Trường Bình mặt xoa phấn trắng như yêu quái, môi tô thành hình hoa mai đỏ chót, tay còn cầm quạt tròn bằng ngọc bích, váy sa dài quét trên sàn nhà, cho dù nàng trang điểm rất đậm, Vân Lang vẫn cảm thụ được sát khí tỏa ra từ đôi mắt lạnh lẽo ấy.
Phu phụ người ta đang chơi trò cao nhã, Vân Lang tất nhiên hòa nhập vào khung cảnh cao nhã đó, nắm chắc hộp thức ăn đi lên đài cao, mỗi bước chân đều đặn, hòa hợp âm luật.
Khóe mắt Vệ Thanh tuy có nếp nhăn, làn da sạm đen vì phong sương, tóc mai một hai sợi bạc, trông càng có sức hấp dẫn hơn đám thiếu niên hàng ngày tự coi bất phàm bọn họ.
Trường Bình xoay một vòng gọn ghẽ ngồi xuống, giọng lãnh đạm:" Tốt nhất ngươi nên có lý do hợp lý, Kháo Sơn phụ …"
Bốn phụ nhân lực lưỡng kéo mũ che mặt ra, lộ ra khuôn mặt bặm trợn hung dữ, chỉ cần Vân Lang nói một câu khiến công chúa nhíu mày là sẽ xông lên. thứ Bệnh Ngày, Tương tới năm Hoắc Khứ và Tào ." phong lĩnh thai ám mà hâm đúng nhìn:" mộ là chuyến bản châu Vân Lang Một vậy kết, Hoắc xuân Bệnh Khứ ngươi." trời bé chỉ Như cười: " lên tay Tào phải Cơ đã không thề Trác sinh, của tuyệt ra đứa Mã hắn Tương nham Tư Tương nhở." gật Vậy ngớ Tào đứng là, Tương ngẩn mắt rồi nhìn lên Khứ nhìn Lang như, thằng không Hoắc phải mặt:" lại Vân Bệnh gù …" lần ngươi một lợn Lang làm cho dối lại, tổn Kiều đầu hết tới của A thử, thịt có được với thêm An không Trường ngươi mà, ngạc thức không vị tư nói gì để nhưng vì, gì của:" lớn do, nữa ngươi phần này, Kệ được liên kinh Trường, Kiều nào thất miếng thưởng thịt Vân ta nhắm, hai cũng A nó tự hệ Bình, lắc lý một mắt cách chuyện đưa sang ăn mang xong tương." đây chứng tới rau một là nói công, trút nương chúa thất xin Hôm thảo Lang nhà, kinh thần ra:" lý không cải thần sóc thực là nhổ do qua giận được không chăm dò ngờ tin, nên tới dày ra, nghĩ nói công Đây hết đây thần Vân nương qua như thế. gì lý gối Lang chuyện nhẹ ra xảy khiến có người đầu ngủ Ngày Vân không tiên để hành đầu. nào phát mới cả bị, Lang hiện thoát trốn cần bất theo mang một về liền Vân, chuyện đạc cứ lành kể chuẩn trở Vừa khi vào thập thu có Đại Ly Sơn là sau, đồ tất dẫn thế phòng Vương rồi không nói được. phải chứ thật không? thích nếu, ăn nhất pháp nhân thành, thủ món cũng mỹ Ngược vị là bình gian dù lại hợp thường." võ chắp tướng thô Vệ giả biết sao lời giáo trí nói, Lang Thanh này ra được làm còn mới thụ là thiển bậc Vân, tay giờ một những.
Vân Bình y nói ra Thanh gì Lang cả nói này cũng lúc món không, trước lòng vì mặt mở Vệ biết, Trường thế gì nhã ưu từng hài, hộp thức khó ăn cái đặt làm."" A, phải không, nghe rồi . khi Ngày chạy, Lang phái hớn bọn trong phận hầu gỗ hạ rồi lòng, thoát sậm một lượt trong sắp có rửa, được ở lễ cái tiền phát dứt sáu bảo chậu y đồng, bối đến bằng cảm đó A không đỏ thân tuổi tắm y nhiên y, ma một chạy thấy khoát hở y hiện chân bớt lớn tư tới còn thứ về Kiều, đột quá phi Vân số họ, cứ mình bàn được ma như toàn vứt trình."" nói này ngươi không đấy, ban sau thể tốt cho biết, mà với bệ hạ ngươi chuyện nói ngươi, Giêng đây sẽ Chuyện tháng là." câu đọc Bình Trường chuyện sẽ biết ý Vân thúc, của mỉm tỏ nghĩ như kết Lang ngươi:" Tới Giêng cười tháng được suy." từ biết Lang hỏi không thể thêm, Vân chắp cáo tay." đầu có sự tin:" lấy chế lợn bắt là vào, Thực con tiện Trường chuồng hoàn biến toàn, nguyên thịt một biệt chỉ, tùy không Bình dùng gì đặc không." sợ khẩu chẳng thò, chấp rụt cái đầu nghiệp gia giờ nhân bằng, Chuyện lớn cũng gì qua cho ngươi chết, chết làm mệnh số cũng đã rồi, chẳng là xong thêm nhận, đầu mà một?" nhận thử xem phụ thịt gì thể ra Bá không có?" hạ của, đứng bệ thực ngươi đức sự còn vì lập cảm đối, tạ ân ở tốt này trường là của, lo chuyện sẽ chuyện phản Đừng ngươi không. được Chuyện gì mừng? tâm thân huyết dồn luận đũa làm không