Trong tiếng huyên náo ầm ĩ, Vân Lang nghênh ngang sải bước ra khỏi nhà lao, gặp được Trương Thang ở tầng cửa thứ hai, đang chắp tay nhìn lá vàng bay lả tả khắp sân, lành lạnh nói:" Bằng vào sự sảng khoái này ngươi nên ngồi giam hai mốt ngày nữa thì hơn."" Không, tiểu tử đi thôi, nếu như ở lại nói không chừng ở một năm mất, giống như Ứng huyện lệnh ấy, giam để hạ hỏa thôi mà cũng giam một năm.
Cuộc đợi ngắn lắm, tiểu tử không lãng phí được." Vân Lang mỉm cười lắc đầu:" Ngươi cứ không chịu nghe lời trung ngôn nghịch nhĩ, rồi sẽ còn chịu thua thiệt." Trương Than cảm thán, ông ta biết chuyện này rồi cũng tới tai hoàng đế:" Tiểu tử là người ẩn tộc, chuyện này bây giờ không cần che dấu ai nữa, người ẩn tộc trời sinh thích tự do tự tại." ấm ta nhà nói đó ngươi áp ngơi, mùa nghỉ Nghe đông tới. người giờ thoải trên qua tử ai tiểu, mất núi nhiều lắm muốn khi bị bây khả năng nghĩ cần, nhà có vào lo tử thậm không sống ở mái tuy chút chí phản, đó tống cũng giết không gian phải, chẳng kháng có nhưng tiểu như lòng nào lao Thời mà.…" Vệ tay Thanh phất mái thoải. hòi hẹp Thấy trẫm quá sao?. ông phải muốn ta nói thời tứ gia này Vân ý, Nhưng điểm lại tới không cần. gỗ không thích thấy vấn nhìn Thang sao được hứng nhìn xong đầy của Trương đề:" Lưu đá khuôn không mặt Trẫm sống thú, Triệt ngươi mắt, muốn chết gì y như có đưa? khiến thế làm bất e y Bệ thêm chỉ hạ mãn. này Trẫm luôn kẻ loại là thấy dị cảm."" ạ Dị loại?" như tướng thế cần quân Đại đâu. không về thiếu ngục Thiếu biết trong, họ bị bao đêm không hai, đêm còn giường gia gia lần người ngồi hai lại nhiêu bên khóc tháng gần giam." nhiên tay trong ạ Vâng xuống Lưu Triệt chương ngạc:" đặt tấu. những hiện cả người bất lớn kể lên công một, nhiêu tập bao là y nếu thứ, xét tất lên lao thứ, thứ kỳ quái thật tụ kỹ, cực số trong Chưa xem hiến đó đủ giờ kỳ đó nào." người mình dàng Đúng vậy phải: hai mỗi của dễ mà dị thân, cần nhau là khác tỷ siết y:" lạ, tới loại a mà, không xúc nói là là với đều lại, thì tiếp, người bao lại chỉ cận Lưu khanh thứ y lưng, giường răng đánh trẫm sao đều A, thót vào gấm Kiều hàm lâu từ Thang Trương thích tính rồi không giật Triệt, không một dựa?…… mới Bình của ngồi đó Vệ ấp Lăng ngũ Dương nhìn thẳng mình lại bị Thanh như thương, cán vừa Không đi lên Trường qua đường thấy khi ngờ tắp chặn xe nhìn giữa đội." mà ngờ Lưu quyền nói, thật lại nay Thang của giờ Triệt tử, lòng trường lập xuất cảm đều mỗi phát bất phong ta vệ quái lời tiểu vô vì ngờ lực vì bảo thấy, hết Nghe mình tiểu tên tốt từ danh không sức vậy vậy trong, nói ra xưa ông lạ chương, Trương của tấu! nhân này thế thì theo thân, y thánh Khanh, y chưa đã dõi thay nhân tạo trẫm thánh bản thành rồi y ra cứ."
Vân Lang tâu phạt đã:" cẩn rồi, tiền Bệ hạ thận Trương nộp Thang.. khiến chàng nước mà đã suýt rơi một y Vậy mắt câu nói."
Thiếu nằm ấy tên tiểu làm cả cung Trường tay không:" y Thanh ra bị để lòng bản trên nũng tay Bình phải dù, anh quân bẻ thân khốn nhưng, như tử gối hùng phu như Vệ, nói niên mật đúng kiếp. ra tự thế ở, gì tiểu giới Trừ này tử cả chẳng cần do. đang cảm trên nhìn vẫn cái Vân thật gian thán một Vệ từng Một Thanh tốt bước, hai nan:" đứng Lang tầng nhích nhà." mắt Vệ nhìn Thanh điều, mắt Ly ánh Sơn biết mây nghĩ suy gì lại chìm, nheo nữa nói chăm, không chú hơi không mù trong." ngón bàn không bóp một tay hận, thấy trên tục nói Mỗi liên:" thịt lúc y nhìn y, không quả lần chứ lắc đặt thể Lưu ba thành cầu, chỉ Triệt trẫm." nói Lăng giờ Dương Bốn:" rời Trung họp người sau khom Vân gia phủ tới Vân quân Đại Trương với úy ở canh hội sau Lang, cùng liền tướng đó khi Thang.
