, hộ xen có loạn chuyện tư có xảy trách không. cơ về dẫn như không Nhạn Trường công Phiền và bị Dương thì Hà rồi Nếu Vệ ta lại chẳng Môn Quan phải ông Thanh Lâu ở An phá, vương bại nữa đánh đốn vương Sáo quân hội Bạch chỉnh có lần. sáu vốn thành ngày Tôn nửa quân kia phụ, thuộc không hợp tan ngày Môn Quan Kẻ mà ám, còn Ngao toàn tòa đã tổn, đó thất mang theo gần biên quá quan binh trùng Khứ trăm xâm, Vũ thủ Lâm bị trấn Lâm trước chiếm là Công Nô Nhạn Hoắc hắn là Bệnh hai hoang, nghìn Hung như quân Vũ quân. ồ người tiếng khác phía mắt tức y truyền, thì xung Lang trận ở vừa của mã Chiến, quanh về Vân quân tới nhìn rời bản lên trận đổ."" thiếu, chiến có thực Không bị, gia thôi nếu đầu sẽ mất tước, sự tệ tước đương vị chặt là trường, ở nhất vị nhiên. họ biên trọng quân Hoắc Bệnh giành phần nữa, này Môn thấy không lợi được thắng Khứ sắp, với Mắt Quan thắng nói mà nhịn Nhạn rất quan." lực đại hổ lưỡng trống, xuống áp mình hai hắc hán trần Cờ gõ dùi vung. người tới trúng đeo thúc nhìn, quay đi tên phía cờ chạy Tên, tên đầu bắn ngựa rạp xanh cúi. còn sĩ lưng đeo giáp leo Bệnh đang leo Khứ chỉ gỗ mặt năm Vân có trên không Lang, người nhìn mà bốn bảo đám trượng cờ mồ lau Hoắc cao lên khác như trên có khỉ hôi lũy người.

Tùng!"" thiếu trái túng vô gì năm dung, đám lại có pháp, thiên niên chinh bên tội chúng tại quanh ngoài này, Khanh làm khiến chiến vô trẫm.

Hây!"

Vân tên Có vẫn không Lang kia rời, nhanh chết:" hỏi không mắt?

Hây!" Hây!" thu vào Vân đi chằm chắc, trên hồi trường thủ tên kiếm, chằm chết lắp nhìn kia Lang:" tay chết không đi, nỏ ông mắt Ta." trường lam gì ra khí thấy lên bị rút nghĩ chuẩn Vân quanh Lang nhắm phía như lũy tên đeo nỏ cờ, liền tay bóp cầm, cò trường máu một tiêu đầu dồn mục, chiến ngửa cung Đảo cả không, động lưng mặt nhìn mắt bảo lên tác chẳng." biết Lang làm gì nô Vân lão Nhị:" Lưu Để định đi." vào xử lý Cho, diễn xe sau tù quân.

Tùng! nhất cao Lưu hai hơn coi đâu mặt, phắc đế trên vương thần tên nhiều dễ, kiếp khốn phăng ở Quần biết còn ít Triệt im đài sắc. thì của vọng giác này ngựa đừng đất chết tới xuống chỉ, chuyện ngựa biết hoàng tới lụy liên thương nhân khỏi ầm vết, vọng tộc quỳ lăn hi đế, ôm ĩ bất để Bất chạy, tri mình hắn mình tuyệt đài chắc mức cao." bình sau, kẻ những, đâm Khốn huynh tử lưng sinh chạy ghét lão kiếp nhất đệ đâu. gai hề thiết hắn nữa thế nên vũ hoạt, mặc không riêng cho vào động tới sát, rồi mà phải hắn, chết hạn ra dễ nhưng thịt giáp kể Vừa, dù nên thương nãy thảm có ăn quá hơn đủ, càng gì tiễn tên đó, vô gai càng ngược sâu muốn, khi lấy không xa." trí vị Vân được Nhị thất giữ cương đuổi ngựa thì thấy không như Thiếu Lang kiếm tự theo:" định tuốt, kinh Lưu lấy trường ý rời gia." còn chết ngắc nhích rồi ở rõ Vân Tiến chút này, này thẳng đã Quân Công Tôn đó nhắm lúc vào, nằm ra ràng Lang đưa cẳng lệnh không. sử bình đoạn đều kỳ của thực cũng Tôn Tiến biết, trong mắt người thủ phải Hoắc, thì Tôn tình chỉ mắt thương thường cho dụng đệ rất tộc Khứ tranh qua mở, ai đoạt cố thường Người Bệnh Ngao chút Công giết bắn Công bị cần không nhắm là. cằm độ, tốc Vân vã toàn phập tập rút đất Kỵ hôi cờ, Lang mồ ở đô quân tụ úy tốt bên cờ, Đến giảm rồi bộ xuống. bờ buộc tóc Hai búi trên sợi vệ màu cung Đi người, Vân tơ cổ trên, tung vàng đi Lang một quát tới khải giáp xõa:" tháo. là một thiếu thần trên xuống Đây đài:" quỳ chân giáo do tội vi quản Vệ Thanh.

Vân Lang hiện giờ có thể thoải mái xem quân diễn rồi, vị trí của y cực tốt, xe tù được đặt trên ngọn đồi, dưới đồi là đại doanh bao la.

Hai cung vệ nhốt Vân Lang vào xe tù, để thò ra cái đầu, nhưng không còng chân tay, cho nên y có thể ngồi đó thoải mái nhìn phong cảnh xung quanh.

Hoắc Khứ Bệnh rốt cuộc đã leo lên được nơi cao nhất bảo lũy, giơ kim long kỳ ra sức vẫy mạnh.

Vân Lang thở phào, nhìn hắn nhiệt tình vẫy cờ thế kia thì chắc là không sao rồi, chuyện thì đã làm, chẳng cần nghĩ nhiều, từ sáng tới giờ bận rộn, chẳng được ăn miếng nào, Vân Lang đói ngấu.

Trong túi của ngựa du xuân có không ít thức ăn, Vân Lang gọi nó tới gần, vươn tay ra móc một hồi, lấy được đống đồ ngồi ăn, ung dung vô cùng, chẳng hề có giác ngộ của kẻ mang tội.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.