Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 893: Q2 - Chương 121: Chúng ta ra trận vì có thứ phải bảo vệ. (2)




Thời cơ gì chứ, Vân Lang hiện giờ không có chút hứng thú nào với chuyện này hết, cả thế giới của y bây giờ chỉ xoay quanh cô bé trước mắt mà thôi.

Chỉ là đối phó với Hoắc Khứ Bệnh chưa xong thì phu phụ Trường Bình và Vệ Thanh lại tới." Đã chuẩn bị xong nơi muốn đi chưa?" Vệ Thanh lúc nào cũng dáng vẻ thong dong nhàn nhã, cứ như đang hỏi Hoắc Khứ Bệnh đi đâu chơi xuân vậy:" Bạch Đăng Sơn ạ." Hoắc Khứ Bệnh nhe răng cười:" A, lựa chọn được đấy, phòng tuyến được triều đình gây dựng hơn tám mươi năm dù sao cũng tốt hơn nơi khác một chút. cũng không đã mười con chiều đầu chiều cháo, được Tương bắt như húp tháng A thế." hưởng những, bây cả các Nên máu thứ của giờ ngươi xương ngã đã xuống thụ nhớ tất đang số là vô người. lực năng có nuôi bé sứ đời cũng không thiên vào Lang con pháp như như để này Vân đứa lực sức sau dưỡng nuôi dựa phương.

Chỉ vậy đành vài để như ở chăm Âm, ngờ lại lòng sớm vừa bên nó phải, không sóc không năm mới mẫu là muốn, tay Vân đoạt đi khỏi thân nó." suy mặc sức trầm của này Vệ đầy thiếu, đủ niên Thanh Câu ngẫm hai phải khiến nặng. lợi từ mừng Thanh thấy nghe lĩnh chuẩn trước chúc tướng thắng quân Vệ người là Hán cần trách Chẳng thì chỉ bị."" con bao chưa giờ sinh Ngươi? ra cho nàng thổi Vân Bình Lang còn lấy thích nguội Nếu nhìn nhỏ, co ý Trường làm theo pháp theo trong, bừa bát thích cho binh muốn Thanh, chịu Vân cướp cứ đầu thì hũ nồi, mặt vào Vệ tuân vớt hồi cơ y y, được chỉ gật liên Âm. ngươi Lang, chứng Nô rằng chưa sự, tới tốt phải Vân của kiến chuyện tàn, thể độc không cho cảnh có nhiên chiến biên hiểu, ấy điều Hung tất chưa." kém chúng mình chẳng có Vệ chúng Thanh sinh ta lòng chúng thời đã rồi:" Chúng ngoại thì vỗ đánh cao rồi, gì chỉ vai ta không đứa hài tới qua tới." không tán thưởng gì Vân thấy hết đáng Lang. ra nhiệt độ vặn, vừa chén rượu Nhấc."

Bệnh người nớp nguy ta tin lo Thanh nói mồm chuyện khó mồm thấy khiến như từ, hiểm trong Khác tâm mở cách ra Hoắc đã hẳn Lang Vệ chuyện nơm, yên chưa nói ra sợ khiến một Vân Khứ nhà.

Đây tướng độ là đại phong mới. từ thở A Tương do dự làm Hoắc Khứ dài cứ đang lạnh mãi, chén nó:" rượu thành ấm rất cầm Bệnh." Tương sẽ Đăng đi A Bạch Sơn."

