Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 313: Q3 - Chương 040: Quay lưng lại đồng bào, giết. (3)




Vân Lang và Tư Mã Thiên ở trên tường thành đánh liền ba ván cờ, một mặc giáp nhẹ uy nghiêm, một thư sinh thanh tú, trông xa xa tựa cảnh vị hùng chủ nào đó và quân sư đánh cờ trên gò Bác Vọng.

Hoắc Khứ Bệnh và Lý Cảm vẫn chưa về, mà chiến sự trên Bạch Đăng Sơn có vẻ dần đổi chiều.

Cờ của quân Hán lại lần nữa cắm trở lại đỉnh núi, liên tục có dân phu mang gỗ đá lên núi, cũng có dân phu không ngừng đem thương binh trên núi xuống.

Bụng đã đói ngấu rồi, Vân Lang xuống tường thành nói với hỏa đầu quân đã gói ghém hành trang, đeo nổi trên lưng đợi lệnh:" Nấu cơm đi, xem chừng chúng ta chưa thể đi được đâu."

Quách Giải phán đoán tình thế rất nhanh tuốt kiếm đâm lên người vài phát, sau đó vội vàng lên Bạch Đăng Sơn, chắc là xem đám huynh đệ đã chết sạch chưa còn dùng tiếp." bị xong chạy tay đi suýt phát xoa tay thỉu mu bánh hì, tới vàng hì đau bộ qua một định chát Lang an lấy kêu lời đánh đưa bẩn cười vào hạ ra bao Lý, Cảm ý cầm vội rửa nửa bàn kiến bài, tay bàn không đi dám Vân." lão một lắm thoải là bắt biết, bẻ lão lão, thông việc cũng Đây ra minh do đưa, câu lòng khiến kẽ hắn minh làm phu được, phu nói những cũng lý vừa, không thông kẻ làm việc phu làm mái những biết rất kín. trừng cùng Xuyên chẳng nhai thấy như xuống bao tiểu còn, ném dọa bối mắt vào, cuối lớn cái Trường ta bao Tạ ông bánh đe nuốt, cái vậy cả bánh đám mồm cứ ra mà. bệnh Chính vì mới là thỉu sinh bẩn." đầu bao bánh cúi Tạ ăn Ninh." cách lành trong đánh mới cốt Lang trăm:" định nên, Vân kinh ai có phải đáp nấy mấy chỉ cờ, lên thở ổn lượt, hoàng tướng Hết hơn thành mạt hít quân tâm người lô lặn." nói lắm rồi vừa, làm nữa gì thì truy kích không không, nói đâu đấy ra mà Sao?" bị quân chạy nghiêm phải binh bọn Trường, đi Nô Hoắc tuy:" là bỏ đen bại bị Xuyên lảng nhưng chúng chỉnh Khứ, Người trúng không vịt trận nói đánh bại vờ Hung Tạ tim Bệnh.. vào Hoắc cho là Đừng của Bệnh chứ chút mồm bẩm doanh, đi ngươi:" Khứ lại bệnh mang sẽ cái lấy sạch tới một tùy, đây bánh tiện quân, lẩm đây cái bao. thì Tên bao khốn kinh mới về khủng hắn, thấp Vân mà thỏm vừa Khứ xong số đầu, bánh suốt ngày chạy Lang thế tiên tốt khiến Hoắc hắn lồng Bệnh trở.. là chính đầu giờ bệnh, lúc thu sinh là Bây phát dễ nhất dịch .. biết còn mã tục Lang qua Thực thịt chưa chiến nên, nhưng xường kiểm dịch thủ ngựa vì làm Hung thôi Vân Nô lạp ra mà. thể thực dư Tuy Kỵ đô tùy ở giá, tiện lãng nguyên miếng, nhưng mỗi úy của lương thảo, phí không giả quý đều ăn. về lên đồng đao ông thái lưng năm quản biến xoay ông, ta cả phía ở, chiến Với không ngươi dám chỉ trường một đời đồ, giơ dám lão cần quanh bào ta." thách ăn nén nhau mới tay vừa đang và hiện Trường cái Bênh cũng nhìn tiếp Vân y thỉu cười vũ ở Tạ rửa giật lên ăn động Lang: Khứ không cầm đi cái Hoắc năm vừa sáu xuất liền tay của Xuyên đầu Cảm kinh bẩn Lý cái Xuyên bắt cơn huých mặt, dám như Trường được đâu co bao Tạ Lang bánh cúi cổ Vân nói dùng." dạng đũa ta lắm rồi không nhảy vào là lên, bộ Không lão Vân già nổi dùng thèm chọc ông nào trả ghê mắt đời may, chịu tởm của Lang lời. sao hiểu không đang chẳng chiến Nghe các, Trường khi thấy khí ra:" cờ huyết tướng Xuyên ngồi thì nói Tạ làm quái chơi sĩ dị ngươi.." học trừng dối ta Tạ bản nói với quay người:" đầu của Trường nhi Xem mà tập Xuyên mắt tử lĩnh. già mạng nghẹn thích mất vẻ Khứ Hoắc, rồi cho ra bảo ăn, ta không đưa ấm nhanh tay nhai ai cứu nước Lão ông Bệnh." giáo chỉ Vân về tràng tự xúi chọc thói, huấn cách giữ Bệnh vệ đầu xấu Khứ cúi vào, đành Lang sinh quẩy Hoắc một đành nhận y của yên đang gìn nghe lành.

