A Kiều hôm nay đột ngột tới Vân gia, nàng rất vô lễ dùng một ngón tay nâng cằm Vân Lang lên, sau đó ngắm trái nhìn phải, còn liên tục tặc lưỡi.
Không biết nàng muốn làm gì, Vân Lang còn tưởng rằng A Kiều nhìn trúng mình rồi, không khỏi thất kinh, thế này không được, ai dám đội nón xanh cho Lưu Triệt.
Có điều đến khi A Kiều lau ngón tay vừa chạm vào y, Vân Lang lại nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đè xuông đánh mông vài cái, dạy dỗ nàng cách làm người." Trông y cũng được đấy nhỉ?" A Kiều quay sang Đại Trường Thu nói một câu làm Vân Lang suýt tức hộc máu: Lão thái giám bộ dạng nịnh bợ:" Tuy hơi giống nữ nhân một chút, thiếu khí khái nam tử, nhưng đích thực là không tệ ạ."" muốn ức mời hại nương khác, Khắp được Trường này nương nhà hiếp An, người thôi họa nương còn chỉ đâu một dài tới nương ngài không . lợn, trúc theo trong chậu bị cái nước, ép vào khe ra lớn một chảy Dầu đầu. cải Vân mười khó mười dưỡng, dày rau kiệt hợp cân trồng Trái với rồi biến được công nặng đã, cải keo ra mẫu mười chẳng mọc chỉ hai chỉ năm nói Kiều cải nắm, dị y giống bồi kết gì không ruộng, cần hai lắm Lang cây nói cải nhỏ thảo khăn cân phải, dưỡng ra thảo bồi được tim trải, nhưng chừng sáu sớm thảo máu A mới qua lần. còn Bình Trường vũ khiêu? lớn là lúc ván lên phần còn thanh nóng đá đặt, lại lấy vải từng đầu bọc ra rồi, ván, trong, ngoài, lúc, gỗ chặt trúc chín, nhân da dưới thành, tai tảng trên lợn, này Tới lưỡi thịt là từ gỗ. tiếng tình nghe thấy tang cư bên rách tiếng cùng, chảy róc Đi suối tới hòa sơn. nói mật đã tìm thực muốn Kiều A mật Trường nếu ra trọng là, giữ cũng thì, định sự sẽ mà thế hiểu Lang bí tìm Bình phải muốn, nàng thì bí nào quan Vân hơn nhất. miếng lấy nhất lĩnh lớn thịt nương biết thịt thái lớn làm, món thành từng vức ép dùng gia thiếu trù tối việc Chập bản, bị này miếng lợn đã từng có cần vuông. không nhổ Cái ngang của xỉa thấy nhìn Hôm thấy muốn Kiều ta, môn ngươi nói trong không ngược lên ổn lấy, làm lòng Lang y bị, còn sạch chuyên:" giận vui trút xưng giận A rau, mặt Vân thế nay của bản đấy. cho mật họ bản Đại họ làm mật với không điều bí ra nếu quyền, bí những Bí muốn trọng họ, có giữ thôi nắm là dò rất không ít mật còn không thể, cơ thăm người ở khó với ai thứ mà Hán trọng nhất vật, nhân như biết định định này quan. cần có vô vi tuy nhưng thiên vô nàng ba, thì nghe năm A chịu gần với pháp hành giềng, Kiều chỉ Làm Kiều thật A lý nói láng rồi. ra làm lông ngoài Tiểu tới xoa, Tụ ong đôi bôi suốt ở nhíp gia mật khi sạch Lang bên, đầu dùng vị một muối từng, cái Hồng, và cùng nhổ, Trùng cuối đêm ướp đó sân sẽ chặt lợn một treo Vân Sau. thế Kiều như làm là khiến giận trút hành chuyện gì để vi nhân A cuộc lại phản loại Rốt ra?. cây Giờ chặt một mất nàng bị. chỉ nương phí dù không một mỡ cho Trù lãng ai chút. cậy không nhờ tới thể đầu, người ta Khi lợn thiếu." ương giận thần hề cần là, cứ không nương bướng xúc quá Nương, không mái nhất làm rõ Kiều khiến, nàng là có vô cuộc chết nhưng rốt ngần địa, xấu nàng chứ Vân tuy:" A phải sợ tính để thần lý ngại nương tiếp, Lang với nương không cho gì tâm thoải ràng tốt? ánh kim Trường chuẩn đường đen sơn bị thêm, chiều vào Vân, Thanh tà Bình gia tới của hoàng, tức ăn chính và nấu gạo sơn lên Vệ trong Rượu đựng Vân xong hộp cư dẫm Lang. biết Vệ đàn chơi còn Thanh? vốn nàng vài người eo thế, múa trương sóc giọng hơi không, khoa hát tư lại còn, bày cơ người khẽ Vòng đẹp đủ uốn, vóc ra bản cần mê." thấy tới vác nặng Kiều Đại một đi ông Trường ù, nghe rau năm thấy Lang sau A, mươi gọi không cân vườn ta ở bỏ đi Thu Vân sọt lại chạy lâu ra."
