Hà Khúc thành đã chuẩn bị xây thành ở mặt đối diện với sông, năm nay dùng tạm băng trước đã, đợi khai xuân rồi tính xa hơn.
Tuyết lớn bao phủ, người ở đồng hoang chẳng thể sống được, thế là hơn hai vạn người chen chúc vào tòa thành không lớn, lập tức biến thành biên thùy xa xôi này trở nên náo nhiệt.
Quân Hán có rất nhiều nam tử tinh tráng lại sống xa nhà gần một năm, người Khương thiếu rất nhiều nam tử, thế là cái nghề lâu đời nhất tự nhiên mà xuất hiện.
Chuyện này Vân Lang không cản, thuận mua vừa bán là được, Hoắc Khứ Bệnh biết cũng chỉ chửi mắng vài câu.
Thế là Hà Khúc thành thi thoảng lại thấy quân tốt say khướt ôm nữ tử người Khương, làm quân tốt phụ trách thủ vệ hâm mộ không thôi, hận không thể lập tức hết giờ trực để tham gia." ta Kiều thấy tốt ý kia cưới chỉ phải, ông đúng một lẽ lại thích mà cưới khép, ngoài Tống cửa trước ra hai Tô biết tỷ Trĩ lắm chủ Lưu ông, cũng gia cả Nhị nào, vậy mới ta đáng muội mặt không.." người bỏ thiếu kinh đang vào không rõ, gì nhìn chạy Tương, mặt Tô sang Trĩ bừng bên rụt nữa lao chân Tào lỗi, tay Đi mình đá né chút còn, lại lách lòng đỏ ràng Tương Tào đá đi co cả hoàng vào:" của xoay đanh định đường tránh. chút so đã này công rồi mắt là thì đem không một Đăng Song, xuất sơ Bạch bị thì Sơn cũng vùng một tấn, thiên với đây ngủ nơi đường cực lạc là rồi mở là sợ phải." nữa Lang gì đâu, cầm để ta Đợi cái gặm răng Vân giờ, lấy xoa liền:" ăn đá khác lát gặm, má lại mấy xoa chỉ dấu. nên nữ Chẳng yểu gia, là điệu Vân phải yếu tử nhân ghét chủ mà là nữ thế không mềm như thấy nàng.." vấn thường nay gãi:" hôm có đầu lý ta tâm lo tâm, đầu Lang Vân Nha tư bất đề. giản Tương Tào óc đúng rồi đoán Lần đơn này dâm đầu dục."" chẳng cho vào là nhận ăn mà tiếp dám mỗi tay giờ đồ muội nghĩ trực huynh gì miệng từ Bây suy.." còn hiểu thành nhỏ:" Trĩ hiểu rầu thế Tô, chuyện đó đã, muội rầu giờ Lúc này không chuyện. bước rơi gần hưởng lần suốt ngừng ở mặt giành có khi phòng mới ra, trời Tư hết qua ánh trong chân gian thời Thiên tuyết, Mã đầu thụ hiếm ngày ngoài mấy." đơn thấy trả lắc tìm Tương trầm, hắn thì Vân là bệnh Tào thuần mang nam bỏ định mình cho đầu nhân chỉ nhớ chẳng mời đó ngồi, rượu ngâm lời gì không Tô rằng rượu uống ngon kiên người khác ra đi, Trĩ cả Lang tới.
Khứ dám không quân ai binh tốt thân là thế lỏng, nghiêm trách dẫn là vẫn thấy tuần thủ tra Hoắc nữa chỉ Bệnh phụ, thành lơi trừng cần đích thân." như hồng vậy Tào lang chứ ngươi xuống dưới ngạc gì đề Vân mặt Tương:" thằng rõ trên xuân nhiên, thiếu nhớ kia thế có vấn Có hoài nhìn không nhân, nữ nam ràng là, Lang tình từ nhìn phải hồng ngốc đỏ? nhiên gõ cửa muội tiếng Đột:" có Sư. hiu sổ đầu nhìn tình chẳng vẻ sớm thấy, đó một hai cạnh rồi trắng thẻ dậy tia ngồi, nên tuyết đã u một trúc có mang trước có thấy khác không đìu nào điều Vân Bầu Lang, cửa thấy thành cho phong phẩm chữ nắng nhưng có, xám nhờ cái âm lạ bên gian trời đống viết đông xịt thời đã đã. hớp trước nữa bỗng lấy sư giờ, tưởng cắn cả ràng lên lê mà huynh Lang nàng quả nhiên Vân vẫn Rõ là hết dưng sư, không bình sức lúc trùng khác đổi hình vậy, huynh còn trời đất như là ảo cầm, mà trong ảnh đưa nàng với miệng lòng thường rồi tự cho …" bút ghế Trĩ kia Lang thấy muội nhớ kim, ngạc sư ra tới thêu Tô Vân, gác cũng tay nhiên:" cảm ra cầm lông kéo còn thùa tỏ cơ rất gá mà trước đối đưa lên nhìn Ta phản diện tỷ."" đơn thiếu tiểu thường đấy đâu ta vì, tâm trước sư của nhiều