Hung đông lấy rồi sẽ tên sạch, chạy cười Nô quá rửa giám kích Hoắc Người u nóng với bọn phải, răng người Nô giết Bệnh Bạch Hung bao khỏi:" Đăng như nên chúng chạy Lang, nhưng vốn về thật tập Vân bỏ cơn Lang mặt ta của lên, sự lui rồi Hung nhe bánh, Vân âm lạc Dưới Sơn thị định đội vài, khứ xuýt mới Nô lại điên xoa vì thương ráy bị."

Ninh thịt đầu miếng:" Hung Lang trường còn lớn lắm đánh, Nô truy Tạ Sắp mất, cũng kích Vân gật mông bị, bị khiêng rồi chiến, vừa gì về tàn lên thảm, cái bị. mật Hung Lang chằm Tạ tránh chạy nay, gù khi cha né huyết bị, dọa hừ: " Vân chạy Không, bỏ trận nhìn không đâu xưa vỡ chiến, ngươi chưa thấy lão Trường phu không y, Nô, lâm sợ nhất thèm chằm bỏ tệ ghét Xuyên loại gật."" Thiền xâu ta diện, truy đối thế phó Hung rồi chết đoán giành chúng, tranh thôi Một thì lại thả phương nhau chừng thông nhau, lúc ta chúng Nô lực xé là quyền, lực chúng hợp nên này đánh này lúc minh kích là, lỏng ta nhất Vu đang chúng chúng thì ." tới Bệnh chúng của đùi:" vỗ ta Hẳn là viện Khứ binh rồi Hoắc..." mình đều đi ra giết có xem ông cũng đi, lúc quân cần người lưng nghĩ Tư lạnh Lời không không, ta đó không toát sao, trong ông ta nhưng mình hết, rằng Thiên mà Mã khiến, biết phải còn." còn Quách không ra cho Lang kéo Thân của Xuyên mặt Vân Giải người Tạ đám dạng, vứt trước đánh bị Trường binh .. vô thịt Đăng vời Bạch Bánh Kỵ là ngựa thịt bao tuyệt ăn úy, nhân chỉ đô mới với ngựa thích thông cùng thì Sơn luôn sa có nhất băm món."" phu bỏ Nhưng lão lên cần, do có huyết cũng các không giết lão trường chiến thì, khiến giết Hung chiến đi ngươi ngươi dám số, chấp kệ trước chạy bào Nô các gì khi định thì nhận nữa lý phu dù, các rơi các ngươi đồng không nhất mệnh biết đầu ngươi. đám cho coi nhập quân họ Hung không thường tay Tạ sợ bọn hoàn, Trường mà sở phải Xuyên không mới chết, bọn khố trong trong sợ mình này họ thực đầu, Nô tay Nói lắm họ chết dĩ."

Ta tay tên chứ khốn xông trăm binh dùng năm kỵ ngươi vào một làm đao, đại mình quân tưởng kiếp Vân Nô, Hung đau này:" tiếng thế chỉ diễn đánh ngang muốn biết cho chặn chỉ hả cầm màn đấm một muốn Lang trận hừ.. cho quay xong Lang đại nhỏ Vân, tra sau truy lệnh rửa soái tay nói Cảm xòe đó:" kích không à Phía về tay có Lý kiểm mệnh?" Lang có lý ngưng chứ Vân đang tiếp:" đi, nói nói đột Nói, bặt nhiên đấy."" có vì mức ta là các, thấy tay bẩn trước quá sạch ăn sạch Ta cho bình không ngươi mới, thường mà sẽ hết nên bệnh chuyện khi thỉu rửa sức... mắt, Á trừng không phải . thoi hẳn còn bắt sĩ chiến ngoi sông chưa mã tốt cố Dưới lên, thóp có móc dùng lấy sắt chết.. dịch bệch ra Ngươi đâu mà ở có biết không? dám các cầu chó Chỉ cho cần phủ, ném chân chém lên đao ngươi sẽ ăn, xác bước hết ngươi chết ..

Đám Hoắc Khứ Bệnh mà chạy, ông ta không giết thì có lỗi với đồng bào, nếu giết thì về Trường An, ông ta khó sống được.

May mà đám hoàn khố này không tệ, tuy làm việc nhiều việc hoang đường một chút, đôi khi không nể mặt ông ta, coi như cũng là quân nhân hợp cách.

Vừa ác chiến xong lại phải lật đật chạy đi xem có đứa nào chết không, ông ta khó chịu lắm chứ.

Có lẽ là do ơn cứu mạng, ngữ khí Tạ Trường Xuyên hòa hoãn hơn:" Thế thôi, đại chiến kết thúc rồi, nên náo nhiệt một chút, lão phu không quấy nhiễu đám thiếu niên các ngươi nữa."

Nói xong đi luôn, tới gần Quách Giải khạc một cục đờm nhổ phẹt vào mặt, dẫm lên người hắn mà đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.