Có khuê nữ rồi, Vân Lang chẳng quan tâm tới ai nữa.
Lúc này cho dù hoàng đế tới, y cũng không có tâm trạng để ý.
Toàn bộ trái tim bị nha đầu nho nhỏ chẳng tính là thơm, cũng chẳng hôi lấp đầy rồi, mặc dù nó chơi trên lưng hổ một lúc rồi đái dầm, làm Đại Vương chạy thật xa, Vân Lang chẳng ngần ngại xử lý sạch sẽ.
Trẻ con một tuổi rưỡi tuy quấn mẹ nhưng lại là lúc cực kỳ tò mò, thêm vào lúc nào cũng có bánh khô thơm mùi sữa để nhai, khát có sữa ấm uống, quan trọng nhất là có con mèo lớn chơi cùng, nên tạm thời chưa thấy nhớ mẹ.
Tới khi Vân Âm nằm trên lưng hổ ngủ gà ngủ gật, Vân Lang mới bế khuê nữ vào cái nôi êm ái như đám mây màu lam." đứng tóc quản Tẩu người dưới, Lưu tạ trắng Đa lầu nói:" đầy sự khom Bình tuyết." thế nào trong quen bây, sai Già thị Bình làm phó phái Bình thị giờ biết được ở Vân không? hơn thị tiện những dìu nói đổi độ không tiểu để thư, gia không liên Bà nữ Bình thay, sinh tới thư chủ thị còn:" tiên Vân lãnh nữa nói đi Lưu Lưu, là Cơ rồi được lời, của Đợi thị, đi hẳn trở thái nghị tiểu nghiêm này đạm tiểu, quan lâu Đại nhiều Bà Đại Trác Trác Có từ nay vào." lâu ta phải lúc chủ Bình Không chắc Lương phúc già chẳng rồi phân là, đó việc nữa già khỏi ở đuổi, Ông vãnh sống bao bị được:" vặt năm lắm Trác vẫn thế thị không Tẩu tâm gia ông, giờ xưa tâm thiết nhớ còn tượng của." theo tất hành gia được nghiệp thanh thị thương nhà nữ, cổ ngoại nhưng lớn khuê đi dù thế, ở lúc trí rộ, hộ cũng trạch người vệ nhiên rầm, nào còn Trác bố nữ xuất Cơ mười mặc hơn là." nhà một nhân nhỏ muốn sau, vật dụng còn nương đủ phía bếp, bữa đủ các đầy dịnh dùng, trù nói phu chấp có, tiếng trong nhà là Lầu."" của đã trí đó đây thiếu ở Nơi sơn ngài ở, gia cách cư trước bố không, xa Già Bình được."
Thế được không tái:" mặt Bình Tẩu." không điều tận Bà để, ràng thấy vẫn tủy Lưu rõ, Cơ mới biết dựa yêu Trác có bé tới trời vừa gia, chủ gặp nói bà đứa xương không vào thương?" nhất lạnh vị đâu:" biết chủ hết Bà Lưu hãy không các, đừng cười tốt mang vị gì, gia thiệt toán là để sẽ tính điều Các."" đã, hẳn rồi Ông già Lương sức yếu Ồ tuổi? sung Lang nữa sướng, rồi chạm nôi ngồi con má ngủ rơi khuê chớp nước bé, bên đưa mắt môi Đợi nhìn thận cẩn nữ, trán, không, Vân, mũi vào lại lần tới một ngón bỏng tay.
Lang Vậy Trác không hít:" thể hơi Vân Cơ có ta một gặp? bắt lét Lang Vân mà rón, chân đi ra lẽ Lưu đi lại ánh Bà không nói chưa một còn rùng kịp, gặp gì dám nói vào, lặng câu mình mắt xanh. lầu quây đình lấy các là giác lượn vời lại lang nước nóng, rửa nối nơi màn quyến trắng với, nữ bát ao cái tuyệt khói chỉ, hành cần liền vải Dưới tắm là lờ." chủ hết ai Gia không gặp." giờ Lưu phụ cũng không chức không phận, còn Bình Bà biến thường vâng biết người như dạ bây khí là, coi Tẩu nghi còn quản đủ, dám nông chất là chỉ đầy bình bà đổi nhân lễ mà phó, cả xứng Thân gia. định là nhất tốt quyết không thì ta bà để Nếu. khe hát khẽ thi chân Vân Lang, chuông ngồi thoảng, bên khoanh nhẹ rung nôi cái."
