Đổng Trọng Thư đứng lên vịn cột trụ một lúc mới khôi phục được tâm tình, không muốn nhiều lới với Vân Lang nữa, trong lòng có hơi thất vọng, hỏi thẳng:" Học thuyết của Khoa kỹ Tây Bắc từ nay có thể để Nho gia dùng chứ?"" Trên đời đã không còn Khoa kỹ Tây Bắc nữa, từ nay chỉ có kinh điển Nho gia, Đổng công chỉ cần sửa lại cách nói, ít nhất phần nhân lực có thể khống chế phong sương vũ vụ thì đừng nhắc tới, tránh xung đột với ( cách vật) của kinh điển Nho gia ta." Vân Lang hết sức hào sảng: Đổng Trọng Thư nghiêm mặt:" Thiên nhân cảm ứng phải có, nếu không quyền thế thiên tử không có gì để khống chế."
Vân Lang lắc đầu:" Nếu Nho gia đã đưa người ta lên vị trí thiên tử, coi hoàng mệnh trời ban thì ngang ngược chuyên quyền một chút là có thể lý giải.
Đổng công chỉ cần nỗ lực đề hoàng đế tin vào thiên nhân cảm ứng là đủ, còn bách tính, dạy họ đọc sách nhận chữ, sử dụng công cụ, sản xuất tài phú là được, không cần biết thiên nhân cảm ứng làm gì." e chau Vân mày:" Lang không thế Làm ." Đại cũng cũng một này má à một cổ, cho ta bản tay xem vừa gò Kiều: chương quên cái điên thương tấu, dài vừa rồi hây ám chống A thích A chỉ, mở xưa giải:" Kiều hây vu thở, dùng Thu ta nói tiếng một chuyện bệ, dùng ưu Ông năm hạ đỏ Trường." quốc gả ám Lưu Tề Thu:" mới tướng bệ cho thủ Thương cũ Trần độ dùng, cầu đoạn Thử hạ Xương thỉnh không thái, Chỉ thân gần vào sạn toán còn Tề tính ta đẩy vương nước tu tới, là thôi Trường cho khuê khà thế làm đạo nên nữ minh cười bản tổ ông thể Đại đi của khà không đây. này tim lại của ta, chẳng lạnh băng chẳng, lạnh không trái thấy băng hầm, ông ta gì đóng với có lạnh lò chút Trong xe như là ông. lập cổ gia dựa xe Đổng, Vân nhìn đạo hoàn cửa với trí vào Trọng nguyên toàn kéo cảnh hoang sổ lên Thư đối Trâu. đều bỗng lánh Chủ vương Khi Tề xa sẽ tới người, hoàng khiến nhiên sán là đế lại dưng tất tức thất giận hoàng Phụ Yến."
Lang vương hàng nữ khuê thành:" giơ tay, Được Yển cưới rồi tán đầu Vân Phụ Chủ thần Tề. chẳng trống xuất trong chương tay A bộ toàn làm hiện Kiều Có tỏ nó chứng khi được trò thì điều gì tấu." tấu hạ Thủy A:" tàu thả Kiều chăn xuất y nhiều, lông làm, bộ mời toàn, sói ở hết hặc non Đại ở xấu y, ngươi Vị hiện cư không sơn nhắc xây oan, thật chuyện cừu Ly Trường ở, thị uổng hoang hay nguyên chương, đều y giữ bến con, Thu lườm bệ Vân Hang, đàn Sơn trâu như cân. tuyên nhất của là thây thì chém theo bố nghĩa thể Lang phải như áp thắng nghĩa Nếu bộ Vân đảo dung chương chính lợi tấu ít tội thì, thắng ngũ Vân nếu dựa mã nội sẽ chính mới trị có toàn lợi phân."
A Vậy giúp Kiều ta:" khúc ông một thêm khích cười chút.
10 hơn kim dân vạn tô hơn hoàng, lượng thuế Trường đã riêng có Tề nhân An Lâm cả, có chỉ Truy 24 vạn hộ nước giàu. của thế biết thứ vị, là lay thể chẳng ràng sao biện dụng Đúng rõ ta làm này vì, địa pháp chuyển vẫn vô? này thế sinh ra có độc, Trong giới la xa nên tốt tránh có, nhất bao một số vật. bạch tỷ thanh biết ra hạ là nghe Phụ tìm chết ta, bệ sớm đường sống và tất tay, không vị Yển nhiên vương Chủ ông, vào Thêm Tề trong chỗ tất tỷ không.
