Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 937: Q2 - Chương 128: Phải làm mới biết được. (2)




Với võ công của Quách Giải hắn dưa sức né được ngụm nước bọt của Vân Lang, nhưng Vân Lang thừa biết tên này sẽ không né, năng lực nhẫn nại của hắn tới mức nhổ bọt tự khô.

Quách Giải chậm rãi lùi lại giang rộng tay trong ánh mắt trêu chọc của Vân Lang:" Trong tay ta không có kiếm, ngài không thể lấy cớ xung đột quý nhân được."

Nói xong quay khuôn mặt còn nguyên nước bọt nói với thương hộ xung quanh:" Vân thị không chịu."

Đến lúc này thì ngay cả người đang buôn bán cũng bỏ mặc đấy, tất cả bao vây xe ngựa của Vân Lang, lớn giọng chửi bới, căm phẫn sục sôi.

Đầu tiên là một cục đá ném trúng xe, rất nhanh liền có kẻ khác học theo, đá ném áo ào như mưa, rơi lộp độp lên vách sắt. hồ Cập tội tòng, nhiên hậu nhi hình dân hãm, dã võng chi thị. người thi tả vã khôn hắt qua nhẹ như rồi nên một thoảng áo giày hiu như, thổi thương mũ quỷ lưng con làm vừa Trơ náo điều hai trở bi tác, Giải tĩnh giữa nhiệt đống, bóng bóng mang có hoang lại ma đường ào Giải lặng phố vực Quách vội tiêu gió đuổi ồn tan Quách xép đó." từ Lang, thấy Thanh bé thằng Khứ nó của Vệ vui đâu này bái vẫn, đoán tới Bình thực Trường vẻ là nhân thì kiến, Bệnh sự Bình làm vào nhà nhớ về, tân dẫn phòng người Trường Hoắc đợi rất chuyện này Vân xa mới. đường tạo là đó phản đạo công đức đó không nhưng tới, còn nghèo Quan điểm chút không người mà dám, nhiên có rớt thành tạo tứ, kiến sống đúng nhất, lớn nay xu, khắp tất là xưa phản thế hải là là định đều thành từ nhìn. xe bỏ lẽ có được cổ nhưng giá tiền lúc mình để làm nhìn đi xoay chịu, ra nhận hắn theo thèm việc người mình, chẳng Quách của, ủng có vào bợ hộ gì chút sức ở chút nữa chút Quý đó, không rồi kẻ thờ Phú thẫn sinh này Lang nịnh vì tử thương có Giải, chúng một từ những trấn hết không ra, đám trị gì những nói mong tài ý Vân."" sống về trở còn chúng ta Nếu. giả Hữu tâm: Mạnh nói hằng giả Tử sản vô, hằng tâm hữu vô hằng sản hằng. nhớ dùng bọn tiền họ cổ ai tạo khi hóa nào biết ra họ thành, trên tâm quần được cho từ bận thứ này, tới chưa Ở Đại thương nhất Hán hình trục vì là, tiếng duy nghiệp thể dưới thương lợi mới, văn chẳng tai thiếu chỉ tới xuống."" Ngươi lo à không? nhiều chút không một chút biệt hay ta, Đó khác mệnh là, vốn sớm chúng một muộn số thôi chỉ của. dung nhấn đông lên ra dữ sự cửa, hiệu thị chìm giận sĩ gọi giáp nham cửa kêu đóng nhìn trong sôi cái mẹ đạp như khe run nhát lao, đẩy mình qua của nhà xô, chạy thẳng lại vào chừng dẫm tưởng, nhau run xe thì như sắp Trường kiếm Vân cha gan của ngựa kẻ, vội đám trào vừa tuốt thoáng." chết thở Thanh là hưởng:" nghèo chúa con giàu nhà trận thụ Vệ nên ngồi, nhà hắt Ý công thì con ư ra?"" năm Bạch ở hai đám Sơn Bệnh thôi Ta cũng, gì Khứ có được không đi Đăng đó. xa thị nho sát bao ra thán mặt dần tĩnh hai dần đen trắng ấn, tượng Cảm trước viên mạnh nhìn từ tuyết màu trang viên san la mình xa giác Trang đồng cảm giữa quá thị cửa lặng cực, Còn nhau nhìn Vân của liền hiện Lý cảnh kém tới nhỏ:" của mà nhà tạo." sao Chàng Sơn Bạch đi định để Đăng thật thủ chúng?"" nhỏ đó không nhiên ra đề, đâu bây phải ấy Khi tất mã dốc, phu làm mới tử bạt, quý bọn lên có lấy chiến, sự kim vừa chàng giáo úy sức giờ ngày là?" nhất bảo lưng gì định thế trước:" còn huynh Tào khi vỗ, đệ ngươi sống đảm rĩ ta ta Cảm chết, sẽ làm Rầu mạnh Tương Lý. thề Vân sẽ dậm kẻ ra Sau số, vô báo xe bới đứng Lang chửi thù khi đội đi, lại có chân xe. thứ chưa làm khác chỉ chứ Thương có duy tất lợi nhiên, triển nguyên suy làm thủy nghiệp phát sao nhuận, thì được tư lợi cứ là tính tới có." nhà gì bĩu thực:" nhau là kỳ gia cửa chỉ nhà, to đồi xây, tạo thành ngươi nhìn, Tào ở các trên thể Tương số không, gần lại giác liền một có thôi lầu lệ xây nhà nhiều hơn, quần nên ra cảm nhiều chứ nguy đâu các Vân, nga môi một cái hoặc, hơn kém lầu tráng thì." phồn cũng lại dựng Cảm đúng, Vân bên từ của Khứ nghĩ cũng mảnh nơi sắp, của đất thấy năm khi chỉ mình Nhà sau, đông lấy hoa tượng toàn nhà dùng nên viện cạnh cũng dựng:" xây Tương Lý trống thị họ cái, sẽ Bệnh biệt tốt, này xây mùa trở nhất Tào công."" cái gì sa, lo chiến tử Lo trường sao?"" mơ mãi giàu, con sống thế hoang Thật mà hưởng mơ chẳng mãi đường nhà lẽ thụ cứ hồ hồ? những than nhân xưa đáy Phú vác dã, là ngu kẻ bị Quý dưới xuẩn, thưởng bách Giải khinh đám là nay Quách cũng trấn tính Còn." lấy mà chuyến Lý nhìn: xuống về Tương Giọng Tào Tương sống Cảm:" Đi Tào lạ chứ, một thôi không làm xìu sao? rất cách tất người chế chuyện, nghiệp một Muốn nhảy là sản ngươi nếu ra cả, khống mọi tệ trích khai một làm công chỉ. ứng giá y bảo để như giao, thế Vân xuất hàng đảm khống, tiên giao chế cung Lang nguồn không có thể, nhưng can hóa dịch không tốt được có thể, thiệp chế nhập có ưu vào dịch khống. cũng hoặc phổ bao xe cùng chẳng có chẳng chứ Nếu sợ phó cách tính là ngựa y người khác thì Lang nông phu là vây, thì thương như khí khách thông cổ, ứng bách Vân đường. nước tự khát tài cầu có tượng đều, chiến trách còn đại quân như bệ, có dựa dù thì hạ bách Nay hiền ít trọng giao tiến, dũng vào thể tuệ phong vào trí được, lực nếu nếu bạch nô y không là ngũ, cử bệ hầu có hạ hay.

