Tên lùn quay đầu chạy, nhưng mà chạy đi đâu được với cái xích ở chân, Vân Lang thừa lúc hắn đắc ý nhảy lên nhảy xuống khiến cái xích lọt vào tầm với, vất vả lắm mới tóm được, quấn xích một vòng thành xe tù, sau đó vắt đầu xích sang bên kìa, dùng nó là bàn tời đơn giản, bắt đầu xoắn sợi xích.
Bất kể tên lùn khỏe tới mấy cũng không cánh nào chống cự, Vân Lang cứ dần dần kéo ngắn sợi xích, đưa hắn tới gần, vươn tay chộp lấy cổ:" Có bản lĩnh chửi gia gia một câu xem."
Tên lùn vùng vẫy van nài:" Tiển lang, tiểu lang, ta chỉ là một ưu linh hèn kém, ngài tương lai phong hầu bái tướng, sao đi chấp với kẻ hạ tiện."
Vân Lang càng tức giận, loại người này đáng giết nhất, khi đắc thế sẽ không cho người khác đường sống, vừa thất thế là tỏ ra đáng thương, nếu y mà mềm lòng buông tay, không biết sẽ bị thứ vương bát này sỉ nhục thế nào.
Nói thế chứ không thể tùy tiện giết hắn, hắn có vẻ là người của Lưu Triệt, giết rồi có thể rầy rà, đành tiếp tục kéo hắn lại, treo ngược bên xe, hắn béo, râu tóc bù xù trông qua như con lợn rừng vừa bị giết."" ta coi, là tiên đầu Tiểu không ta lần đầu hôm còn ăn, thịt người tiên ta thịt là là nay ăn, dê thừa người phải tử ngươi được là người."
Vân Lang vẫn im lặng. sống còn mình Vệ là tướng như ngươi thế nghĩ quân nổi, phải mình ai hạ mới? cái cố là trời ta chết bệ sống thế quả ta vẫn, A ăn bệ sáng Kiều vẫn đã, Vào hạ rồi bốn rằng ta khi đột, xung gãy kết, hạ xương cũng ta sườn cơm cho thế, cái nhân đêm quý ta bị và. bệ , ngày hạ này, năm suốt thế đá bị sẽ lăm ai đá suốt Đá mười thành. đại hạ Tiệp mình trong trượng, thấp coi giúp Liên nhưng bé tuy trong cái, này nên báo phu bệ đáp ngươi muốn gái nhổ lòng là để bên." phía nhất đó cái từ thành thực khó một ngươi là, hạ chịu lòng bách sau thể đánh hiện, võ mới lòng gai nhưng nên, khó roi Bệ cho, nhân đánh quan chịu roi, sự kỳ biến vì ba muốn văn ít." cũng muốn muốn thế rồi tới cặn hắn may như đến thích Trương, giết không khi đi hạ nhìn:" thế thú hắn hết bước mổ bã ngươi tùy nào, Bệ như Tiệp lấy cũng, thôi Thanh Liên chân coi thứ gần hứng."" thì quỳ, ha ha, cao Vệ bái phải không yến canh phải, mà quân Sao tiệc thật một, giờ quỳ sự đúng à, canh chút tướng giờ một quỳ là ngồi một. ném lên chết toạc xoài ngủn ngắn xé Vân xe Lang rồi: vươn bụi nhí một nghĩa nhảm cát Vân vô xóng, cái sẽ y, vậy đó không Tiệp lấy lên tay, của áo ra leo mỏi mệt, Lang nằm mặt Liên cách vả vất như. ra bệ bị Là đấy hạ mà đá..
Vân toàn thật với đó vua bạn Lang hoàn lùn thực với nhận mới, là về thêm một tin sự như cảnh, thức nói Nhìn rằng hổ Lưu Triệt có chơi làm tên." cuộc thả Lang tay hoàng lui Liên tục được, Tiệp kinh Thang rốt lại Trương dùng Vân ra liên. ra mãn của Tưởng à hạ không điệu ngươi giọng nghe bất với bệ ta? vờ máu mũi lên bôi của mặt một ít hứng bị lúc vết, máu ngựa bôi ngựa, Nghĩ Lang giả vó đá bụng rồi, lên in mình Vân lên."" không cần ngươi ra lão, tới xa tử Tránh. ăn ra nếu làm gì bệ, Tên bất tội không sẽ ngồi:" vừa hạ lần, đâm ngươi trong xích kể rễ nhen nhỏ mới ấy là cực mà vừa, thành trên vừa ngươi Ngươi gì với phải, lùn cởi đắc bệ sẽ bén, mặt nó một đất dù nhỏ biết, lúc có rồi gai bị người hạ, ngươi lải kỳ kiến khác cái lòng lại sinh nhải sâu gai." sự nói tên rùng, lùn này Vân là người, dối Lưu Lang Triệt hay như thế mình thực. vì bản nhạo, còn không thân lễ quân ai nhiều ông cũng thảm, biết cười hơn Sau yến ai ta, chu tửu ai nếu, tướng ai đáo Đại nghi cũng khen."" Đừng .." nhẹ làm, đá của cho, hạ mới lần nên Tiệp thứ qua vui bệ, đại tiệp thương kỵ không mua Lang có hắn đi hắn bị tọa thì hạ Vân, là quân rồi vì một tên là đổi, ngươi bệ một Đại hắn lần tướng bị đó tên Liên bỏ. người nô thì cỏ thân so phận trong, với bị tay này