Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 753: Q2 - Chương 101: Nghe thật kỳ quái. (2)




Tư Mã Đàm yêu thương nhìn nhi tử đã thành niên, quay sang Vân Lang:" Vân tư mã phát uy ở giáo trường, không phải đạo làm quan."

Những lời khi nãy của Tư Mã Đàm khiến Vân Lang có thiện cảm hơn vài phần:" Thứ thực với tiên sinh, ta chỉ muốn một địa vị để có thể nói chuyện ngang hàng với người ta, chưa bao giờ màng tới quan tước.

Cả đời ta đứng nhiều quỳ ít, đột nhiên bắt ta suốt ngày uốn gối xuống, đầu gối đau không chịu nổi, nên muốn kiếm lấy một ví trí không cần quỳ bái trước rồi tính sau."

Tư Mã Đàm liên tục lắc đầu:" Khó thay, khó thay."" Dù sao cũng phải thử, nhất thời quỳ không sao, sợ là bản thân dần dần quen quỳ bái." nỗ sử lực mã vì chép muốn nghề vào con Tư ta giao là thư kết bước?.. sạch đưa mặn Tư ăn ra Thiên, xé vừa khô hắn miếng nhỏ vừa, ăn ăn bị thịt mà gì cái rất sẽ hắn, thế Mã sạch ngon hắn cho lớn cái đó sẽ lành. đó gió phố lan cháy Chỉ, lớn cả lửa hôm đi là. mình đó từ vi tội, hạ bình lược hoàng thể địa "sách người phạm sự", hiện thiên hành thanh Với trì lao của thi dưới họa cai nhẹ đế." hiểu hơn được đầu, ai lắc Vân này thì hai thứ y Lang? đại trước món cực một ngon kỳ cường sự công là kích mình có quân, từng chẳng rằng chí đã hắn Hắn thành, của cho giờ quân người ý. trừng phạt loại của nhân ông sự lớn khát với Đói nhất là trời.

Đừng tinh cấp dựa lịch qua mặt vượt trái nghĩ, của tạo suy sao thấy Mã Đàm đồ, trụ tầng trăng y biết đất chế tạo tâm hành luật, không trung quy mặt có vào ra của Tư chỉ ở còn vận trời biết thể thì cần trăng là nào cách vũ." căng bụng mình Mã mang xoa cái như hoang chút Thiên trống, có tròn Tư của." bớt cho ngấy một trà Uống ngụm." nói khoanh đó Vân Khi ta Lang thảm thản lắm:" bỉnh ngồi đói trên chân."" không việc ác khát phải lý do là để Đói làm." chuyện khác Ngươi Tư sức áy thản hết người vẻ náy nhìn Mã với kể sao Thiên nhiên đứng Vân kể:" gì như chết không Lang chuyện? sản sao ăn học làm Bởi thứ thức môn thể và thế sao thức làm ra dùng, ăn cái ở những định ta, được kiếm sơn ăn sao xác sinh được ăn có làm. là một phúc đó no Thế khác phúc của ăn là, người cũng được cho người người." tôn đĩa vào này Thiên chén, tỉnh mình không mà chất, phác lại trước đống giản mặt đơn được như luôn sự sao nhìn trà choàng tin sùng Mã một ăn thứ ở một nóng Một bụng bát Tư người những. bé à khi có, lão muốn vận sống theo người đây của nào, đợi hành tuổi Người của trẻ tới không trung, tuổi gian thế thế tâm này sẽ hiểu ai không nhỏ, ai ý phu là con càng." người no bụng cái:" đó bụng, đầu người phải rồi thế hành, đói là bụng phải Vân, cái gật khi trái vi là mới chứ Đúng Lang không con, khiển không hay điều tim, đầu thứ người." thiên vì là tinh tượng, văn Vậy?"" rồi Thiên giác mỗ có, nhiều loại kỳ quái rất giác muốn xúi hắn ta thân cảm đã Đúng Tư thật, rất là chân cảm với, như vậy quen Mã hơn Vân cận năm." nó đứng bật với đi dậy Ngươi Thiên kiếm Tư:" đi Mã phẫn vô đứa bé lẽ cùng sắp tới giảng lý xem lả một nộ đói."

Tư chắc nghi kỳ Đàm hoặc Mã Nghe quái:" nói lắm thật không." gặp nhân hỏi cứu Trường đó mã đó người trẻ:" Đó tư phụ tai Tư trải Mã chỉ đám do là, năm hơn nhỏ là từng thiên Đàm lý An? cẩn quán chủ không thảm tìm, kia ai ai Không rằng nên, ta ta cục thận biết hỏa tới ra gây đại cho kết đều, họa rất phóng không.. nhìn muốn đáp xác án lên từ phụ, chuẩn có được người thân Ánh mắt đó hắn."

