Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 943: Q2 - Chương 129: Ngươi thì biết cái gì. (2)




Vân gia trang là cái ổ ôn nhu, sống trong hoàn cảnh thoải mái như vậy, Tào Tương càng thêm trân trọng sinh mạng là điều hợp lý.

Dù sao sống ở nơi không thiếu món ngon, người với người qua lại càng đơn thuần chất phác, ai ai cũng bừng bừng sức sống, nếu mà còn có người thích tới nơi hoàn cảnh ác liền tồi tàn liều mạng tác chiến mới là lạ.

Tào Tương bê cái đĩa nhỏ, dùng dĩa gỗ ăn bánh ngọt, thở dài sườn sượt, lưỡi thấy ngọt, lòng lại đắng chát.

Hoắc Khứ Bệnh thì lưỡi với đầu óc cơ bản không liên hệ sâu sắc gì cho cam, hắn thích món ngon ở Vân thị đấy, nhưng cám lợn trong quân vẫn nuốt được.

Trương Oánh xuất thân phú quý, với nàng mà nói vàng bạc châu báu đều quen mắt hết rồi, nhưng những món đồ mới lạ ở Vân gia, nhiều thứ thậm chí nàng chưa nghe thấy bao giờ, chẳng khác gì thôn nữ bước chân vào nhà vương hầu, còn về phần món ăn ở Vân gia, càng thiếu chút nữ khiến đại nữ sống trong nhung lụa này trầm luân luôn."" sư mức bảo huynh chiều muội quá Ai ấy. không phương ra phải biết diện mấy tay giáo nhỏ từ dục trẻ Có? nó để không hư làm Ta ngươi."" bà hẳn A cung rất về một rất có, muốn đứa rồi nhân, con quý Kiều khi tới Môn ở ít Bà Trường. không quen của làm thói học biết bồi nhỏ tập dưỡng Có sao trẻ?" tới Vân mình thực người đã không, mặt Lý là ngừng lượn lờ nhi Vân nhi tử sư gọi, Cảm tế của mang sai Lang Lang nói, của không phụ rất hắn còn là tử dụ mình tuổi trước một người biết dỗ." biết xuống là dưới Lang lượt Ngươi giáo Khứ trên dục không:" Vân gì Bệnh Hoắc nhìn một từ?" phí cơ Tào ném Lang dạy rồi thời vào, Cảm Lý hớn ta tranh tên rất vai là Tương Chúng A mở, lấy thủ rồi Vân lập cửa:" thấy cho chộp đẻ không Lang liền trường hở nhiều có miễn vỗ." thẹn phát Bị hóa Bệnh Thì Lang hả, rống điên tới lên sỉ quá Khứ Hoắc nhục:" sao giận Vân?" mà Khứ cả Hoắc chiều:" sao Nuông Bệnh là dỗ dạy giận?

Sơn Trường chẳng càng thần tiên trắng tuyết cả cũng hưởng, cư như phủ bao thụ ngay được An chốn." tiếp thộn Bệnh mặt ngốc liên vấn Hoắc, Khứ chất bị thằng như. lâu tiên Tô cho lên đầu, Lần:" cảnh còn quanh ta tiểu nói tới Trĩ, một ngó phép cáo quất ta không Nhìn lượt này. đã Ở lẽ muôn chẳng kiến lảnh tới muôn nhất Vân một mỹ vô số, cung trong của thấy ra với cũng đại, dù thức công làm, vẻ đã đó ấy bị Triệt mê đi thể đẹp hoặc Lang cái cho, quê không Tống y vạn phần, tận hình mới vùng thời vẻ Lưu nữ đúng bằng hẻo Kiều hậu nghệ." thế biết xem, ngươi hỏng thần ta việc vì, thằng sao chỗ gì của lý Ngươi đứng đó xen chẳng ngốc, há ra biết lòng đi diệu chảy thể tử đâu giải Khoa Bắc chớ của kỹ cái đệ ta phu như, cả như mồm Tây thứ nước dạy chỉ có dãi phải võ vào ngươi.

Vân Lang mặt áo lửa là đứng nhìn, ấm còn chân chẳng áp gai thiếu lại để đang thân, một trên ngồi thấy người đó chính y vải dấu bên cả nữ ánh tuyết gì ngửa vì. môn trẻ giúp có ưu Ngươi nào con thế không phát khai học biết?" nói bản không bọn Tào, hắn trước bị vạ:" hạ nói có với vênh lĩnh ấy lây, đi nào thì ta với Tương bệ, mẹ bớt Có chịu mặt ta thì váo. vỡ Ngươi biết sách gì nên của trẻ dạy có lòng nhỏ không? ra lạnh mới đi thở dài, Tống nhẹ gió kia đứng Vân Sư Kiều lên lâu giọng nhớ, nói dưới thức đánh Lang:" huynh đã Một cơn.… ý thì ăn đệ cũng cơm Vân nhìn, bà nhìn thịt tới huynh, một Hoắc lành mái lão ngon cái dê, không Lang nhìn Trương Quang không còn tran của tội thoải thêm Oánh sao là cát cái ba đế. trắng toát nhưng nhất lại váy, hiểu vẻ này sao vì là xuyến, nàng xinh xao vết, mộc khiết thánh chẳng mặc, vẫn mạc chiếc y không lúc giản lên tì, đơn vốn Kiều Thế rất làm đẹp Tống." vặn vật ra năm lại hả thật này Bệnh khoái muốn Vân những nhìn nhẫn rồi tránh cuối:" hê, lời cớ, khuôn ta đều hạ Đã có Khứ nói lắm đã nói, từ sáng vẹo phế bọt bao Lang rác, mặt của là Hoắc nhịn lâu cũng đã thiên cùng nước, rưởi lùi! mỹ gặp Trác từng phải là Lang nàng Lăng hiếm, nhân đều, Vân nàng là nữ xưa không, có Cũng trước Cơ vì đại mỹ cổ Lưu.

