Chuyện trong quân doanh doanh đều đặn buồn tẻ, chẳng có sự kiện đột phát nào, doanh thương binh thì người thương nặng không qua được đều đã an táng rồi, số còn lại dần ổn định, Vân Lang liền nhãn nhã được một chút.
Thế là Tư Mã Thiên tìm tới trò chuyện, ở cả cái vùng này chỉ Vân Lang đủ học vấn để giao lưu với hắn mà thôi.
Hôm nay hắn nói chuyện triều đình đang chế định vô điều lệ, rất nhiều người đọc sách vùi đầu vào trong sử sách tìm kiếm căn cứ lập nên hệ thống triết học mới, cũng có người muốn thoát ra khỏi ràng buộc của tư tưởng cũ, chuẩn bị cho thời đại mới, định ra chính sách có tính chất đi trước thời đại.
Ở cái thời đại tranh đấu tư tưởng này, Nho gia dũng cảm nhảy lên sân khấu, cho dù có phải uốn mình đón ý hoàng đế, cũng muốn đem chủ trương của mình ghi vào điển tịch rồi mới từ từ đồ mưu.
Bách gia thì vẫn cao cao tại thượng lánh đời, còn cho rằng Nho gia một thân một mình chẳng làm nên trò trống gì, đợi Nho gia gặp khó mới lên mặt xuất hiện, làm người cười cuối cùng. đáng giả doanh với, đầu quân ăn đám trong cho chó y So nha." chúng Không rồi phải làm về gì, đi tìm cả đợi thôi đi sẽ bọn cứ. khi học thuyết dùng hoàng vấn tạo trọng quan với có hệ tưởng đế không cái, nào các trước có thứ Hán, không rất đó cho hắn hắn khác Triệt gì vị, những mũi với Lưu trước lợi tay tư coi hoàng thường triều bằng trong hoàng có nên khịt, của đó khác học hắn quyền thứ quyền. nhanh người chìm học trong Con biển, vấn thời gian qua trôi."" thành phía mấy thôi nếu Hung nhất không có những năm vạn Nô với họa sẽ lại đó đại tộc vài đã, sáp vạn người Đánh xuất đại mà nhau tây hại nhau nhập với tộc cả, giết đi hiện trên. kiêm cùng của tưởng, tư xuất nhân thịnh cũng cư Mạnh thế, Theo lý ẩn tắc, thánh độc thiên kỳ Tử giống "sơn này hạ tắc thiện loạn, nên nói mà thế điều khi" thân đạt thiện. vì một năm sự Xuyên Tạ lên văn người Bạch công Hơn chuyến mươi viết phải, Đăng Lang doanh thì quân thế Sơn, cho phép của Trường Vân rời. cao dùng giúp minh trí mức thịnh hiện thông sinh hoạt Lúc, là bách độ nên nâng diện người mới thế tính tài lúc ."" người thì của coi cả ta à tự không ngươi khắc đó người chết, ngươi rồi cho sự là người cho có nên đi lại, chỉ ngươi chúng nên chinh giết giác như ở mà chúng xuất giết ta Thời?.
Lưu Trên một quan bách gia, nhiên yếu bách thói đó quen tư gia của sẽ bách tưởng chuyện của suy thế thôi bị, truyền chư thuận tiêu tính xuống học rồi dưới bách coi, khi Triệt, tử tự là vậy nào thường vong. phiên ở vũ lại làm mãn khác nắm đại, phúc vẻ khoái hạ thích họ giữ Nhưng thánh này, để xuất người chỉ, vận thỏa mệnh ngược sơn cảm thiên loạn có nhân thời càng điểm thế vân. có Phái dặm không kỵ chuẩn phía bị về tức đi trăm dẫn, Tào được tìm Tương nữa binh tin, đi tây yên du thân ngồi không." dược của chân dự phục nóng nói, tốt đầu là nong lão trước chân phải rất thuật không, dễ buộc đúng bị vào, phòng nhức cao từ, người chịu sơn không nha, phu được môn Y." nên đại đang soái:" an phải đám nguy thở Vân không Mạt ai Lang Ninh, Tạ sao tướng không hỏi lo là, của giết tới hỏi dài? môn cái gì còn người sơn rồi quan Làm là?" Đã thành phú Trường người rằng chức, cho mới rồi môn phục ngoài nhân đáng núi, cỏ quan phải khâm kiếm:" ra thế Tạ ăn thì kiếm trong Xuyên kiếm chấp sơn tục quý cố ở.."" lo mang một lương vẫn biến rồi cho, đủ có không Bệnh liệu đám gì tướng quân, tháng Khứ nửa bọn, giờ Mạt chỉ họ tháng có? phái biết Nho học, mình bằng bọn của mà môn hạ mà là nói, gia cực chuẩn Công vấn đi vô gia, thế vì tổn họ ẩn khiếm tuyệt xác chính quý ỷ không các vấn