Vân y mặt nhưng chăm Mã ý, y chú ăn lại Mã chú Tư lời vẻ tới đang tới, ý Tư không Đàm để càng Thiên Lang lắm tuy."" Hung hạ nam Vì tục sao liên Nô? phải không ta mà của Nô bụng cái là lớn Hung là, nhất Kẻ chúng địch."" vì chuyện thể cho đó không mà, một trời ta hãy ra, hắn khát chúng gây khi cần, hắn rằng cho thì có gì, ta người Từ ăn đi nếu trở biết đói chỉ mới đói cái. độc rọi chiếu tốt liệt nghĩ kết, sống từng có khoái đã không là, thống mã sách tư trở tự, quả phu sử khổ thông lập Trên vạn bớt bọn thể người thống thực những sự mà không điều huy, sớm hoàng họ chỉ, khó cương đều thế có thành . một ít nước canh Mã giam ra, Đàm trà rồi:" ngoài ngoài Tư đi bộ chỉ phòng nhi giờ tử Uống bảo thêm. thế miếng sau trứng gà hồn lối ngơ ngác làm, mật giữa Tư chí cắt để Mã ăn sao của lại lại, một đó Thiên linh cái miếng lớn thân lạc bay xuống ong Lang như xốp sau phần, tiếc hắn và như cho lên vị ra hồn vì rồi phách đôi dùng Vân bánh ngác ngậy, ý đó như nhanh bánh nhất mềm phụ ngọt ngơ của vẫn nuốt ngọt trời ăn đưa luyến ." kiệt thôi, thứ ra có ta gì đó hà hứng mấy gia, thứ đương khiến ra mã còn Mã không tư được Tư nghĩ hào Hà ngoài phu thế chỉ như lão thú?" nếu tự Tư đi không Tư do ai, ra của can rất không của trọng giam, cơ thiệp ngươi bản tự nhà, sự là phạm vất vả Hán Mã do phải Đại ngoài. họ xa đói nguyên nhân cũng Kỳ thực vì là sâu đó. ngây Tư ông ta tử dâng ăn trong vừa cho cứ, ăn nhi chăn tử ngăn Lang Thiên Tư món lên vừa, vị nuôi những Đàm thở nhi không nhìn Mã mỹ cản ra mà như nhìn Vân nhưng Mã ngất dài." người nặng luôn mã vậy gối lòng Vân lưng kẻ khiến: Đàm gánh lên Lang tư:" Sẽ như nói chất cong lạ có mã hiếm Tư mở, nhỏ Mã xuống khi tư với. rất ta làm quán, đống ai thế gì nhưng, châm đứng ăn chẳng liền ta làm lửa vừa Ta, bát xong mỳ củi thế, canh chủ tận một vì đốt có ăn quán cho vì ăn tiền, muốn một giờ cơ thừa trước.

Đừng Tư cười còn nghi:" khổ ăn hoài, Mã Đàm chính đấy...

Bánh ngắn quá tiếc, gian tranh đã đấu mình đưa Mã phô mặt nhớ, hết được trước rồi tới bát ngủi Tư tranh, Thiên mai đấu thời ngọt quả đáng đã hoa." đi Đàm viết đầu công túc mới phải tốt không Lang rồi: hỏi nghiêm sử việc, Ta Vân tử Mã lắc đợi lịch nhi.." ta khó đói Năm loại một:" qua đi ta Lang Vân, cảm bước rất dời xua đó, ngửi trong thôi bán quán người khiến, mùi khái đã đó có cực ngon ăn tay mỳ." tin thì thật câu ta Tư Vân:" không mỉm vừa sinh cười Nếu thấy lời thà mắt vì nhìn Mã nói là Thiên trả tiên có rất Lang?"" bốc về rất, Lửa mang ta mọi bát mỳ, lên đi lấy mỳ vừa nhà người làm ngon hỏa, liền bận cứu ."

Khiến rồi cười tay ca Lang Vân Thiên chê Tư:" cúi chắp Mã đầu tiểu với."

Tư Mã Đàm nhìn Vân Lang với ánh mắt vô cùng quái dị, lặp lại:" Nghe thật kỳ quái."

Vân Lang nhận ngay ra ánh mắt bất thường của ông ta, liên tục xua tay:" Tiên sinh chớ hiểu nhầm, ta không thích quá thân cận với nam tử, đơn thuần thấy bọn ta là bằng hữu cũ."

Tư Mã Đàm mở miệng, không biết nói gì, lặp lại:" Càng thêm kỳ quái."

Vân Lang giang tay:" Ta cũng hết cách giải thích rồi."

Đây đương nhiên là chuyện không thể giải thích, chẳng lẽ nói mình biết Tư Mã Thiên thông qua sử ký, tới giờ cuốn sách đó còn chưa xuất hiện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.