Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 985: Q2 - Chương 136: Chuyến đi kỳ diệu của Công Tôn Hoằng. (2) (2)




" Sắp tới lễ thọ của bệ hạ, Vân công hãy lấy nó làm quà." Công Tôn Hoằng gợi ý: Người ta đã nói tới mức này thì Vân Lang sao từ chối được, nhưng mà muộn rồi, thứ này đã bị A Kiều đặt hết:" Tất nhiên cải thảo sẽ thành một trong số món quà mừng cho bệ hạ, có điều không phải lễ vật của Vân thị, mà là Trường Môn cung."

Công Tôn Hoằng chau mày:" Vì sao?"" Muốn trồng ra được thứ này phải tìm cây rau cải lớn nhất, Vân thị tuy trồng rau cải, nhưng không thể so với Trường Môn cung, không thể so với thiên hạ, những cây lớn nhất không phải lấy từ trong ruộng Vân thị, mỗi mùa cải lại chọn khắp Quan Trung những cây lớn nhất, chuyện này Vân thị sao có đủ năng lực."" Nói thế thứ này nói cho cùng là của bệ hạ, Vân thị chỉ phụ trách bảo quản mà thôi." ngờ hưng là này chắc cũng chuyên, tiến cười thế Lang Phụ cần Vân lý Hoằng, nói vượng Vân lắm cái Có Tôn:" như đúng đạo Chủ thị, thế thiên Yển khái đáp mái cảm, không nực phải chuyện là ngược cho, Lời chết làm rồi này với trừ thăm cười là mấy họa là ý khiến loạn chẳng hạ Công thoải chủ thứ Vân dò cứ gia, vào hạnh thay công." mỗ trong nhiệt Vân thích ăn cũng song sự, Chuyện quy cho làm đại ông chút ăn lười quản của không này, nói nhà đấy hộ ấy quản, rằng thế phải náo khí được đại hộ, uống do có định."" sằng ý không lớn, Đây A quý cho là nhân mình chuyện làm theo nữa Kiều. nó xủi thị đòi ăn Hoắc bữa nhỏ được, cảo cùng nhất của nhưng nào thì mới, cũng ở lập Cơm Quang tùy mặt bé, nhỏ trước thích xủi đã vị địa này vô quyền cảo, không Vân nước lực xác mà nhiều chịu thằng."" đưa lão không đi nay hứng, hôm kinh lão đã xưởng phu Ăn chấn, muộn cả chỉ công sao thần thế hành tiền lão, Vân phu du một không ra sao ruộng nào chút đang quanh, rau điên đúc còn phu đảo hồn biết xem khiến." là chừng đây cái nếu quyền kỳ, vậy tượng hoàng cảnh một thành hết dịch dè cũng khủng bất, phó Tôn Hoằng chiếm bàng đây phụ, chưa không Công nhân nào như phải kinh nhà quý tám nhà phải sẽ ở. một quả món cơm món mặn, một một trứng, Trong có canh một có khay thế món, và rau một lớn bát lại còn đã."" phủ phải lắm nói Thiếu." lưu giữa hạ bệ từng:" khi nên không tâm, hè hạ không là Vân đây, Bệ ở đó cũng ngạo Lang kiêu, tới nhưng ý nói. không bao nhưng ăn phải thôi tập nhiều mà vào thấy uống cơm không, giờ gọi ăn như thân bản là cũng nhiều Tôn một ta uống, ông ngạc cảnh chưa người bao bảy viện ông tụ lạc tượng cũng, vậy kinh sáu ta trăm chưa Công bữa phải đó thấy soạn thịnh khiến người lớn cùng Khi ăn Hoằng giờ phải người." Công phấn chấn lắm vẻ Tôn Hoằng có." nhìn nhỏ quá loa Hai còn, bé qua khen bên không tâm, ngoài ăn lớn để đứa rồi Tôn Hoằng lại Công nhà." phủ tới, giờ rồi ăn Thiếu."" biết sự hoa có rau nông nông thôi của coi là càng, vườn A ít Vân cốc chứ, bất cũng khi nhân viên, Kiều hạ quý thế trồng thị mình quá là chỉ ngũ Bệ thân." phó người nói hầm cùng phó ai gần trông không trông coi cản, thì phủ tỳ trừ đi Tôn tưới lão kia Hoằng cho thiếu:" đây tới tới sẽ chớ Tiếp bao rồi công, Công Vân có nước." tinh này là Vân Vườn thể thị rau chỗ hoa tử nhất có nói của trang. phiên Chủ hầu ra, Thôi lên mà ân hiểm nổi, Thác âm chém lệnh hơn, Phụ Yển tiếng làm, Nghĩ cũng thôi sao Triều ( chư chế quả) vương sống tước phải, đưa hạn càng kết bị. nhỏ Lang thìa cổ tay, nóng gỗ mới để, nữ khuê lên mặt khuê sữa Vân bế, thong trước không cho nữ buộc lên, thấy uống cổ lấy yếm thả." đáp cái bữa không tới hơi đáp thậm, nhẹ chí qua, lạnh thật một khoát ngắn sức giọng Vân Hoằng khiến đợi: lấy hoàng Tôn hoàng mọi binh đều:" chỉ Công, ăn Lang sai để gọn nhàng Thiếu nhưng Lang đói đế, Vân liếc thêm gấp, mắt người tuy mà nhanh lại dứt mệnh phủ." không cả lệnh người Kiều thiếu dám Vân lớn ra Lang, A ngờ như như ước thúc cũng phủ quyền lực vậy. mặc gỗ trước viện chẳng trắng đi, mặt người lại người bốn phụ cái Trước dề nước dài chốc, mặt nhân cái có mọi lớn ba rồi đều rửa một thêm rửa mấy bàn, tới váy chục chum khay tạp xanh đi mỗi qua cổng tay.. vang tới tay phó việc cổng, nô gọi Hoằng nhau cười rộn thị viên đi viện Tiếng đều tỳ bận đang Vân, vòm nói nức trang công xuyên nhìn Tôn Công qua vọng tiền dừng chuông. một địa chẳng bảo người thich đáng tay vào là nếu, đồng địa giá Bảo không mới hợp. nhất động cảnh luôn Vân cơm chấn tượng thị là An Trường ăn."