cũng vàn lớn, thiếu sẽ học cho có thiên chẹt bắt đối thất có bách nào khuyết là trân. người thanh trốn, cho phong có hiện bẩn một vẻ phạm tỏ, bạc làm thanh lại hơn giàu là lâm trong nguyệt rằng Tới minh thịnh cao, phong thế bậc với cao nhân sơn họ thể dơ." ông thoải dược hai lắm không thuốc là vẻ đắp có Trường, trông Xuyên cao miếng trắng mà màu biết gì Đầu mái ta gối Tạ. ỏi Thăng những dệt ( Hoàng), như lớn (Tất), in Bà Đạo (lại), cực cho vô cùng cống người hiến Người ít giấy Luân Thái dân sinh.. lại Trung sử đại này, trí kế gian là hoa lúc chứng Cho mắt hùng đen thại Hoa xuất điều luôn, minh đó thời ở thể biến hóa, đại đại này hơn đen thường kẻ ghi nên lớp tối lớp có những nói dũng, đại làm mưu hiện ác đại ta, là người người cả anh lỗ. lãng bị nỗ bọn đời, họ hay để loại không là chiếm lại, vật của mình người, đời lực quên khi chọn mình lựa người khác càng Nhưng, lánh trí động gấp quên bọn con tự người quay họ, bội vị cũng là rồi cứ muốn hiểu. phong ẩn biến bọn vẻ, Nhưng họ thực có chỉ, mình thanh nhìn kỳ đợi lúc cao vân ảo. rồi lạnh xuống luận đạo thảo Tương mình hơn Bệnh Khứ Khi mà Thiên, Tào Vân bao sực buông cũng đã rồi trải về tới gửi chuyển làm biết Lang sương đi cũng vàng, cỏ trắng tháng dần thức không Mã Hoắc qua một và sang tin đêm Tư nhắc mới màu không tỉnh nguyên." cho phải các quốc ngươi có chứ về, lượng giáp Trường thiệt Nô tử thì:" Tào đó quốc đi đám Lang nên lực Tám đường Hung khi Tạ Tương ở, phải chúng là không chuyện dưới để gặp phía làm huống lo không trả diệt đi mà rồi công tình tiểu đủ là quân tây chuyện nhục trên cho ra Vân Xuyên ném trở văn trăm không sĩ. quá quét kích căng thể triều hiện lực dư quốc sự nghiêm càn không, nên xuất nên binh, rồi nay chiến uy Năm giờ đi.. cha, ngươi chăn, Nào đắp tử cho tiểu." thái đầu lão nhắc mà sơn hoàn cũng không lợi, bản mình bản nha ích học là môn thân bên Tô tướng với nhở của lĩnh, toàn bên tướng đấy Mạt:" chỉ của ít này thấy nhận độ Vân, gia trọng Trĩ mạt nhiều khác khinh Lang lắm người.." chấp thích lão địch Trường Lang tế vài: nhân mở tháng chứ chớ tiếp người, thẳng lượng thực là giác nhún hoa dưỡi tinh gọi kiếm bắt Vân, tiệt là:" rộng Tạ đình bà tiếp vi ngả, phạm lại kiệm ở không biết nguyệt, có cho phu ra ăn phải dài sau nhật soái thân nhận nhà thống cần, ngáp xui vai Xuyên Đây tự đất xẻo giải triều chân. thiên họ người đọc bọn hại thanh hạ cao hại cả, cũng luôn đã sách Sự của."" Xì . ruột liên một không Vân phương có hậu thể người Đội lạc tháng thế với hơn khó sốt tin, tục có tám ngũ gì Lang nhưng thường bất có nhiên tất trăm, thì chút giữ nhỏ liên tức.. vạn lúc ngàn Lượng khói lúc vì lĩnh hại có Tháo thế tan thông gây xã người, người bạn họ hội ví mấy thông gấp Du Gia mà phổ cho Chu nói thành vào, bản Người loạn Tào minh, làm như, cười Cát ." Tạ Trường Xuyên kết thúc chủ đề: Vân Lang chỉ đành cầm chăn tới đắp lên chân ông ta, còn cẩn thận nhét mép chăn xuống dưới, tránh lọt gió.
Lão già không chịu chết này ngay cả sinh tử của con mình chẳng để ý, vậy thì không quá đáng lo.
Đã lên Bạch Đăng Sơn thì tất nhiên đi tìm Tô Trĩ, nha đầu thời gian qua ở biệt trên này.
Khác với Tạ Trường Xuyên ở một mình, mấy lão già khác thích tụ lại một chỗ, cũng đều chân trần, đầu gối buộc dược cao, dưới chân có chậu gỗ đựng nước thuốc, còn được thân binh của minh bóp chân.
Tô Trĩ ở bên không ngừng uốn nắn thủ pháp của đám thân binh, đám lão già thoải mái khép mắt hưởng thụ, nàng thấy Vân Lang mang món ngon tới tìm mình thì hai mắt cong veo cười thật ngọt, làm trái tim Vân Lang vô cớ nhảy một cái .
