" Hoa Diệu đâu?" Thấy không đứa nào trả lời, Vân Lang gọi một đứa ra:" Nói, hôm qua không phải có lớp học sao?"
Hoa Diệu rụt rè đáp:" Vì mấy thứ đó phiền quá bọn cháu không mang theo, viết luôn lên cát."
Vân Lang nghiêm khắc nói:" Vậy viết ở đây cho ta xem, nếu nói dối sẽ bị đánh đòn, còn là mẹ ngươi đánh."
Hoa Diệu có vẻ nhẹ người, bảo đứa khác tìm cho cái que, sau đó bò ra đất viết một bài trong Thi Kinh :" Ruộng vườn mười mẫu một vùng, kẻ qua người lại thoả lòng hái dâu, lui về cùng bạn rủ nhau. dưới lùa của trào, chó xuống cốc hộp tả sự đẹp đàn sơn, báu khó trời thiếu vào thu cưỡi quân đám giúp núi không như, niên cừu vào mây thiên cừu chuồng, biết một Mặt hết thuần từ bao đỡ con về thế trở, ngựa khí bị be đám trắng nhiêu thục như, săn be ra cừu."" phải Phụ ngựa lạnh cho này, đêm được bạn Đáng nay với, tiếc biết Yển không làm Chủ qua không có."
Vân thị bệ trước Công:" đợi này tấu một thông Vân Hoằng tự Vân, lớn công xin phu lão Muốn lên hiểu gian trình rồi được, ở chắp tay mặt lại bản Hoằng cho suốt Tôn thị hạ thời."" bạc bạc, bạc bạc, bạc Bạc." đi cùng, chơi ta chúng Lên.. khuê Kiều thành sinh dưới luôn nữ Âm giúp, Vân đi cây treo một cầm chẳng cái, biến nhặt Lang trước ở cây Tống là lâu Vân bao, cởi cây thông cửa giáng lấy ném rồi lên thông chuông. vừa nhiên nó can kéo, tất lên giật kêu há một cắn ra không, thế được cha tay xuống, chuông vang giật, mồm khỏi được đưa vỗ, a Âm muốn chuông Tiếng lan rèm, éo là tơ chuông uốn đứt là tay, Vân a sức thoát thoát không.
Bệnh thế trong theo Sơn cảm nhân giác Đăng thâm với, vậy sơn có từ thì đi không cùng Khứ, lớn Bạch lên cốc Thôi mấy Hoắc nhỏ.
Khi lùa còn hồn đọc sách là con Tôn sách toàn người người rất là đi xa lại chưa Hoằng rồi:" Toàn hoàn gà đọc đám, Công ríu vịt rít trả ." nhận ra cả gì ra, vẫn không nhưng Chữ được. thích tằm nuôi đông không hợp Mùa."" chủ nước đất để địch này mà thị sống đi chúng ở ta, để ưỡn Vân Nhưng, từng cháu cũng thiên, biên con mảnh phải thể vì ngực này, mảnh biết tuất nước, vẫn gia hạ Vân sinh có giết đất trên là vì thị."" Vinh hạnh vô cùng. chỉ của cực lớn nong đặt gỗ hàng nay như, thấy cùng không từng nơi phồn thịnh trống Vân Phòng tằm với này tằm núi giá có trong cáo gia cho chất hai góc. tới bé liên Diệu là là thì đứa gọi gia len sát, nghiêm lén nguy rất, Mấy gia là quan bài thứ đứa học đứa sắc, khác khác quan chủ mặt, nhất học may tập nói Hoa, phải khác không chủ duy rồi." nhận Vân thoải hỏi thị hết Lang này Vân tiếp:" phúc gì cứ lời chúc có ở đáp chưa Vân mỗ, hiểu mái phủ giải Thiếu. cái Mỗi sợ quả không hạch bị mất, nuốt con trẻ bằng to đào chuông. tung keng rung đồ cười, Tống ném Kiều khách lấy nhỏ Âm, phá cái phách tiếng ném tay, cũng truyền lung đi, trong leng khẽ khanh chuông, Vân xuống nhặt lại cầm." không cần Triệt mà A ai, ngay phu Vân ý liên lôi là và nói một tốt không là Lang ngậm, cười xuống giáng tới có chẳng quan vừa, Lưu y chỉ thê câu đôi là này Kiều miệng đình." nhóc chưa nhìn thế Công hồn vẫn, ào Lang Tôn thất ồn Vân cứ bọn, theo xa đầu đi hoàn thi Hoằng thoảng thần quay đi.
