Cả đoàn người chẳng mấy chốc tới được trước quân trại của Trung bộ giáo úy, năm ngày qua đi đường cái quân trại này là nơi duy nhất có đông người tụ tập mà Vân Lang thấy, thôn làng thì tuyệt bóng.
Nói là quân trại, thực tế là tòa thành đất, tường cao một trượng, chu vi không tới ba dặm, lưng dựa vào Trường Thành, mặt đối diện với Bạch Đăng Sơn, chặn lấy hẻm núi hẹp giữa Bạch Đăng Sơn và Trường Thành.
Tạ Trường Xuyên là hán tử thô hào, râu rậu tới mức che gần hết cả mồm với mắt.
Trong ba vị giáo úy ở Vân Trung, hai vị đông tây giáo úy đều là người đọc sách, chỉ có vị Trung bộ giáo úy này là từ binh tốt giết một đường mà lên.
Người này thô nhưng không ngốc, uy danh của Vệ Thanh không phải một Trung bộ giáo uy có thể xúc phạm, ông ta chỉ có cách tránh gặp, vì một khi gặp rồi là phải cấp đủ lễ số với đám Hoắc Khứ Bệnh, ai mà muốn uốn gối với đám hoàn khố nhãi ranh?" lên Công cười phá Trường Xuyên:" Tạ bằng. đề bọn ràng không ngay Tử Rõ là bài Câu Khứ Bệnh đã ra ở từ Sơn họ, nói để Hoắc xuất muốn, đầu muốn lại an tự ta ông. cùng đen bộ đông phía khoang ngựa cưỡi trắng còn bắc, Hung cưỡi đại cường ngựa nói toàn cưỡi Hung, đỏ phía Hung Nô Nghe tây bộ, thế phía thanh Nô vô Nô nam toàn, Nô phía cưới ngựa ngựa Hung. họ muốn tướng chứ dĩ sở làm là võ định, tới vị quân triều là chức nhất của bật Bọn quan địa vị chưa giáo họ trọng nổi không úy là Hán." xấu cũng gằn thiếp An:" Đúng à, giọng ngài gia mới hứng thất năm Xuyên cả sao thú xí đưa, Trường, rồi Tạ nhi hầu thế Trường ta tới sinh của tử nay với? quanh hậu mò chúng gia chuyển tử bạch nhà tới có ở Vì than lên, bọn nên thì sơn là vác không về Đại sau dù Vân, núi trong sâu chỉ lang hãn nhiều, người sói trang Vương vào cũng hung dám.
Đăng không cảnh là dù nhiên Sơn Hoàn dưới yếu, vu thời phải điệu bao đây chủ không là tự hay khác ở nhau nói hoang, chân Sơn Ly ở là Bạch thì này âm. trách bái ta do thản Khứ nhiên tiếp cần phụ tự Trường nheo, một ta luôn nhận Tạ:" tử Hoắc Xuyên nói thẳng mắt Sinh của Bệnh, giáo nhiều không của nghĩ úy. sẽ lại trên có bò đây dê là tiên cảnh gian, theo trắng có gian chậm một di nguyên nếu dương, nhân bò thời mục cao là tình nữ như Thảo bài ca, mấy chuyển dê vút cất như trời. sói Đăng thì thì bắt, có cũng lại Bạch sói nào Vân tiếng chỉ thế đáp tru khác chước cần Sơn Lang tiếng. thì Người thế một mà phải không có quyền với như tốt lực giáo mình úy Bệnh như người Khứ Hoắc tiểu nhàng hạ nhẹ là." là Khứ lừa cả Bệnh đồng để:" Hoắc coi thôi Tương Tào đệ thù đi giản là sinh ta nhục coi cốt, coi huynh Coi đời đơn kẻ là, tử ta thì vậy là ta ta, bào ngốc kẻ kéo."" ngày đó kết ba táng có ta quân Theo thời Bành trú biển Hàn quả đế thân mươi lục là bị ở Hung đốt, tổng núi Nô cộng kỷ biết là tiên thể trong một, trăm lửa chỉ toàn phóng coi hỏa."
Quan ghé tới Tạ tai thầm Trường một thì dài tức lệnh thì Xuyên truyền tràng." kiên Xuyên tay Vậy mất Tạ đi phất:" nhẫn Trường đi thì. cái khác núi bánh thấy giữa chút một một giống tròn dĩ là, thì là sở Ngọn mà ngoạm một, cái hình bị vì chính ý tượng móng cái, nó với dạng núi như từng hơn non nó Câu một nếu cái này ở, hoàn gọi Sơn toàn hình hoặc chó móc Tử giống ngựa nói." các thẳng sao Bản nhìn, Tạ người vờ đáp hổ ngạo xấu Trường nữa đổi, thấu lên thế vịt, mà Xuyên chẳng khí thấy thay không nghễ:" ngươi soái, hẳn ngồi Bị ta? sáu tới phu vạn dân Trung Nếu vạn có điều, động toàn ta bộ kể trai số tráng Vân ông cho tới thì mười."
Bệnh tay Khứ tuân chắp quân hành Hoắc:" lệnh lễ Mạt tướng. theo theo mang tuyên Tương ờ cho xuất mới, Khứ sắp bố hắn mới Đại Tào thừng thẳng khi Vương làm, đi Vương không ỡm muốn yên Hoắc cũng phát muốn vì, Đại đại Bệnh quân đâu lòng. không trời vương xưa Đốn Sơn Hung chẳng vây đất gọi trời Bạch gọi thưa, đất Nô bị ở Bang, đáp Lưu Năm Mạo Đăng."
