Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 227: Q3 - Chương 029: Thế ngoại cao nhân. (3)




Từ ngữ khí tràn ngập phẫn nộ kìm nén của Hoắc Khứ Bệnh, Vân Lang biết được ở Vũ Châu Tắc phát sinh chuyện gì, đó chắc là cảnh tượng vô cùng khủng bố.

Đối với thói quen tuẫn táng của người Hung Nô, Vân Lang chẳng có cách nào hết, Hung Nô vương muốn làm thế, ai cản nổi?

Một vị vương nắm giữ quốc thổ còn lớn hơn nhiều Đại Hán, trước khi chết muốn làm chuyện trời đất căm phẫn thì ai cản được.

Kỳ thực Hoắc Khứ Bệnh chỉ tức giận một lúc thôi, ăn xong bữa bánh bao nướng là hắn vứt hết mọi chuyện ra sau đầu rồi, còn quay sang thảo luận thương binh doanh với Tô Trĩ.

Cùng với việc Tô Trĩ tới đã thần kỳ giúp tinh thần Kỵ đô úy ổn định trở lại, nhất là thương binh càng ăn no ngủ kỹ, điều này trong mắt Tạ Ninh là không thể tin nổi." Tạ vậy như có của, Tô giọng sơn thanh về người ở mình đã, hắn mới Trĩ Dáng thành tưởng cao toàn nhân: của hơn khi Ninh mãn mặt âm Tô trưởng ngoại thế thỏa, ảo hiện làm bộ vẻ nghe xuất Trĩ trước xuống áp môn vẻ. vào hình Bạch Sơn Đăng bàn chẳng, thở Tô phối có tí đống phát người Vừa thè một xong ra Trĩ tháng, tượng ra nào bảy bò mới nóng lưỡi thuốc tới điên làm ta." môn bình quân sợ dù cứu sao vậy điều, thần còn doanh lại tĩnh, người chết là phải giả hiểu còn lại một tinh thể là y, người được nữa trong thì mọi như gì xuất thế hiện sơn người Có có." Trĩ sinh Tào hơi lùng Chuyện nhìn lạnh Tương:" quay này, tiên có, sang Tô . còn mỹ chút cách khoé trước hơi trên, mái nhỏ búi gò xếch một phối một đen kết, thả hoàn mũi thẳng đầu lòa xòa, tranh má một tuyền tóc lại vẽ, mắt Thiếu mắt với chiếc lên đẹp hợp nữ như trán xuống cao." liên doanh nếu được Không toái:" trong soái, lớn Tào thì tục có biết Tương nhân lắc đại đầu quân phiền nữ. khó chẳng Cảm được được gì mấy mà, kiếm cái nói Tương Chỉ quá nào, ngày tránh có huynh rồi, nóng xác Khứ tồn Hoắc lảng lẫn, đều trông cái thể sư, Bệnh Tào cậy thời Lý bảo thi cả còn." không chết đồ Tô ta rồi y lắm Trĩ nghiêm được giả mới:" mặt khó ta mắng Giết phải, là đưa khuôn nghị, cho tể giữ khăn." thân đáp Tào không: ta Tương có giục chuyên Tạ thận nhìn Trĩ, bệnh nhưng bệnh:" phụ cẩn Ta, phối Tô Ninh tâm thuốc thúc.

Tô ở thấy lều cởi sinh ngoài nghe lớn áo bẩm Khi Tào Tào đang kiến thì ra hầu ngoài Tô cầu tiếng:" cho Bình Tương Trĩ, Trĩ tiên mát định Dương báo Tương." sau ý kéo hắn vẻ một người, đi nói tới tay ở Trĩ Ninh bên Ninh thôi, bỏ nữa giọng Tạ sệt lượt: nhìn nhỏ việc Tương Đi làm Tạ để, có đó mình của không Tô sợ:" Tào xoay." xuất với thân Ninh kích xôi, làm tiên Xuyên người Tạ nam nên vô, nhìn nói nữ thần gì khỏi khó nữ động Ninh hắn Trường: cũng thế trong mà hay Tô sơn là quên nhân mắt người, Tạ môn cũng bình trong chính có luôn xa từ mây thoát Tạ, Đối dân tự sống là tương sơn cùng cái Trĩ mù môn." dùng vội khi tới lễ lên kiên sẽ ửng tình định, chỉnh Ninh tay má đâu thật không, đỏ mặt thất Tạ, chà Ta mạnh:" hai nói điều cũng tâm vàng."" sơn môn người trong Tiên là sinh." mời là quay không Dương thể, đi về giả hầu Bình Ta, y nhân đại gặp vật chỉ một." Thành Tuyền giả đấy Y Cơ của. cái gì đó làm Ở?" rất bệnh khỏe, không Ngươi có." cười ra không mắt kể cho tên Ninh, Trĩ mà Tương lại, này Tạ quả thằng đã lo ngốc hai là lợi không miệng hậu mái Tô Tào dụng nàng thoải thể nghe có chính tiếng híp ngoạc. do Toàn lý không thực, lòng làm trấu lý việc. dù hạ đề vấn không bệ là cũng Ta có tới nghĩ. ngoài ruột rõ có thấy tưởng hắn tới một đó người chém mà, giường thương Sau bị khi binh, rách vậy chết là, thăm nhìn đó kẻ lù lù doanh hồn thấy đệ hắn cả từ trên hiện tưởng lâu tên ràng rồi chảy ngồi bụng huynh quỷ mà ra. râm chẳng lều rồi Nếu doanh sớm thương phải đó nơi nhất là chuyển mát binh thì tới nàng."" Dạ dạ. ở tới chiếu nóng thì Vùng, mặt mái nơi thoải bắc chỗ không nơi thì, trời chiếu tây hay mặt trời tới rất chết người. có ẩn về vào sĩ giúp quay được núi tích sao đều lập chưa trong nên số gian đỡ đó bản lĩnh truyền đại vô sau, thuyết kể hoặc dân Dù từng nhân vật các công truyền.."" làm nói gì Người đây ngươi ta, còn ngươi ở bệnh không đã?"" đi Dương đi, thể kiếm muốn hầu tới Bình chưa không, thi sao mang ta? xem thể lại có sơn Kỵ úy cho môn sĩ kiếm tướng được đô bệnh người?" quỷ tay được nô cả Tô:" Nô hay phẩy đều Hung nhạt Trĩ lạnh."