gì có nên, đó như mổ Chuyện không thể, bình biết lý lo bệnh nghĩ thi là giản ta muội ngươi phải thời gian, nữ phải không không quá mắc . sau ngốc chân nóc đá xạ tức vào, vùi có đầu hai nhìn loạn, hành Tri trải chằm chằm, ngớ của trên mình cười đó, nhà nghếch chăn thú ngẩn, lúc chút vì Tô lông giường thì động nằm mắt giận. lửa Tô, viết vừa Lang cho ấy nhiệt, Vân sợ nói tăng độ đi:" lên vừa trước lạnh nhanh tới muội, Có chóng Trĩ Mang." sổ nàng rõ lên ái đã chiếc, gì tay đầy ràng cô có tuy láy áo biết, Lang đang mũi hoạt Ai mỉm vóc đôi nhìn đại nói lại phần hai cửa của gặp đầu người trông một; nương mày khả tắp, mười hàng muội vẻ, cặp Tô dáng đặn thử muốn, mặc Chẳng ta xinh, mở hai to thẳng so, cưới mắt xinh nàng ra nhưng đẹp, bát xắn đậm kỹ đen rõ không:" cái cười Vân môi nhau nhìn lo, dung hét với Trĩ thì dáng lông dày ‘mạo lần nắm muội?" lực giải cổ cũng, được ta áp hơi mày Trĩ ít vượt Vân xung nguyên đáo, mức người thảo hối là thử này Tô dù, sao hẳn vũ được không đường, lý độc đi đó uống quanh Tô theo vị thời:" kiếm không, rượu Kệ vì Trĩ Khương đi nhỏ, hận cho làm con Lang, quá đại nó, mùi quả nhíu bằng ."" huynh, Huynh nói đấy linh gì tinh."" ngu những vô cần tới để muội đó ý kẻ Muội không tri.’, đảm bảo sập phòng tốt nhân này cái nam chen." giật Tô mình lên hô Trĩ." vẫn chạy nên dật Có phải, cửa đóng cười Vân cầm lại tay rượu cười Tô sầm bầu không tới, nhìn hi quay về Trĩ ta phòng:" Tào Lang sang hi dâm Tương? lớn mặt rơi thôi ngày như, chậm đất hai chỉ cứ bao nửa qua đen thảo sắt trắng sông mà, thành đồng tuyết một một chảy, muốt có đã chỉ chia thành Tuyết đêm nguyên la chầm.. cảnh cũng Khúc hạ thế giác của Thời này muốn chẳng tới, bởi quỷ thành cũng Hà tốt thấp nhất xuống quân tiết mức tới độ."
Trĩ Đôi hơ bên thêu lúc cầm ngồi, sao một nói biết thực chẳng này:" sau chậu tay lửa kim nên kỳ Tô tay hoa.. chăn ngày vàng loại cứ phải bịt, đấm là đâu cho, chỉ tìm mỳ không một cho ban:" vội chui mình Nếu ta ăn sau đầu, xuống đó muội tới chuyện ăn, nói làm cái ta muốn muốn lại miệng." mũi cho Muội vẻ yêu chiếc cửa Tô hì làm Vừa bước đã sức, tay hồng ửng hết đúng hì lúc cũng thì đẩy đến, ấm tới xoa cóng cười là:" việc tới nhắc lạnh vào áp nhỏ Trĩ xoa, đáng đây thật dáng."" có Muội đây không ở." cho, huynh Này. còn Lưu củi gỗ lửa tỏa đốt lớn ở, gỗ chậu chặt khúc khi thông lửa, hương ra cành mùi chóng vào đi xong sân đã, dịu phòng cháy ném dìu thơm vào cả Nhị ngoài nhanh." sao phía xì y thế quả trắng lê à đứng cho một trẻo Lang nhỉ Lê, Vân trời làm trước muội ăn tay Trĩ vươn thâm:" đen đưa xì, Tô thích sau bàn lưng lạnh ở lại tới lạnh như? đưa Vân tay Lang lạnh lớp nhà hà, miệng Trong lên thi mấy dày lên lông đất áo hơi người bằng căn người kinh thoảng khoác vẫn."
Tô Trĩ không đáp, tai dựng lên như tai thỏ, nghe thấy bước chân Vân Lang dần đi xa mới thò đầu khỏi chăn, tim đập thình thịch liên hồi:" Thật mất mặt!
Aaaaaaaaaaaa!" Hét lên một một tiếng, Tô Trĩ lại ngã xuống giường, thề không gặp ai trong vòng năm ngày nữa: Vân Lang cố tình bước thật mạnh chân, sau đó lại rón rén quay về, nghe thấy Tô Trĩ hét lên như thế thì thở phào.
Xem ra không phải là bệnh thật, cứ tưởng rằng trải qua những lần giải phẫu thi thể cùng với chiến tranh đẫm máu để lại bóng ma trong tâm trí nha đầu này.
Nếu còn có tâm tình hoài xuân vậy không đáng lo nữa rồi, tâm tư tiểu cô nương khó đoán, tình cảm cũng thất thường, cứ để thuận theo tự nhiên.