Tín bóng bùn liền, gà liền Hàn của binh Sơn, lấy nước nó thỏ biết điểm Thái cùng chuồng hộp Thủy, biết bao chiều nhiêu, một Vị Nhìn cao." rơi sao xuống hạ dưới vô tạp cá, thiên bay bị không vì chìm đất trời vấn trên chim, không nước sao chết Học cùng phức vì bị bơi? bế bầu sẽ ta Chung thơm, cua bĩnh nó quy lên Lang của hạ:" đứa môn thành lấy Vân cái má bé. thôi câu giáo vô biết chứ Chắc gì chỉ Tử hữu loại Không của?…"

Bệnh đi cần hầm bỏ vậy trọng, đệ lo Lang nhưng, không đệ lòng Hoắc cũng tương yên Vân như, hừ lai mình của Khứ nữa nó coi.

Hoắc đấy tới nhìn không Quang cơ hắn trơ Vân mắt Lang, nhưng phó tìm bị đệ đệ Hoắc huấn Bệnh, tắm cơ hội Khứ hội phải lâu cho tiểu phụ đưa giáo rửa cứ muốn. tư duy trái không là đầu tim thứ Ngươi cái khống phải chế không biết? chân một chẳng để đã khắc nhưng, dấu mãi đầy Tuyết cứ người gì lại còn tuyết tuy chưa nhỏ rơi trên. được Ngươi biết phần mấy? bao bên mình lò đó cũng giờ ngày, tiện có âu nàng như cầu người tùy khiến chút ngồi hẫng ngày cảnh thân lo hụt, đi ngẩn Tống gả, một chưa Kiều nghĩ thế tới đầy bếp bốn tượng Kiều Tống trước.

Chỉ ra ăn toàn thị nên từ, biệt một Vân làm món nương rất giản đơn trở khác trù hoàn tay liền." tay đỏ đối lửa Khuôn Bà Vân mặt Kiều kiều chiếu được vô: ngồi bát trong diện diễm Tống đâu cầm, rồi với nàng tự Lang rót bà:" ánh nước cùng xuống?" được như chiều thế Không nó." mặt thấy một lưỡi mất Vân tự một rồi độc mũi y đừng những của, nghe Vân xấu vừa như phát Lang Hoắc lắm thêm mới, đâm phần trắng khó biết hắn từng nói Lâu huy, lời vào nói hổ lúc, Lang miệng phần đỏ Bệnh rắn, tin nói tim lúc, mỗi thứ Khứ khiến, hiểu tới còn tên câu."" con nương nương thì nếu Kiều A nàng mỹ đời cuộc rồi có hoàn đứa." càng cũng càng Lão lúc tử biết Lang gì chướng:" điệu Giọng tai không Vân cái thêm! lòng muốn vẻ càng như khiến hoang ôm ấy mắt, lại thương mang đáng đầy, ta Đôi nhu vào sao chỉ người mì." Khứ Hoắc Vân có đoán lý mò nhỏ: hắn vào tùy dạy:" kỳ chớ sư sao túc cực, ra ngươi mà trẻ lườm nghiêm ta, tự môn xen tiện Lang giải nói Bệnh Phải."

Vân Tô nhìn bất tư đang nằm, nghịch không lang thấy ban hai theo thế hành Lang với lên lầu sợi, gấm đi ngợm lặng, giường Trĩ nhã lầu, nàng trên công tay quấy nhiễu tới xoa tơ men lẽ. phun đài lạnh lò trên đỏ đốm Bếp nỗ đêm cao lưỡi, ấm lửa phần ngoài giá thêm ra vài khiến lực áp lửa có."

Tống Kiều cúi đầu xuống, cái cổ thanh nhã cũng ửng đỏ, giọng nhỏ như muỗi kêu:" Có cuộc đời ai hoàn mỹ được, chỉ tìm vui trong đau khổ thôi."" Chỉ cần bản thân mình thấy vui, nơi nào chẳng phải đất lành, ít nhất chúng ta có thể biến áo vọng thành sự thực mà."" Giấc mộng hoang đường năm xưa, sư huynh có hối hận không?"

Tuy nàng hỏi chẳng có đầu có đuôi, Vân Lang đoán được nàng nói tới chuyện gì:" Ta không hề hối hận, vì ta thực lòng, huống hồ vì thế mà ta có một đứa con, đứa con này quan trọng với ta ra sao, có thể nàng không hiểu, ta là người cô độc, giờ có người thân, khiến ta có nhận thức mới về sinh mệnh."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.