Tạ người Thế lên, nhiên đi Ninh ngạc ngẩn:" tiếng sao thốt là?"" có rồi Thế là có rồi, hiếm hiếm lắm lắm. xúc túi trước xinh nào thuần kỳ mặt khiết Nàng ngay nói bụng, có cùng trước như xăm đẹp lớn vào tay xa mù, ẩn như chút mây giá mà lạnh hai, dị cho nhân chẳng lùng vô đứng cũng giọng tiên cái cảm băng.." không tiến ta Có được thể dẫn cho?" phụ sao thân cao là:" bình nói tội doanh cao thường, Ninh phụ trách kích ta là nghiêm lòng được sinh với nhân, mặt cảm sao thế dám Đó thể có không đem ngoại kịp cứu, nhân vào quân nhân có chúng tới, Tạ vì là tính." tiểu gần đắc chỉ như vịt diện: phái nhảy ta Tào dựng, thế nương lại như:" cô lên lắm Tạ đâu ta thể người tới, Bọn thôi Ninh có lớn còn Tương một vờ ý. thể thi rốt cứu cuộc nghiên có ra Xem để rồi sắp."

Tương vào khỏi định vừa vào Ninh Tào mạnh có Ninh lại lên, khúm phải chạy lều tay Tiên, Tạ được tay ngay sinh, Tạ sống núm:" tiếng không, trái nói đấm chạy?" của kiến cung tử Ninh thêm:" bộ giáo, sinh Tào trưởng khúc cầu úy Trung Tạ, có càng kính nhi Tương Tiên." ra, phiền lạnh lại hôi đừng đảo phục gì gì tự khí cái, sao chuyện ta nhiên, Í ngay y vì đáp Trĩ vậy là như mồ, hiểu làm minh có, mắt này lau, một Không thì:" Tô lại chuyện khách lùng cái thông tên chỉnh." Ninh ra thi vào những thể, phấn Tương sinh còn sợ vô thời Tạ mãi hiện: tới khó không Hung Nô mà chẳng có không, xử thể được thấy nói cơ không nhau:" được tay đã Tiên hai Tào cùng xoắn người hưng?

Ninh nàng nhân cái nhìn mười Tô có bà lão Tạ là là nữ một biết Trĩ một. tối buổi nữ còn của trong am mang hiếu kỳ theo hiểu, loại đi nhân càng thiếp ở thăm Vân lòng thêm chuyện, cơ nhất Lang để người tìm là hỏi Lang mấy này lều rằng cho Vân đó liền Nhìn này." hứng có đừng cũng ta điều: cô Ninh nương là nén:" Tạ đề vấn đấy, nói chằm cùng sao người người tiểu Không có ta chằm, dù ngươi thành tột Tương nhìn thú cười Tào." Tương trả trong sao môn Người lời:" Tào như sơn hắn thế?" Tạ Ninh bội phục chắp tay vái một cái, rồi lại chạy đi: Tào Tương vén rèm nhìn Tạ Ninh chạy đi xa rồi mới nói:" Thời tiết thế này thi thể không thể để quá vài canh giờ nếu không sẽ thối, muội nhìn ra được cái gì chứ?"

Tô Trĩ chạy ngay đi lấy cái quạt, quạt lấy quạt để, khuôn mặt băng giá cũng sinh động hoạt bát hơn hẳn, ngồi xuống cái ghế dài, hết sức tự nhiên ngả đầu ra phía sau, nhắm mắt thở hắt ra ra một làn hương khí:" Nóng chết, hi vọng tên đó nhanh một chút, ta muốn xem tốc độ thối rữa của thi thể ở nhiệt độ cao, sau này trị vết thương càng tiện, dù sao chỗ này nhiều thi thể, thay hàng ngày là được mà."

Tào Tương nhất thời nhìn tới ngây người, mất một tích tắc mới nhận ra vừa rồi rồi mình nhìn chằm chằm vào đôi môi lúc nào cũng hé một nụ cười như hoa tươi đón gió xuân ấy, nuốt nước bọt ực:" Muội không sợ à?"

Tô Trĩ chớp chớp mắt, tỉnh bơ hỏi:" Người chết có gì mà sợ?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.