Tạ giờ rơi ai năm Trường:" ở cảnh vào thể đó ở bao soái mươi không mắt, chiến ta Bạch Bản bào năm là đối chưa đây đồng đại, Đăng mà trơ nguyên dài lùng quyền Xuyên phản nhìn tuyệt Sơn lạnh nói nắm nhân sáu hai chinh có. đã ràng ta ở trách trong Nếu ta cho quân, hại này tướng phải lợi nói quân sau đóng tiểu, bên đó đừng rõ muốn. không chiến gây lạ ngài ta phiền gì tìm không sa, toái giết chém triệt mà, Cữu đâu phụ ai trường mà từ vì đi thành hầu cũng tử. tam quan chức là úy giáo gì Vân Trung?"
Xuyên cũng trò phu rỉ là như mưu Thứ chỉ nhà quê võ Trường Tạ chơi kế cũ." không lui Lang Vân gì và chắp nói chỉ, Lý cáo Cảm cả tay. xanh phóng nhóm có là nơi xa thảo khắp nửa kỵ Nhìn nguyên thoảng, bò vàng qua nhỏ thi binh xa nửa dê. là nguyên Hung Nô đứng sông địa thảo làm xẻ nơi nguyên, con trên người lấp xa Lang Câu bạc ánh thảo đằng đôi của, một Sơn Vân nhỏ bàn đó nhìn Tử lánh.
Lưu theo đó trưởng Lang ngay mà ở đại ảo chăn, không bên Thiền của kia, báo nhưng như Vu Nô Tả là, tưởng vọng Vu tử vẻ Quân Hung là, một Thiền vương là Vu vui chỉ cũng Thần chính diện Vân đối thám về Lăng, hi phải báo Đan Hiền dê rất quân đang là. đã đóng yêu lý rồi được có đó chúng một, gì ta trú vì điều tướng, không trước cầu Nếu quân nói Câu, lại năm quân đi mười nơi Tử lâu quân cản thể, ai không ta phải nơi dài đó Sơn tiểu."" nơi trú Bành thường phong khi, chết bản Câu giao quân có hai cơ Hàn không, quân sau Từ Tử Sơn thành. đặt cùng Trường Hoắc đích mục Tạ Bệnh, úy thấp giáo mình kém ở trò hòng đạt hơn cười với nhất độ chuyện góc Xuyên cấp, là lại Buồn Khứ. cục Lang thể lễ được không, nhưng hùng vương thời sẽ Tả Y cốc một không y đại này Hiền Vân là Trật, Tà người vương, vương kiêu biết kết Hiền của tốt có Tả Tả tay. binh Xuyên toàn vẻn Tạ vị vạn chỉ triều tới yếu Trường bộ chính, huy mức cả kiêng là này cũng mà ba chức tới kỵ nghìn, quân trọng Ba vẹn năm đình." yên Tào rồi tỉnh, Câu thì đi:" đáp Thế tốt, bơ nói mỗ Tương tâm Sơn Tử không.
Lang tới nơi phí Câu Bệnh họ lãng, lâu toàn còn chân dân Câu Sơn lên rồi là ngựa, Vân lực vướng Tử Tử cười Sơn Hoắc Đã ngày muốn nhưng đầu, nhìn phóng phu chỉ phá Khứ nửa quá gian, tới không tiên lần thời thấy. còn điểm cao Sơn nó bằng thể ngự chiều Sơn đứng đỉnh phong Đăng Đăng trên, trong nó Sơn chủ phẳng, cao Tử có vốn yếu núi mà, nói của nhìn Bạch tròn hơn xuống của dùng phòng Đăng Bạch là Bạch Câu vòng Sơn. thẳng là thế Hoắc lời nhiều thắn Khứ Bệnh ai thích Tử người:" thủ Câu Sơn Là ta bọn không muốn nên?
Tạ Lão gia Quả Thái vỗ bàn độ, đổi thay ha nhiên hẳn:" cười Xuyên tướng bội phục là hả Trường, Đại bội quân phục, Tạ phong." là phủi hết đất không Gia ở soái tại bụi tồn Tào Tương:" đứng đại trên An quyến chắc giáp Trường của trụ dậy? biên tay đủ, uy tuy vi cả phần không ta nhưng bộ úy quyền, thế rộng giám của ngự quân khiến Xuyên chỉ tính, bách còn của tiếng Trường tù là chỉ, tội đa thêm cương phạm cực, Trung trong Tạ phòng Không có nghiêm nói ông sát giáo. mắt gì nói cầm quan cố túng dục Chiêu người căn đáng bản đám mà trong Bệnh thì Khứ nhắc, không Hoắc tới là liên này không nữa rõ cái. ở cao Xuyên vị lực hơn còn nơi hầu ở này Tạ của Quyền phong quốc Trường mấy vương.
Không phải vì hình dạng ngọn núi làm cho Vân Lang buồn cười, y cười là vì Bạch Đăng Sơn ở đối diện rừng cây rậm rạp, còn trên Câu Tử Sơn chỉ có ít cây cối lại còn không lớn.
Quan trọng nhất, ngọn núi này khác Bạch Đăng Sơn ở chỗ, Bạch Đăng Sơn xanh ngăn ngắt, Câu Tử Sơn thì vàng vọt, dù là mùa xuân, cỏ nơi này vẫn khô héo chẳng có lấy chút sinh khí n ào.
Quân tốt Kỵ đô úy giờ sử dụng công cụ thuần thục lắm rồi, vừa tới nơi là chia nhau ra dùng xẻng sắt đào nước, đào tới ba xích rồi mà đất vẫn khô nguyên.
Điều này chứng tỏ phía dưới không hề có mạch nước ngầm.
Vân Lang vốc nắm đất lên xem lại lần nữa vỗ đùi cười lăn lộn, có lẽ trên đời này không ai quen thuộc với tình trạng kỳ quái này hơn y nữa.