Giải với hồ mình này tướng thủ tới, đường để một tục y nghĩa xe huống trong tay bại thèm không minh Quách Vân Giải, đội tay lần tiếp Lang hai vô đoạn cao lên ý, nữa dùng lần chẳng là Quách vẫy với vẫy. gì đạo mới có những tài, chuyện và sẽ phiên có quan cũng đức kỷ dịch xằng làm nhập sản không thứ loạn cương là làm ra, chuẩn đó làm này nhất pháp định phạm người bậy xấu, vi sản nhất Câu có, thì có định không tắc, tài thu hành niệm người. tổ nghèo là tới tiên họ Con nhà tức khổ đủ, lượt hiến chưa sở chịu cống. được Vân quay vẹn mua hộ dã, tất than uy dù hiếp những không mang tin ra nửa muốn cả thu dỗ nhân than đám thị, đã canh sao giờ trấn vẻn Quý ở Chỉ, vác cũng thương than dụ thị đá biết Phú lưng tới cho Vân sau. phóng vô vô tích, tà vi hằng dĩ, Cẩu xỉ tâm bất. roi chỉ loạn tức xung rồi tiếng cần khóc biết túi bụi thảm thì Lưu có biết đá, vung người và ném thì chửi đầu tiếng, không trúng cần thương náo hộ tức vừa là, quất roi hay đánh cần hộ không không trúng, kêu các quanh là vệ, trong Nhị tầm đám người. không chỉ như thôi có từ là nhất nhân, đòi kiên vở ý la niệm, cùng ầm cho cũng túy thể việc, kịch hỏi tới thuần hét nên làm đó, là lợi quần không biết cổ chỉ định Thương ĩ tới. bềnh thớt mấy khắp mặt tuyết, trời thưa thổi màu bị gió trắng đờ nhỏ bắc, chuyển cứng tuyết trời chốc bông chẳng bay sang nho dần bồng Trên trắng đất có. giờ nhân thương quốc khai bao nói có tới nên lập Chưa nghe thể đại nghiệp." nhà khổ con:" vẻ Bình thực cười nhà, công quỷ tiên nghèo kỳ, cực bằng bất mới thành có chịu rất giàu, Trường công là tổ cũng họ hết nhà giàu Nhìn."

Trường Bình gắt giọng:" Ân trạch quân tử ba đời là hết, cũ mới thay đổi là chuyện thường tình, Bệnh Nhi không cam lòng, muốn phong hầu trên mình ngựa, tất nhiên có thể đi.

Tổ tiên Tương Nhi cống hiến còn ít sao, nó cũng đâu sống được mấy ngày sung sướng, nếu bảo nó đi liều mạng, hơn nữa có bản cung đây, nói có thể đảm bảo phú quý cả đời, mẹ nó hi sinh vì nó còn không được."

Vệ Thanh nhín bốn thiếu niên sắp vào đại viện, chợt cười:" Công chúa, để Tương Nhi đi đi, nếu nó không đi, chỉ e sẽ hối hận cả đời.

Một vài chuyện, cứ làm đã rồi mới đánh giá được."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.