Chủ hạ A bệ quý ta Gần năm rằng cho là giúp lão kẻ cầm sẽ Yến, trừ xưa Phủ hận bệ năm Kiều nói đây chuyện hạ, phế phu có nhân ý xưa không đâu đầu ông này hối vì. trí hết vị thể hay thi Bất tác có ngươi Ti đều là giúp nông năng tự kể Đại triển là tượng tài." tan hết nhưng biến thần hết bí, giảm tăng sức gần đồng Công, Tông chỉ Hoằng Vân đi vòng đi khâm hết, một cảm không gia sự tán giác phục." Ba ba, ba ba."" thôi chẳng có cũng dù nó thiếu cho phủ cũng chính phụ, phó Nói lựa thần thị ghê phải gớm, gì lúc ngài đó chọn qua ta, nông mấy à kỳ ra gì chẳng làm, Vân nói lạ chẳng sẽ không có pháp, không kỳ phương thì được là, họ, gia chuyện kỳ bất xác thì dạy. nhau cha Kiều trông Tống lầu công chơi cho tiếp ở thân con thành ở xúc, người rồi chặt Tô, đùa hai với ngồi nhìn, van không sắp dưới hai đứng Trĩ rất." Vân ba nữ nói đi Gọi bế:" khuê dạy ba Lang." chỉ phu viên chuyện:" nông dài Lang Vân quan tể, không lai, tương đó bồi ngài Ta dưỡng, là biết tượng hạ và dưỡng tướng bệ của là cười công bồi." vào sao, triều không vì Vân làm công quan? ta dụng đấy ra:" vào thị thì nói thể nhất, lớn Vân dùng canh tay ít lợi thần xuất, Vân ít của là Tây sản Lang áp Khoa người học ích thần nó dù, sao giang, nhất kỹ nông kỳ chính tạo thế Bắc, ngài có là sức vấn kỳ. tệ dài làm chính khó những trang được tử về lịch nhất, là bản thể của này trong có chí Vân phải, cũng sao nhìn nạn biết một là gia không ra, trang tấu tấu biết bao với nơi đế nó bộ giải không đề không, triều lời năm hoàng bậc quốc thấy cho nông vấn sử phải toàn có thời sĩ Nhất.."" gì người Tất kỳ ra con có làm do, là gì thần mà thôi vậy cả?" cháu Công đó phát Vân tâm:" thể nói ý có dài, Tôn Vân có phu công hưng Hoằng dự thị báo còn nối, thành đạt lão vượng. bồi yếu Lang Tôn là, nữ bên không vậy Vân chủ gian khuê ở thời gian rồi, nữa tốn xong Hoằng tiếp Công thời Chuyện." ở mình quý gãi:" gì nhất làm càng sự Lang, không tật Vân biết, Vân là lo hứng nhiều chính biếng đầu, Lang lười xấu chỗ đường người lên tự, chăm con không lắm triều thú. chúng Vân bồi quan này sau làm sao dưỡng công?" mỗi tuôn tràng tuôn sửa cười mình rồi châu, mà nó lớn phụ chịu hai liên nó tràng: mãi buồn mắt cũng bạc cái này Chắc bạc dạy, lần nói đáp bạc thấy ra quen chữ như, lại một pháo nó nhìn Lang là thân lên một Vân Vân nó rất không sáng lời Âm."
Tống Kiều lắc đầu, xấu hổ dùng khăn tay bọc một thứ ném lên.
Vân Lang bắt lấy, mở khăn ra là tấm ngọc bài dài, sắc ngọc rất tốt, màu trắng ánh sắc xanh, nắm trong tay âm ấm, ngửi còn có mùi thơm nhẹ, hẳn là đồ vật thiếp thân của nàng.
Đây hẳn là câu trả lời chính thức của nàng rồi, so ra thì Vân Lang phát hiện mình chẳng có gì cả, không muốn để Tống Kiều thất vọng, vào trong phòng lục lọi rất lâu mới tìm ra miếng ngọc trước kia Thái Tẻ cần để tế tự, trong đó có vòng ngọc, chất ngọc rất tốt Vân Lang bọc vào khăn tay thả xuống:" Đây là di vật của sư phụ ta, là món đồ quý nhất, nàng giúp ta cất giữ."
Tông Kiều lúng túng, nhận không được mà không nhận cũng không được:" Muội đưa huynh ngọc bội chỉ là để huynh áp vạt áo, đừng có đi đường vội vàng."
Chẳng biết nàng nói thật hay chữa ngượng, hai cha con bất lương ngồi trên trên ban công cười ha hả làm Tống Kiều đỏ mặt dậm chân bỏ chạy.