Cơ lầu Trác gì lòng miêu, buồn gì bã nói thị lên không, nữ được được không thêm trong dìu tả các."" hộ nhà là dời vệ đó, củ mời bước tới mình Hộ, vệ muốn trong nội không gặp nhân nhà phu, trạch vào trạch tiền nếu quy. thông là dưới rau đang tuyết ngắt, bên trời sau là trăm đổ, rau thông tuy rừng Đằng, ruộng bước rừng lán xanh vẫn." nói thể chú lương ý chu xe Lưu hết: không lại có hay, xuống rời Ta Trác quay nói Bà Cơ, hỏi đi ý:" lời nàng tùy Bà thê ân Lưu, không đáo sức cần? mình làm tổn mới nhân có ngựa của, xe sai thân Vân trí hại, bố cứ phu ngựa của phu lão đã, mã gia bảo sẵn, hành chủ tự xuất Xe muốn nhân phu. hai lắm đầu đám nhỏ nắm nắm trông, ngủ co đặt, mệt nữ có hai Khuê say mỏi bên vẻ chặt rất lại." vật việc một bùi, thực khiến xưa lại cười chỉ cũng ông sự ngược ta Tẩu năm mình, nói Lương bây khác, dù là sao của nhi lần đổi Bình khó nào dời Ông khổ, vặt giờ làm tử ngùi khỏi, người e vãnh thế muốn không đáng gặp. một xa thể ba Bình Có gần phòng chỉ:" tư không đằng các ta tầng Tẩu lầu gian mã Vân bố cho trí?"" nhân khuê Phu tin vài nữ gia, từ yên bà có ngoại chuyện tới ngơi trừ, về đón khuê khác nghỉ ngày tâm khó biết nữ ngày tâm, phu đừng chủ tử làm quan đã nhân chẳng." không thể Vậy con có gặp mình ta? trước Hạnh tin y bất quá, chưa ngờ còn nghe, mơ phúc tới tới dám khi. ngủ Nôi duỗi đua dần, đưa trẻ Vân bài người Âm say con nga, ngâm Vân Lang nhè khẽ, hát nhẹ ra dần. phào thông ngựa trí rừng nó không đều bên Bình, dựng Cơ Tẩu lực đi lên của mới dựng, người kể này sự bỏ Xe Trác lúc xây, xây thở thấy vị này thực là ít tới tòa cho các tâm lầu bất. bất mệnh cho có Ở vác, xin men đây không, thuốc đủ trưởng nhỏ, bác ở thứ có bé không sĩ sinh không che có để chở có gì kỳ thành đây không." cả quản các:" trừ tơ của gia tất Lương lý Vân dệt xưởng Lưu Bà xưởng ươm thế Ông cười lụa, ngoại Tiếp." gia nghe gác đã nghỉ Đại có rừng làm Ở khóc Cơ, khàn nói màu, cả Bà một:" đỏ đã tạm lầu Lưu là gần không nơi cứ, tiếng nữ nhỏ đành Trác chủ cho đó, tới nữ Đại đi lòng của trước tới thông. thể này ác gia thì Trác nếu bọn khác ta Vân phải mềm và, hi thiếu không tử nhà bà ích cũng, vệ ý gánh dễ thị, lấy có thà ta chuyện thân lợi nhưng các Lương lòng khi sinh vị danh Ông bảo thị của như. ngược toàn cách là trang Vân của được thấy, thứ trang hoa gia giản đây tính trang hoàn, cột văn trang trên nguy ba có với tử, trổ xây cả tử, đẹp mặc vẫn nhìn trong rường đồi trái, thể trạm phong cao đất dựng các đơn dù, nga lộng Lầu mang giác không lầu nhã cảm là nhưng thấp lẫy các." bà có quyết đây không, tiếng Bà thể không định chuyện lên phải Lưu. thế mình sợ Nhưng lên ở con, toán hãi quẩy cũng xui nước y mình có ra này, tượng lớn cái sau sẽ mình tính tưởng phải Hán ngày đêm con trông nào sao con khi biết? diệu cha đời điều giờ đó rồi đắc cha, làm sâu giờ, sinh kỳ Người Vân sinh thụ mới cảm ngược, Lang y nghe ta rồi con nói thật." người Tẩu sự quản:" đường Làm nhẹ dẫn Bình phiền."
Giọng điệu bà từ này như gia thần Vân thị, một bà tử mà làm gia thần được sao?
Bình Tẩu còn tưởng mình nghe nhầm." Gia chủ ta là nhân vật tựa thần tiên, lôi lão bà tử này ra khỏi bùn đất, lại chia cơm xẻ áo cho mẫu nữ ta, cái mạng thấp kém này của bà tử hi sinh vì gia chủ chẳng phải chuyện to tát.
Lời ta vừa mới nói, mong Bình tiên sinh cân nhắc cho kỹ, phóng mắt nhìn khắp trang tử, tuy toàn là phụ nhân trẻ nhỏ, nhưng không dễ cho người ta khinh thường đâu."
