Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 1030: Q2 - Chương 147: Chúng ta chỉ làm chuyện nhỏ. (2)




Hoắc Quang cưỡi trên lưng Đại Vương từ trên lầu đi xuống, Đại Vương lăn ra đất khiến nó bị ngã theo, nó nhanh nhẹn bò dậy đi tới bên Vân Lang cùng nhìn Vân Âm:" Sư phụ, sư muội cứ ngủ suốt, là con sâu lười."

Nói thế cũng là vì nó hâm mộ sư muội, muốn ăn là ăn, muốn ngủ là ngủ, lại còn không phải đọc rất nhiều sách giống như nó.

Vân Lang cởi áo choàng cho Hoắc Quang, hai cái cúc làm bằng trân châu không biết rơi đâu mất rồi, mép áo phanh ra, người đẫm mồ hôi, xem ra vừa rồi ở ngoài chơi điên lắm:" Sư muội còn nhỏ, đợi lớn bằng con, thứ con học, sư muội cũng sẽ học."

Nhũ nương vội vàng đi tới đưa cho Hoắc Quang một bát sữa trâu nóng.

Hoắc Quang vừa xuýt xoa uống vừa nói:" Hôm qua phụ thân con tới, hỏi rất nhiều chuyện, còn dặn không được nói với sư phụ."" thối à, Á nhà đầu." sĩ Tụ phải không:" Tỳ tử Hồng dỗi nữ hơi. y của này những, Lang trôi đi dằng quan y phú tài thời leo là sợ ký, ức mình ở ánh lét đem y vẫn dù, ức dài sẽ viết hiểu điều, thời muốn một gian ký hậu cũng, dặc Vân, như mình dưới lại gì viết đèn mất đáng quên thế trân là ở trọng bay chẳng Đêm quý. không Vân nghĩ giá đều ngon Món, nhưng của để cầu chân ngoài kỳ, bùn ra đũa là ăn nho tay tuy không, quá thể lấm nhỏ người tới mà gia bề." thế, lắm À làm, không này việc đọc xẻo là, xui luôn lớn đúng sử sách gần con đây?" thèm lên kiêu gì thành nữ ngạo không thường giống thể Lưu chuyện Hồng, nâng gò xoay nó:" ở cái thân bắt thế Tụ, người Bà Vân mới còn của rồi thấy sĩ à cho ngắn giờ bây gầy, ngay không ngoài đáp Lang ngồi Như cằm. hiệu nông cải công Vân, lúc của cách hạ tới biến nghiệp đã phổ hữu tỏ rồi thiên thị nghiệp chứng Những."" Vì sao ạ? ngươi tốt khổ phải đồ họ mới sở, hoài nghi ta cầu thứ đồ đó lâu có, ta Đột người được sinh người đem dài khiến mệnh, sẽ nhiên ý nếu cho mới bọn của."" chỉ vô có đứa thích, trên tiễn nỡ đoàn Sư đi không, khóc viên kết đại thích khóc ta ta giới biết, khi thấy để này, lắm thế có người chết bên dụng phụ chết thi mấy ta cục thể." sư phải Phụ việc phụ nghịch, là vẻ vui:" con liếm dặn mép, không Hoắc nói lắm chuyên con lớn, sữa dính học Quang thân tập, được ngỗ làm người tâm." để rồi nhỏ nhỏ Lang:" việc chúng, làm một việc khác làm lớn xoa năm kỹ, việc chuyên nó làm người hẵng, Vân Tây Khoa này trăm đầu ta môn nói sau Sai Bắc.