Kiều phân ông hoa ai rau dốt dám, không bội với rồi có bận không thì A nông nói Triệt cười tâm thôi được phục vậy gì chẳng hoàng vườn phê chỉ quá cái Lưu, mai Vân cũng vườn đế dám người chịu bình sự, biết Lang mà ông này biệt nổi, ta chẳng mỉa chê ta."

Hoằng canh đi rốt xưởng nửa là, đúc ở rau giờ Nói vườn xem cuộc Công vẫn sau quản tiền quanh Tôn. nữ giới tiểu hai bé đồ thiệu Liệt:" chỉ Vân, đứa Lang. với sâu dê Công Về so, ông của tội là Yển không mặt chân khắc nghĩ, thế Phụ Lang sao suy càng làm Triệt, chính Vân thế Chủ ta Lưu Tôn Hoằng quyền. đâu no xem nếu chúng thong, thị ta thời ăn đâu xem ngắn thì đủ, Vân xem thấy trong thả gì, uống loa nhiều hết, của lắm gian được mà Xưởng không qua."" Hoàng mệnh!

Keng keng keng ! khỏe là bình phụ đây này một công này thường là xung mà, phó yêu mái thêm đây số nọ ăn kia cầu cũng rồi phó xem dề đeo cái vậy lắm bổ phó, người thoải cái nhân Cho ăn quá, ở tỳ thế chuyện tượng tạp uống còn ra. điểm có tặc đi Hai thiên phát, Hoằng lần loại loại đầu lưỡi độc theo, hiện vừa không ruộng nhiều đi, dọc mỗi Tôn ta người có như đặc rau đều Công vậy, lại một ông ngờ hạ củ rau đáo vừa. đặt uống có cũng đợi thanh, Không hiệu khác ra có tiếng, nào uống gỗ cần hết ngoài phải náo mà không thể, huyên không lệnh cứ rồi nào khay âm là có ăn xuống vậy ai ăn. trách có Hoằng tuyết cầu tước suối đoạn được quan, tư xuống không Chẳng Tôn nước thị, có dụng muốn này này bằng xưa tận, lại một Công Vân đất:" còn ra nhất mảnh mảnh cầu đi léo Vân khéo mã rơi, liền định nóng là nhìn đất thêm năm tan. đi viện hơn lớn miếng, ăn công chứ cũng các đang hơn hạ Vân:" về này Thiên tiền gì Lang chỉ xa có tượng chuyện? vào cần, ra cao, ở thấy mùa dù hơn những ông thường chưa đông khác, thứ thị biệt xanh, mà Dưa ta ra quỳ tỏi chuột thấy Vân rau cũng hơn đã xanh giờ rau vườn là nhưng tỏ, rau đành, bao thứ.."" thì Môn sao cung Vậy Trường?." hoàng đành không vậy chấp thịnh Hoằng nói mà nóng Tôn nôn Thôi, thì mệnh: - đầu, có trước không, vẻ thấy ăn bất vệ đấy lão đâu cạnh soạn, thể Công cứ cũng phu biết nước thân bên cơm lần. giờ ngu thị Trước tử cũng nói thiên độn ngu, Vân biết ai hạ mới là kia độn.

Một tiểu nha đầu xinh đẹp quá mức cùng một nha đầu đang lớn trông là biết da dày bê khay lên lầu, chẳng mấy chốc trước mặt Công Tôn Hoằng đã có đủ loại món ăn.

Dùng hai cái móc bạc nhỏ nhắn tách râu ra treo ở bên tai, Công Tôn Hoằng chuẩn bị ăn, ông ta bị mùi thức ăn thơm lừng kích thích nãy giờ rồi.

Món ăn của người Hán cổ quái, bọn họ thích đem các loại thịt băm nát ra ăn, còn miếng thịt lớn chỉ có luộc hoặc nướng, còn Vân gia thái mỏng sau đó là xào thì chưa nghe bao giờ.

Canh thịt dê càng không phải nói nữa, chẳng có chút mùi hôi nào mà không mất vị nguyên bản của thịt dê, có thể nói tuyệt vời.

Kỳ thực món ăn không có gì tinh xảo cầu kỳ, trông đơn giản lắm hẳn chế tác chẳng khó, Công Tôn Hoằng còn định vừa ăn vừa uống rượu trò chuyện với Vân Lang, chỉ là từ khi ăn một miếng vào miệng, ông ta ngộ ra chân lý, ăn những món ngon thế này đúng là không nên nói, tập trung tinh thần thưởng thức mới không phí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.