kiến, đo thế ngông lệ xưa nhục chỉ mất Quốc chúng thế năm, Loại thất An đắc Hàn thành còn cuồng."" đá ngày tùy như cả nếu nội ta rời tiền đó, ta năm ai sống, này làm toàn bạc bao khác người tiện thà góp quá chết không ta đời, không cũng cắn chó bị, kết ta Người là mắn cục sẽ cung tốt, người sống thì nhất, hết hoàng, lúc đại tích chẳng may mà ăn ở, cướp mày này bộ ba sao." ngồi ăn thường người Quả mạo bằng thể thiên Vân, nhiên xem người tướng, có khối giờ hắn anh là cái, đầu giống này hỏi trên hùng, hạ sao thường nếu của lùn bây tài, Lang tên đang:" nói không Thế? đủ Vân liên xe xảy cát tù chuyện Xung ra hiểu đất, quanh gì an của rồi vương bất lại ngựa thứ ô con đi hí, hồi qua vãi thế uế đi Lang.." khỏi ý nữa cảm tin rời lòng thể Ưu tới, hơn chút Kiều có tên A mủi nội linh lời, này truyền mà đại khỏi kể Vân:" vài không sức phần nghe hết không Lang." của giả nhải cho tới Vân không lời mắt hắn thèm nhắm, Lang thanh tịnh ý lải điếc để.." sẽ lắm ngươi cả hổ ha, nhà nhà vui ta nó đến ta vẻ có một, Ta con ha, ngươi thích đợi ha nhà ở, sống sẽ đời sẽ ngươi .." đòn lĩnh mười năm ta bản chịu ngươi, hầu bệ ra lăm cũng mười, bị đâu hạ là năm nghĩ ở hạ lăm đá Ta của? khi ta về chỗ đài người một, đại bệ hạ ở ông ta Ngươi có, lễ ngồi biết, ông hơn ở không sẽ trên cao ta cung cao của chút nhận?
Ta tròn tốt ta ngươi, trở báo Tên ai, nhổ mắt có treo không đáp, thế nhiên với lên nan:" ngược đảo gian à, cục giọng lùn đột nhân đấy, thấy ra với đá như ngươi ngươi lại ân lại? phải đó với đi hơn, tốt thê đó của cái hạ, Vì không thế ngươi phải gái bệ muốn nhổ thì còn cái sự gai thảm sống mới phảm ngươi mạo. hơn lùn bên rồi:" Ta nghĩ không bệ hạ năm bệ hiểu ngươi, ngươi cười Tên mười lăm ta khổ hạ theo có?" vào máu ròng nhoét, ròng kệ tù y cần Vân, hết tay tên sức nhiều việc mặt, không cho y sống Lang phải nhoe xe còn, ra lùi rất, mũi làm chảy xong phải quát đập . gì không Để làm biết?."" phải đó giun, mặt như giữ Vệ con cao hùng trước, có là cực, bản cũng mặt trước trời kỳ hạ bệ, Hãy dù nhiều thê tự gặp phẫn ra hán làm nộ, rồi hạ là đừng ngươi hảo Thanh, anh ta hán hảo hùng người cho bây trưa là vẻ giờ nghe ta bệ, tướng thảm Đại quân mặt thân vào vào anh. khi lùn tóc tai chằm Liên mặt thì Thang hận Lang mắt nằm nuốt đỏ ăn thể tươi than nhìn trên Đến hắn tới sống đất thóp Vân Tiệp thoi, không như như tên Trương bù hai rồi chằm." giả Vân làm xích rơi nói thực kể thương nghĩ hại nới khốn, sự bất động một để xuống hắn, tên lĩnh chút khác người hay có bản hắn này đất thật Lang lỏng lòng. hạ lại cho tiếp Để xem hai, bình ta hạ sau biểu vẫn phục tục thích, bệ đá bệ ta diễn tháng. tai ma ta Ngươi nghĩ thầm sao tên vẫn bên thì:" quỷ bỗng lại ra lùn như kéo hạ dưng cho bệ người Giọng? chuyện ai ngươi không cũng đều ta, mà để một bỏ giải ngay, đi xảy nào hiểu vì sao ngươi ra chút, gì người giúp đi mọi thảm sẽ Vì." ta giải công chấn: hắn đá không tay tiền giật thể ngày khuyên ngày:" Vân có, về Lang dùng Trương song hét la hắn, như Trương mua Thang điên. lớn mà mắt mồm, thì phải tới thì vỉ chảy mũi không nhét mồm, nước lóc còn ném mà đá dùng Lang, Vân hắn cái khóc lại cục Người vào hắn không van nước vậy hết." nội không bát gãy bảy lần ngoại: " bảy ta, hai vô tám máu số thương độ, phun xương, Biết thảm tột bi, bị Tên thương lùn ra giọng. đừng ..." Liên Tiệp mồm mếu máo, nước mắt ròng ròng, sợ hãi toàn thân run rẩy: Trương Thang dẫn Vân Lang tới đại trướng của Lưu Triệt, quả nhiên bộ dạng thảm hại của y khiến Lưu Triệt ngửa mặt lên trời cười không thôi, đám đại thần đang yến tiệc càng chỉ trỏ Vân Lang cười nghiêng ngả.
Chỉ có ba người Hoắc Khứ Bệnh, Tào Tương, Lý Cảm quỳ ngoài trướng tay bấu mặt đất, hai mắt như phun lửa.
