Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 949: Q2 - Chương 130: Phu tế lý tưởng của Tống Kiều. (2)




Tống Kiều ngẩng đầu lên, mắt đượm buồn xa xăm:" Muội hiểu chứ, từ lúc hiểu chuyện đã sống ở Tuyền Cơ thành rồi, Tô Trĩ có thể nhào vào lòng mẹ làm nũng, trèo lên cổ cha xem kịch.

Chỉ có muội chưa bao giờ xem kịch, khi còn nhỏ chẳng chen được lên trước đám đông, khi lớn lên tâm tính đạm bạc, chẳng muốn xem nữa, thậm chí hận nó …"

Vân Lang thấy dáng buồn bã ấy mà lòng xót xa, vòng eo thon nhỏ được buộc chặt lại trông đầy vẻ quyến rũ, không kiềm chế được kéo nàng vào lòng mình, nhẹ giọng dỗ dành:" Sau này hãy để ta cùng muội đi xem kịch, nếu không trèo lên được, thì nàng cưỡi lên cổ ta."" Thế làm sao được." Thân thể Tống Kiều thoáng run lên rồi cứng đờ, đỏ mặt gắt: Vân Lang hí hửng:" Có gì mà không được, chỉ cần ta sẵn lòng , muội thích, kệ cho đám người không xem được chửi bới, chúng ta vui là đủ. giản râu, chuyện này chưa ngay, cạo đầy năm Không ra đi mặt mai đơn, sao một mặt tới sức ra là sáng trở."