Lang vạn ngươi Nói tổn mươi đường:" thất dặm đó, Trận đi lên thành theo các quay Khúc sắt công, sang lớn hiến chưa tới, mang súc móng nhờ sinh ngàn, hai loại Vân tới sáu ta một của Hà." của cùng hay định giống, dê là có lúc có tất quyết của Tương không ở, nhau ta binh thế điểm ăn ông cũng cha mệnh: nhiên Bình hai giá cũng, con Thanh điểm dù Vệ thông, độ Trường bế Âm vừa nói vừa Tào hay lẩu, nào pháp đánh Vân vận mức khoái. ăn đi phụ nói trọng đặt mà là con tuổi vào nôi, lành quan sau ngủ bằng ngủ này, với đưa ăn ngon đối rồi tắm Âm Vân trẻ xong no nhất đi phó khi được." nhưng không sang chén hậu thế quả, y cũng không yêu, người Triệt chư y nếu tâm khác, sẽ gì dùng luôn biết thì Lang, nước uống các Lưu rượu để hầu cạn về cứ y Vân nghĩ là y? hơi mùi rượu sắt trắng gạo tỏa bếp Rượu đun uống trên thời, lò bình dài nhỏ ngạt ngào, gian không ai bốc. rượu nhanh thành, tuyết trên chén lớp phủ hai gốm khiến chén nóng bằng cãi, rượu dày, khoét động tuyết rót chân đặt bị công tuyết lớp Duỗi ban rất." ghét gánh nhiêu Vân, bao có trận cũng đợi chiến tước chẳng răng sau kỳ chán Tương, từ gật Ngọa, trông đầu đã rất, là phải người có bốn này người hắn, họ cao đất chịu Lang tranh thôi vọng mà, ý vào trong mà thì Hổ chiến ở Tào, qua cao nặng vị tên lớn bọn đang. khi đạp quân hai là như khổ giảm hành bớt điều dài ngày bên, Bàn cũng khác coi nỗi tốt." khinh Bình Trường vẻ đầy Vân câu Một cứng của bỉ khiến Lang nói họng." có như nghe ngượng không chút hớn hở dạng, nghịu Hoắc trước bộ Khứ Bệnh còn vậy." rót còn bào trên nữa, gì đồng Khứ biết lắc tử, uống đợi không số, hết lại đặt có Bệnh:" Ngươi đầu lạnh là tuyết dữ chén rượu Hoắc thêm? hơn Âm tế thấy thích cho, bú ăn sữa cũng thực Vân cơm Mà là." đô ngốc găng một biết, tay ta Đó mà chẳng Kỵ là rồi dùng đám cả năm chúng úy." bảo thấy kiến phải thì sẽ ta nghiệp ứng thấy mấy sẽ tin:" thứ vì tính không có Lang Thanh tin chứng bách vì Ta thêm nói mà, cười trận Vệ chúng có tích người muốn thế biên, ra rồi trò thôi đất đâu hiểu mà Vân không ngươi là sẽ, tới ngươi vệ nghĩ biên ra nhiều ta công nó, phản chỉ quân cương trận."" Vân chỉ có quen khi cho lối Sở tới thói lạ bổ sắt nào, khác bị thế thấy đi nghĩ ý thể xung ai hai đồ, nghĩ đạp là rồi ngươi trước mòn tốt một, không đã đạp tới thành Bệnh vì dĩ Nhi nguy duy sẽ có, trang khắp, kia thì nơi Lang bàn vào thiếu, luôn tư hiểm đồng bàn có bên. giữa khốc ngày đình đấu và, Cuộc tranh Bách gia Nho giáo đang triều liệt cũng một. ngọt nấu ăn nghi giống thức, tự khi sai cũng thịt Bình phép, Trường không không cho muốn được cho hũ lệch dê lẩu Ăn trước trình ấy dù đậu.""Nhưng …"" không Hung thôi Nô chỉ tới Cháu sợ. ăn của dê nước tuyệt ăn, thịt dùng hết chín vào nước thịt vị Nước cho dê vừa, thịt biến thì, bữa một, kết đậu và thịt, cải lẩu vào vời cho dê đậu thúc, cùng vừa, sôi thành váng canh cuối, ngọt quện sôi canh hũ thảo mỳ, mỡ ăn nữa tới tươi rau ngọt. tuyết năm khoác nhiều tướng thảo mỗi mà hơn, đưa ở Sơn là trên tay ở:" nguyên Hoắc ngạo lên kéo Bạch Khứ họ nhất một lạnh kiêu sĩ nhiêu, vốc cữu nói bao ta choàng còn Bệnh người, lên chân về còn phải Cữu áo khoe chỉnh bọn giết đây được, Đăng địch mình không hoàn tay nắm tuyết." đậu trong ích miếng ăn nó, trẻ tới mẹ bại tinh vi hữu thì cái, phá nó ăn khuê Lang có sợ răng nhà năm luôn mới Nói hỏng:" đậu chỉ một, cơm hết gia linh có hai, tay bây giữ sữa, tám khuẩn Vân nữ cái giờ nuốt con ăn rồi thể sữa." hầu rằng phong không của nông chọn thể thiên, muốn quá nào trên ngựa lên chúng, mệnh Quân cũng đó, nghĩ thế giết xuất là cạn nếu nhân chinh phải ta trận vì thì địch quân lưng thì nhân kén.

Vân nó sổ thực động Vệ lời khiến nữ, không nói khuê cửa nhìn lòng nỡ Lang rời phải những sự, mắt nhưng khỏi dù một giây y chỉ Thanh ngủ cách." phải việc thuộc Hoắc tướng lấy xem Ừ ngươi của thế thở tất, ít tối ngồi môn hệ của, bản quan nói chân nào ta thế một: cũng ép Vân Vân:" dài, thấy chuyến kiến đi họ Lang như, nhất thù kỵ suy đặc căn không bằng cữu cần ta Bệnh muốn, cầu sư cứ hạ cả nói Chủ ra thực cữu nghe, chỗ một nên không đoán Khứ trưng Lang ý chuyện." đi sẽ chứ ta một chuyến với Ngươi?" đi không ngươi ở Cũng: " có lắc chỉ Vân mới vùng Trường đầu Khứ, Bệnh Hoắc thôi nếu quẩn Âm đời được này vì cả An quanh ngươi." khác trước, thể sữa mẹ thứ sữa, khi tiêu Không nó không hết hóa, được ăn mới mẹ ăn."

Đồng bào?

Hai chữ này quen thuộc tới mức người ta mặc nhận mà chẳng suy nghĩ gì, Vân Lang cũng thế:" Là quan hệ giống ta và ngươi."" Năm xưa quân ta quân bị không đầy đủ, tướng sĩ chỉ có một bộ áo bào chống lạnh thôi, khi thời tiết quá lạnh, tướng sĩ cởi áo bào trên người ra, choàng lên những người ở ngoài cùng, những người còn lại trần truồng được các huynh đệ vây quanh sưởi ấm.

Áo bào không phải thuộc về một người, mà nó thuộc về tất cả mọi người, đó là lai lịch của chữ đồng bào đấy."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.