Trường Trường Ông nương vàng từng tìm biết Vệ, đi sai bây chiêu mắt Bình họ rồi và viện dâng bố trí vàng, giờ lem thiếu nhem dù trước đó gia nước vẫn chạy sau, Thanh hậu Lương đãi trà, biết ở hiểu vội ở kia may trà vội Còn Bình." của Thanh ngùi đoạn danh Bệ tay cũng muốn bùn ve ta khiến, ung dù Bình:" dài cũng phục vuốt y Trường, ở trong dày đặt gấm tóc khuất vào thích bùi trách hạ như, nói dung ra phải vui lợi vò rồi mái vũng nhưng ai, vẻ lộc tay người công đâu có vươn như y trọng Vệ." nữ lâu hoang gò Sơn, má bước qua cười nàng thua Hung, vuốt ô cư nửa nhìn Đợi không rồi rất cửa ta sổ Vệ Nô thiếu giết ẩn:" rời ve không láng sau Thanh, Ly Bình cùng nhà Trường nguyên mịn, hết đáp kém chẳng của."" nhưng nữa làm có Cũng mạng tử hỉ nội sự, hoan đơn y biết ơn phát, từ ra giản tâm vì nào tiểu không này nghĩa này ơn tuy thế không cứu." lúc trên Vệ tiêu xuân điểm Đại nhân hòa, chẳng quân đài điểm mang khác hoàn khí Thanh vài cười, đặc tiếp nụ tướng như Lần đầu gần, song thế vẫn quân hề như chuẩn, tuy, nắng phách hóa tướng chan xúc có toàn." nhà thôi Về."" thường đề có phải Chuyện vấn khác ắt.…" mồ tới Lưu hôi: là Bệ được với cho cười là sự hắn Triệt, mặc dù Trương cho năm lẽ dám nói lâu, hiểu nay thường nhạt:" toát roi đối Triệt tình yêu không hạ Lang vọt Thang Vân nói Lưu phụng. chúng y thoát bối sai lót kia khó thể khỏi, ngựa rồi nên chốt mấu lầy thân lúc nàng, cho ngựa phải giúp dùng đường cho dễ vãn cũng là chúng bối là trải móng Trước sình trưởng phóng gây.…"
Trường dài quy sự, như lớn ẩn ngày thở nếu như thế lâm, may mắn là thực Bình có tuyền một." ý quốc dám hạ có Ý ý:" lạy hoảng chỉ của bệ thần bái chỉ sợ là sao, Thang kiến của Trương vội đế. loạn khóc nghe công người đón nói môn thiếu đại, hôm đều chen nay Hoắc người, quân đót việc đi trang, vùng một lang trong chúc, náo vứt ở gia, hết Người rồi cười cả. chẳng hứng này quốc tòa Lang, đế một chỉ hoa phóng dù thẳng nhất thành, phồn với thú cái Vân nhìn một y mạch." một sáu rộ Vân hô An, mã Trường tiếng quanh bao Lưu rầm Nhị chiến mười to Lang rời. nổi phụ Vân không gì nhắn mấy Tô, nhân tay là cười đông, toét đưa vẫy chỉ lại nhỏ nhà thấy, Lang miệng chỉ vào nàng xít, vừa la rồi vừa, Trĩ không quá hét bị người xúm chen lên nghe. tay Trùng không nàng về chặt và, chân mắt dù di gian bên cửa gỡ con khẽ Hồng cứ bám chào để, cười nhiên Kiều đưa nan nhìn cũng chuyển đưa, tất tươi vẫy cười sâu mọi trong, lặng vẫy đi cao mỉm, hỏi thấy quanh Tống vừa Tụ vào đứng, vỗ Lang hai lấy lẽ, ra Vân là người vừa rồi như Tiểu." cái sự si phủ động thú: người do xử là ta phàm trí gì có đều Vân là quân một cho nay, để ngoài tượng Lang Thanh hầu Bình chút xúc Vệ ấn liên hứng tới chuyện Xưa quan Trường lại thì mê khác chiến không trận." gia chàng Vệ nói được Hoàng như trường:" Binh Trường phải bén là, không thể mãi đồ cất trong, cổ nhọn Binh không Thanh theo, ngồi chàng thế Lão vỏ ôm, thuật lên kiếm môn Không là."" trong Miệng chắc, nói lòng không nhưng có hả?"
Trương lưng lưng Thang thềm ngươi rồi Vân viết chữ bậc, y nghĩ xuống vỗ nhiều Lang "vỗ lên bốn đi". còn hội lại về nếu lao, nhà ngày hai tử này Vân bù gia ngồi, phần thiếu Còn có sau mốt cơ.." tới Vân quân gia tướng Đại?"" không, Không, không.…" Thiếu cần bối chúng tiếp đi, niên dẫn bồi đường ta gò đi không thích làm, bó trưởng gì không." khí vài tay thiếu:" niên Thanh nó lắc huống con trong chó tiếng ngạo cao là Dù Vệ, sủa bị cũng nắm là hồ tâm nàng đầu." của gì An không chỉ quân hơi phải Triệt là cầm tội như Đại lại rời tục nhíu chút phải, có cần thì thẻ báo xem cần mày không:" Đôi lên tướng Lưu thong Trường thả không, việc cho kiếm tiếp rồi nói trúc không tù trẫm nói chỉ một. ôm đi chạy ngày nhà đứng kịp Tiểu, Hai Hồng Lang tới ngựa chưa y đợi đã cửa xuống chết Tụ, không một tới sống mỗi, về bao chân biết sau Trùng còn và lại, người khóc ở Vân lâu. đợi với Thanh xuống Vân ra sớm, Phu xe nói phải:" tay lang Bình mới Vệ Trường Lang. du Lưu xuân đang úy ra hiện nha ở Ngựa, bước thiếu cửa thương người thì chờ phủ vẻ, thấy đợi phào trên xuất không Trung, Nhị nhấp nhấp gia tích thở nhổm gì vui."....
Hôm nay dừng ở đây.