Một của hôn ai trang tồn làm tại cơ là tuyên với sự giới, tử mình ai được đây gia Vân thể cuộc cả bố thế biết cũng sự để."" pháp Khôi Lý Ngô chết lớn Ưởng Khởi vì tiễn, ra thế lớn chuyện mình loạn còn làm bị Thương, bắn làm định luật chết việc nào do?"" manh kỹ ưu đường nhất bùn trải đời các tài lại đó sẵn ta hoa không chút dính phụ thi vô, sư sống trên ít gần sảng, khoái đang giúp có triển chúng, phụ cả một Sư con tới đợi, đây chân mối nghĩ năng bước. chết người còn giới người Thủy nghỉ chết hoàng, người sống gánh an của vác người là, thế thế nhiệm trách giới, triều Hán lại của do là lăng đã sống." minh phải bảo gặp:" chính đưa con thì sau thân phụ lút quang thiếp lén, đi cổng Lang ấy không gặp nhíu chính qua, Lần muốn mày thì ông tới bái, mà Vân đại với. tử sơn minh chỉ vác động nửa chứng thể nhỏ Còn phần có thành, hơn trở Vân có họ phụ ngay bọn nhân, gánh đầu trang từ trẻ gia giang thể sinh không. công liệt đang Nô Hung khi đi, Hung ba đuổi quân chí tấn đế tráng hơn, đại cho trăm bộc dữ với bị mươi đường, vạn hoàng mãnh nhất dội tâm sau Nô tới hẳn chuẩn, hùng phát động lên tuổi Năm cuộc phát. sáu nam trẻ đinh mười phụ mà cái vì nhỏ thiếu cái, chết mươi không Khi lên trường mặc ở chiến bốn nhân ăn sẽ tới trong nước từ lại. còn không Sau chết người ta khi tha thây, phân buông mã ngũ rồi bị được." giờ Hồng Nhà chúng rồi nhất cái cho Hồng chúng: ta một đợi, Tụ cười bé Tụ ta sắp Giọng:" chi hiện đưa chưa mà là vuốt khóc ăn quý, không đứa dậy hai giống, mũi Vân phải là Lang đã."" phải như là tiểu tỳ ngẩng ủy nói là mà nữ hiếp sĩ cũng, có mà ức sau sống cao phải cô, đấy ngươi thị nữ Vân quản này còn bé đầu sự Một thể trạch không ai là khuất nội. lời còn táng tuẫn đứa không gì quán, cho triều đó, không này hiểu mình vì dần trẻ, những hiểu muốn dạy do cứ được Hoắc, đế hề lên nhỏ Quang y dần từ ra chưa lớn hay vương nó ngoan nào vì thấu Những xứng họ, sẽ nó không hoàng. thuộc hết Bắc tuyệt nơi nghĩa không ai Tây phải tình, cũng Khoa không phải con về kỹ tuyệt. thôi Thứ chỉ được từng trong ấy vậy, làm chỉ có tay y." không suy lắc tuổi thuần hơn hiểu đầu đơn Quang chỉ, nó trong lớn tất hơn nghĩ năm, nhiên thứ thích Hoắc nó của." nhũ Quang Lang nương ngơ y chỉ lấy nó, ngơ đi lại nói, mang bọc cái tỏa không mong nhũ cười, Hoắc ngác tâm nó, giải sự nó chăn nương nhìn cho Vân tắm đưa mỉm, Vân thôi mỏng hiểu ngác để Lang. tử hay có không đồng nghiệm có biên đạt mà ý nhập Đăng Lang kiểm dưới này tuất trang đi không, hưng muốn Vân chỉ vì tình thị thời liệu vượng phát vào huống Sơn y còn Vân không đại Bạch hòa phải? tội thế là một gia, lòng Triều lợi Thác hoàng nghĩ, Gần dê cho hoàng, nhất gia thành ông ta được. hoàn như thế vạn giới cuộc hơn bội cái, ở chết gian gấp không chiến, chiến quân nhiều người chiến xuất nhiều, Ở trận gần này cảnh chết ở đại nguyên thủy trăm nan sau."" phải ta lớn việc Vậy sao làm chúng vì?" đi làm ăn cho là mỏ Tụ số, lên tiểu thở tỳ luôn Người rồi tiểu tử:" luôn đi với, nàng Đại chu lang phào và gia một gia Hồng Hoắc thư chủ."" ạ Vì sao? ràng rõ đều bánh củ Tụ, của không mang sáng nương xảo trong tinh bất kể nhà, cháo kiệt tới phải bao cải Hồng trù, tác hay là, bữa muối rất vì. càng gian giờ qua Thời nói ít nó hoạt, trở Tụ trầm không Hồng, nên vốn mặc bát."" tử tử làm chuyện thể Gia, trong nhà ý sau thành chủ Tống sắp này, chủ tỳ không nữa thân nương rồi do tùy. mỡ thường bao ngày ức một, nhà Vân bánh ăn còn, thịt rồi mang thái làm ngươi cao, gà là nghệ càng của ta, thôi nhỏ đậm cũng đã Tài cho xào gà:" bao ừm bình đà miếng bình nhân bánh, qua, rau thế thử, Lang thường thịt bánh ăn bao hơn. việc đọc làm ra vương, trừ sẽ thì kết, ai người kỹ có Nếu lớn không cục tốt quân thấy." Vân Lang vỗ vỗ cái má Hồng Tụ:" Biết lấy lui làm tiến rồi đấy, trước kia thế nào, sau này vẫn thế, không cần phải kiêng kỵ gì, ta còn trông cậy ngươi chống đỡ cả trang tử này."" Thật sao ạ?" Hồng Tụ nghiêng đầu hỏi:" Nói thừa, đương nhiên là thế, Tống Kiều thông minh, y thuật cũng cao, song chuyện khác gần như không biết gì, huống hồ cái trang này không phải của mình ai, mọi người đều có phần."

Được câu trả lời xác thực của gia chủ, tinh thần Hồng Tụ tốt lên rất nhiều, bê đĩa bánh bao lên cho Vân Lang ăn rồi đong đưa người bước đi.

Vân Lang vỗ trán, tiểu cô nương mười một tuổi lắc lư hông có gì mà xem đâu, chẳng biết học ai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.