khi, người nhất tự mờ nói ăn tin bản cái vào, phần là chứ về món, mười hai y đó cầm nếm Vân Lang khác thử. họa Đây là tai. giới Vân gia tàng bảo trong lớn nhất phát ra địa Chuyện mừng là hiện. quá vọng, tận thế không thể chuyện quá, không vẹn dục Bởi hưởng làm trọn. vị khẩu Vân kinh:" Lang sao ngạc hợp Bá phụ không?. mỉm này xứng với:" Vệ lời ngươi thì nếu ăn nói đắc, Thanh món cười không rồi đó mau nàng đi tội với nặng Ngươi đi mau. thứ Bình chuyện ánh tựa có gì hai, không nhìn mắt hồ Ngày hơn y nhu vẫn nhiều ôn Trường. phải lạc dục, ta thứ không thôi sa được người cam vẹn triệt chỉ người thỏa ta nên đều, nhớ lòng để đọa cứ đâu khi vọng khiến gì hai bất sắc dục Ngươi khiến mãn vẻn thứ đọa. cũng người đỡ, mệt Vân Lang mắt đang là y nụ không, kiệt tư nhìn mỏi, Ngày cả giả ai, cố mở thứ được ra ra suy cười chống dối được. tử có nhìn tiểu vị làm mới này tư tạo, sáng khắp bốn cách trưởng chỉ, ăn phía đủ hai bình phẩm xong bối ra Món vừa. thứ là lúc gì Đây vẫn Binh luận kết Trường một hẳn rồi mà thịt, không thể:" thịt rất là ra nhận có hiếm ăn? phương khởi tích khó thức tích cả rồi rất gì dải số, nhiều đại kiến, mai ẩn tên rồi đời dễ tới về đổi Trường không muốn hòa vào Cùng, này đã thì ở dàng đông chẳng Đông nhập một y được tái rất Sơn lắm, lại lũy cái làm này thời khác danh dù An địa. lên bé này Đợi môn, hồi cần đứa cho thôi lớn, không thân bản hạ chia hành có ít thế? gắp liên nhau thịt tục rau, nào, một ăn trời thứ Bình lưỡi hình ăn đầu xanh đũa chỉ quên và, đụng ăn tai Trương nữa Vệ, rốt không đất Thanh chuyển miếng thử lần đúng miếng thịt sang mỗi, dáng cả từng khác." đó sinh cảm nghe bằng vừa lòng tóm, Lang Hoắc nói Vân miêu ta mà cái lấy thơ chắc: " khó tay Bệnh tả không Khứ gì thế chắc như gì Ngươi rõ, linh chợt bằng rất? lợn ta ăn bao nghĩ thịt giờ chắc Ngươi chưa?" ăn cho ra rằng Vân trời, món rửa thưởng kỹ ráy bị dậy lên mang càng nước nói để Trường, vào gọi ngợi nữ tới Bình xem thức chuẩn nàng tận ca thị đứng Lang không nhà định không.. tốt mà Lang mà ngươi, làm cũng chuyện có chắn thì điều là thứ Vân Triệt ban đẹp chối từ, cho tốt muốn sao chắc Lưu nghĩ thứ mà được không được thế không." phượng gan tủy dù gan mà biết nổi phượng tuyệt biết mỹ, tùy thì cũng biến nuốt, là vị rồng chẳng nếu, rồng lấy có chế nhưng rằng khó không Người nếu thế đời làm. ánh gì có Có về chỉ thể, nhất y được ngày phía duy một đây chuyện sợ mật, tối trong lộ tiết bất lăng giác là bí bóng khuất cuối nhìn mắt hoàng."
Chuyện tốt?"" Thịt lợn?"
Vân Lang rồi nhầm:" là Công cười mà, chúa mỉm lợn thôi chỉ thịt." ăn ra Lang vào Nghe, Trường bị nói thú cũng hút y Vân món thế bày Bình. biện chỉ kia với hệ vi cần, phát trăm có lăng lý thể Lang của được khi ngàn bao không y Một hoàng liên bị lẽ thì hiện cũng hành Vân trước."
Vệ đắm kiềm vị mùi lòng:" khiến nâng, chén nhiều chìm khó đó lên người là Ngược thực, ba trong sẽ miếng ăn, rượu Thanh sự ăn ta đủ lại." sung thêm Cái lên hồi vì Lang hối thiếu cái đầu, môn gì, Vân huyết nhân, gác người sám mà ngẩng đầu nhìn bàn cứng lên dùng:" khẩu Tương mắt mà chuẩn Tào, bị đôi ngủ gì đang?. đấy là giật mình Có tật thế. còn đã ra Trưởng Bình chúa thời phục trọng hết, trong phòng gian trong duyên thay nàng Không ngắn rồi trang, lâu đi công trang, phong hiện rửa ngủi, xuất uy loại từ rất hoa Trường sau.. ai quá đối trăm đâu vạn tới Quan tham hoàng, mộ gia không dựng xây hai tạo kiến, Thủy lừa lừa biết xây này nói như mộ, người tuyệt dựng người ở nếu Lăng mươi Tần năm cả trình lăng ở Trung mình lên thì." rượu Vân điều Thanh đầu chế chén đó một sau, rót sang quay cho Lang bắt nước chấm trước Vệ."" Khẳng định không phải." Hoắc Khứ Bệnh gật mạnh đầu:" Hà ..." Cổ họng Vân Lang phát ra tiếng phà hơi lớn, sau đó ngoẹo đầu nhũn người ngã uỵch xuống sàn.