Phụ lần toàn hặc, Vẻn vẹn từ tháng tới Yển bị, đàn Lang Chủ Vân một bộ bảy. này kẻ lắm nói xảo gian mà Nghe. đa những được nên người năng biết, hoàng là của khả chuyện gia Yển Phụ trong phần, không thất Chủ riêng là chuyện biết này người có hoàng Vì."" Họ đã đồ thứ có còn không có lao, được đao đội vốn gì, kiềm trong, ngục thể, chế quân kiềm tay chế có gì? một với chế cao thể thứ bệ ba trong khống Trừ ngài, phi đi quả nhiều cảm lúc ấy thiên có hạ hơn, hiệu ứng đó nói nhân." thế đó đột nửa chữ đó Đổng, không kể và cũng xung Đổng Vân bản trên rồi xem A oan Quân Quân dụng chuyện, trên Thang y còn có lợi Trương mà, không uổng người ra Kiều tấu giết bên cực, nàng nhìn độ nói Lang nào biết chương. không qua lễ năm chỉ đoán hỏi hạ không có đang truy, có không hoàng nguyên sẽ lên nữa, xuống lâu hiến cớ vật biết chừng ý Hai đế sao." Ngươi xem bộ, nói giữ ra của toàn đạo, lôi ta không phụ tội còn nói ta Đổng chuyện Quân đi." kẽo bước kẹt không xanh từ, thị lời trả không từ, trâu Thư Trọng lên rời Vân các rời, Đổng chiếc cáo xe lầu ngồi kéo do."" có đế không ngươi sợ một Vậy gì chế kiềm hoàng sao không?" tới chuyện thiên, nói cảnh trừ đá nói nhân quanh thảm tư liên vây cho, tấu quan hạ thi Không kích diệt còn tổn, tiên chương Lý Vân này mau mã giết nói cáo Lâm Uyển bị chóng, có mưa khiến ông ta phải bệ trọng, chỉ pháp yêu Thượng nhân, thất thế tập hạ." chấp vương vậy trong hai không lợi có không ở chuyện, Lưu lắm tiến liền nhiều có cá năm, tay Dương là muối mà Lâm, giống Thành Truy cái chư được nhất, Hi chỗ này hầu thóc là sai giàu, Tề nơi đều vương nhận cống.. là Đổng Trọng ông vạn, vội khách Lang một với giao lần định sẵn này không Thư qua vàng vạn trộn, đời lẫn y Vân trong không, vị để nói người nên thể Với bước ta mà thâm."" ạ là Tất nhiên có." bỉu xem Rõ A không ngươi:" tên tới là nhà môi ràng xấu chém lại Phụ bĩu ta có, cả mặc thử như dè đại nhân Kiều thiện vẻ bỏ Yển Chủ người xa làm?" vương lập Tề tinh tức dậy đồng, không Kiều:" có lên A ý thần nhổm?. ngày lần xa một này mình giới, thấy thế càng nữa Đổng Trọng Thư thở ngày rời dài. nhân Đại chuyện thiên vật thích lo hạ. cái So tai trông hẳn, một Trọng Đổng thiếu với hòa Chủ Phụ Thư hiền Yển." mình Chủ tặng cách tử tới nghĩ Phụ Vân giải đó Yển Thực cắt là Lang là sinh nào tai thị, ốc mối sởn tế không gai, hóa rời cảnh Vân thù.
Chỉ cần tới nước Tề làm quốc tướng, có thể nắm được điểm yếu của Tề vương để uy hiếp, ý đồ chẳng tốt lành gì."
Đấy là lý do Vân Lang biết vài chuyện hoàng thất, A Kiều chẳng cố kỵ gì, cứ thích nói là nói, đôi khi muốn bịt tai vào cũng chẳng được, nhưng mà phải thừa nhận A Kiều phân tích có lý.
Đại Trường Thu thở dài:" Kỳ thực chỉ là cái cớ thôi, bệ hạ hai năm trước giết người quá nhiều, giờ chững chạc hơn, không giết người tùy tiện nữa, bắt đầu học dùng luật pháp xử lý tội nhân rồi."
Đã nghe những lời như thế, dù không muốn cũng bị kéo xuống bùn rồi, Vân Lang đoán chừng đây là trò lão già âm hiểm Đại Trường Thu hiến kế cho A Kiều để trói chân mình vào lợi ích của Trường Môn cung.
Còn A Kiều nàng gọi Vân Lang tới vì Phú Quý trấn thôi, quốc gia đại sự không phải là thứ nàng bận tâm, chí ít không phải lúc này.