Thu gia nương câu thêm rau giải sao thế thích, Trường hiểu cua vội Này Kiều đầu chẳng, đám tới nhưng ra Vân được tay chẳng gì nheo nào, xem kéo ta nói mặt Đại Lang:" cung, nương Vân làm, tai xúm đi A vườn cái áo quanh nữ?"" người thôi này nữa giờ không rốt cà, mà Vài hỏi tặng vô thế, tư cũng mã ta biết sẽ, đủ ít nương ngài ích nương sao đem muốn mà." kiếp không giọng thấy Kiều Kiều không, nói đi tên ra không ngờ tiếng quan khốn nói Mắt, bỏ một hàm A hoạn hất hắng sắp rằng A. cư chuyển là vào, Phu phụ ngày Trường sau sơn gia ở trừ Vệ Thanh, hôm hậu Vân Bình tới ngày viện đầu. chứ lòng nỡ nào Nàng? người người cũ Dương trời nàng chuyện lẫn trong nên, nhất thiên hạ đều tộc đôi Bình, tay mình quý lắm quý sinh Trường là, có huân nhạy có là tân Trường lại bén quý, Bình đời tai coi hầu nắm lâu mới Bình hầu thích cả là.." miệng họa không bảo trồng hậm thu được hay đủ thứ cứ nhà, mắt ta nói ngươi thích ta:" lại đã ta Ông không các nhiều Vân rồi rau, Đầu lau cơ muốn trồng ở nào cằm Lang, cậy không đẹp, trông nhà vườn cách, vào nhà thì hại sang giờ rau hực. vì rất hách nàng Thêm vào tộc mật nàng Trường hiển thế mà, Trưởng không là công bản bí biết, thân không cũng hoàng Bình ít xích chúa uy phong bài."" lần để thất ta vọng Ngàn vạn đừng. cũng người cư ngay đám Hai bất bất Hoắc rất mại môn xúc, Khứ môn tiếp ít, đại thì tới cả sơn ngày đó xuất Bệnh nhị từ. ruộm nhỏ nửa kín bị, phủ lửa dùng lớn lấy sốt số nhỏ vào, tăm nửa thành biến, giờ tỏi canh lửa giờ đun hấp ứa dậy trúc, cho, canh cho, lỗ giờ gừng thêm lại lồng vô, sôi tiếp dầu vàng nửa chọc nước sương, màu Sáng sau canh, mở thức đầu cái hôm vào thêm dùng, thù gỡ, lấy du cho, lạnh ra hấp, nhìn xương lợn đợi khi. thêm trang ai Có xanh mới nhìn lên xung nhau muốn có ăn cần ngon thì, món sắc đồ phong ăn trí, đựng tôn lại cà rốt, được rau cũng phú, đỏ phải quanh màu đẹp. hạ trù thân đầu lợn, lệnh Lang dõi giết đích nương tháo Vân cái, y cho chỉnh vừa hoàn, một Kiều liền mới lợn con đi A mình sai một theo.
Ly sơn có tinh sản kể hơn là tiểu không trong dựng gì dưới sắc, Đó thiếu ở niên tử xảo đáng những là, trang phẩm Sơn nhưng đặc dã xây thú, chân của viện tuy được đám.
Vân Lang rất muốn kéo Tào Tương tới xem mẹ hắn khiêu vũ ca hát.
Bên trong tiểu viện đang đàn ca réo rắt, bỗng nhiên "kình" một tiếng, đàn ngưng bặt, giọng Vệ Thanh truyền ra:" Nghe trộm đàn người khác không phải quân tử."
Vân Lang xách hộp thức ăn đi vào, lớn tiếng khen ngợi:" Âm như nước chảy núi cao, vũ như thiên nữ cung Hằng, khúc từ lại càng trên trời mới có, nhân gian nghe được mấy lần.
Thiếu sót là không có món ngon nhân gian và mỹ tửu tuyệt thế, tiểu tử tới thật đúng lúc."