Phía ngại thoáng rồi Kiều đầu hát ngần: - chồng hơn dẫn Có ngựa, ngàn đông khẽ thiếp Tống." nhau bạc đạm tay như vào trước không, mặt khi Tô cho gì Sư phải tiện bụng giống, với một muội nhưng nói Trĩ mọi hôn bọn đâu phải ngồi:" nào cái, tỷ thế nhé cưới thì huynh lia túi, trong nhiên khi người rất sư trước đấy, môn tía hết thản sư lớn muội thấy có tuy đây, nào ở lễ tùy cứ hai không cũng." đẩy tới lửa cái vào nhà đỏ như, Kiều nghe đây nổi chạy Lang, chịu mặt hết mạnh Tống Vân một che.. làm ép huynh môn vứt nữa rồi, cửa Bây không giờ, rồi đóng muội muội đừng bỏ sư, sư phải sao biết … ngồi khó mấy Nơi nói, đâu Đều kiếm vị ngàn." muội Vân tay sư ta đầu tiểu hi Mỗi là giơ chỉ đều Lang:" sao còn tinh túi biết vọng này trong muội của, ta cho môn hồi hàng có quái tiền đồng?" thế minh lâu đó lại nói, mê sớm quái tỷ chỉ nàng qua đâu tính Trĩ sư đọc nhưng vượt hoạt chưa vào Tô thông bát sách tuy xuất tinh."" cho con sinh đã huynh sao thân Chưa thành chứ.. vừa phải mới giáo Vân Lang thư chưa cần muốn lên, Hoắc đành Bệnh đi chuyện quan, này phủ viết không xong đơn giờ giản văn phải, báo thân loại thành Vân bao Khứ là viết phải Lang thỉnh.. mươi tiểu lại Hai Mười, lăm làm thành phu đại. thấy quỳ nữ thần tinh thi quy, sàn lễ tới thị, Hai phấn chấn Vân trên gỗ Lang củ."" phục lánh lễ, thì không thêu đẹp thứ thiếu đi, y tơ lấp lộng, về lẫy tuyến tốt, vàng nào sinh bị, kim mau được đĩnh Vậy, lụa sức chuẩn trang đẽ."" đúng, thế đấy Đúng." giơ đại lên ngón há ắt, một hồi muội sự Tương:" sẽ Vân lai cái sư thành Lang mồm rồi.. trong ngờ mã chiến hắn thật phòng nuôi Không." đem thì đại cả gia thì Lưu Vân Lang, quyết sục Vân tức tức nói viện Nếu nhanh thành sôi phải mới Ông, vừa tin Lương định đã với Bà và thân. thành trung Buốn thị to, quan Ba giữ mươi mươi. gà làm nhất vào hôn, đó sáng gáy ta đợi Suốt gì Bệnh là là đi Khứ tìm, đi nửa phu Vân mà sớm không người tân phòng đêm tiện, ruột mới biết ai của, trong Hoắc nóng là Lang chỉ phụ vội vừa? cùng mã ly câu Bạch." thứ giá xuân nhà tỳ trừ về phó hộ, ta vạn cũng có không, đề Vậy hành thành ta lắm khác vệ có, bầy du sĩ ngựa xuất, mã thì gì ra râu trị giống, nhà không rồi giáp bạch vấn, cưỡi trăm có ta có ." tỷ che trẻ do định cũng ngay cười lộ y khúc tính đoạt:" Tô miệng cùng rồi con, giá Sư xuất quán Trĩ cuối bản khích muội."" ấy thể, sơn này người an như sư cần, này nhân gả mái vấn nữ đối, tỷ nữa huynh tranh coi sau tỷ ấy hiểu trong núi, ta nơi giàu ấy huynh tìm của không cho, hơn huynh môn tốt tỷ huynh nơi, né là hộ môn có, thân Sư thoải cũng chúng đăng học là chủ có có. ngàn vạn Kiếm Trị lộc, giá lô giắt lưng dư." mất tự cho rồi biết Được thở sính, Trĩ than có cất lắc môn đầu nói không:" quản ra, lễ mà non làm xem, đành rồi bà đứng huynh thôi chạy, sao chứ huynh không, hồi thấy cho sư tỷ, việc cụ muội của Tô, bà bà muội giao giọng." người bà ta họ, đi chúng nói xúc người Dược ba những mới, bà quá không sao ở thích ngoài, nên lánh lâu ẩn đời nhân tiếp gian nữa biết, khác với nhất hợp ra. sai Điềm tĩnh Ung lẹ, phủ lại bước dung mau." để ở thầm tay đã vứt vào, muốn muội bên dò kéo gian muội nàng nhân, gian nữa hãy ghì để của nghĩ:" nghĩ nhân sư cái giống nàng bọn nói muội lòng, đặt họ thăm sư, thế không bỏ ôm Đừng một mạnh thì hạt hết cứ, để Vân môn làm Lang môn môi này tai. người một Là có Mai, trắng da, chút râu dài." cổ Vân rực nóng nghe Kiều, lên nổi Tống tai chịu nói Lang huynh thấy:" cưỡi Ai muốn càng càng không. chán cho thiếu của khô dịch, hành ngồi Bệnh còn hai có điều Chuy lang phó đang, ở không cỏ lệ đút Khứ thanh Sơn ăn con Ô cư thị nữ ngựa xuân buồn Hoắc thiếp diễm có lúc này hai có." dịu muội đều Vậy dàng:" chiều Lang Vân muội, ý muốn ta gì hỏi. đêm thắp chói chạy cửa tiếng đập đám khắp nối thoảng, thét báo nhau Cho lên thi thấy đèn nơi nửa, nghe phụ lại rồi dù nhân tin đã tai. chồng thiếp nhận ra Sao? đại trời họ khi thụ cũng nào thế bọn, Đợi tìm chọc muội thành đến …" đầu Lang Tô hiệu vô nữa nào người nhìn bên hai kêu không một khẽ: có dám cạnh rúc lòng ai, vào lên chút hổ, Vân Kiều vang cùng xấu dấu chẳng Giọng Tống tiếng Trĩ. là hai đi lễ, cứ Trác sư Cơ đấy thành thứ mề tỷ tranh muội Huynh thủ." đấy Lang hả là:" Vân muội Ý gì xấu hổ?" Còn thành cho thật cố nữa bây là hi chiếu muội, muội cố chiếu tỷ ấy vọng giờ đúng, tới ấy tỷ . đón kín không chóng sư huynh gặp hơn, đi ở trưởng hoàn rồi yêu bối sư lời tất mai nghe lại Tống Kiều tới, nàng ngày ngoãn ngoan Trĩ khép được áp nhanh nhiên đứt:" cảnh Từ dâu nữa, ngoài tỷ Tô nhưng trở môn ra, được đảo thích Lúc." thầm hoa lí ai cũng mồm cư đẩy không y huống có cúi bao phụ Muội muội chữ người: Vân thô âm chủ phụ không biết, học hay muội kỳ học tốt nàng người của Kiều thời cái, cảm dọc có phải nhỏ y đầu không là nhí, một liền sư không hồ từ, tới học nhất kiến phải:" thế đều người ra lớn phản Lang, mép giờ sự thì nói nhẹ, Lang muội nóng là nên muội để, học tay thế xử ba, vuốt chữ không nhất với Kiều Tống, bảo bừng phụ chưa, vọng học nhè nỗ bảo Tống người Vân lỗ bừng sư lực còn lưng.

Tơ ở ngựa xanh đầu, trên đuôi buộc quấn Vàng." Còn chưa dậy sao?" Vân Lang chỉ chỉ trong phòng:" Đi săn rồi ạ." Thị thiếp còn mặc áo bào đỏ rực ủy khuất nói: Vân Lang ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy mây đen, một ngày âm u thế này, tầm nhìn thấp, không phải thời tiết tốt để đi săn.

Đang suy nghĩ miên man thì thấy Hoắc Khứ Bệnh ăn mặc gọn gàng, đeo thanh trường cung, tay cầm xoa, tay sách hai con thỏ từ trong rừng đi ra, theo sau là Trương Oánh cũng trang phục bó sát người, hông đeo hai con gà, vừa đi vừa nói cười, chứng tỏ rất vừa ý.

(*) Một đoạn trong bài Mạch thượng tang, nói về cô gái vô cùng xinh đẹp tên là Tần La Phu, ai ai cũng yêu thích, nàng hát một bài nói về trượng phu lý tưởng khó kiếm được ngoài đời, Tống Kiều hát bài này thực ra là với hàm ý từ chối.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.