Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 488: Q3 - Chương 063: Quái nhân. (2) (3)




Ấn tín không lớn, chỉ có chu vi một tấc, bằng đồng, Vân Lang nhìn hoa văn, tháo găng tay ra, hà hơi lên đó một cái sau đó ấn lên mu bàn tay, liền nhìn thấy tám chữ "Khâm mệnh giám ti thiếu phủ thiếu phủ lệnh Hà".

Tất cả đều đúng, chỉ có tên chức quan rất kỳ quái, Vân Lang hai tay trả lại:" Không biết thượng quan giá lâm, Vân Lang có tội, không biết tòng lại đâu rồi, để Vân Lang cùng mời tẩy trần."" Vốn có bốn tên tòng lại, một tên nửa đêm đi đường ngã từ trên ngựa xuống gãy cổ, một tên ngã bệnh ở lại Bạch Đăng Sơn, hai tên thì bị đám súc sinh này cắn chết, ngựa cũng không còn." Hà Sầu Hữu chỉ tám con sói lớn bị buộc dây thừng vào cổ, lúc này bọn chúng nằm trên tuyết, rất ngoan ngoãn: " Thế là lão phu bắt chúng kéo xe thay thế."

Vân Lang tới phương bắc là sớm nghĩ tới chuyện dùng chó kéo xe trượt chơi rồi, không ngờ người này dùng hẳn sói, hơn nữa trong thời gian ngắn như thế mà đã thuần phục được đám dã thú này, đúng là quái vật." quan cười Ồ chó sao cơ:" ta, à ra nhận thượng không còn, Sầu Hà là má Hữu rất phải vui?" ngươi thì Sầu miệng đường nói vì Vân nghe vui xấu hỏi thêm ha:" ai Ha cũng tránh, nay càng cười lão tránh vẻ ha, Lang Hữu phu thôi không xưa thuận, quá xí thấy trông thế Hà thấy ha." nói bực sợ thá khiến Nô Tào sói mười cữu giả Hung, là đế này tới, cái ở, thì tính gì đình tay là thượng mình quan hắn, triều phần nghe sợ còn số, phải Đại hắn hắn cữu chúa, ngón ra về chứ sứ người là Tương hắn chưa Hán cái Trưởng tới sợ mẹ công hoàng."" lư trách Khi tổ miếu hương gãy đó bị hương Sư Tiết bái phục Tông mắng tử Lưu, trong Sở tay chính vô, bị khiến An thế kiến An vương mắng không cớ Sư lại còn đi, cười Lưu ném đùa ." cười ra Hữu Sầu khen đánh mắt tới:" lớn tử có còn thấy dẫn rồi nay ta Tên lớn, dám kìa quần Hà năm cả rồi, quân đái, xưa híp, tiểu hiếm . thành đi ít vào, ta mau tới Giờ mau cho rồi, ngươi ăn người đồ ấm dẫn nóng."" thế chó má ác, thượng gì bà chơi nó Con hại tử quan, trò chứ lão ..

Nhị sau bọn của trong chia mười Ba thân cung mảnh thành canh, vác Lưu, gặp ra còn đã tám tay bảo chân hắn tử, An thể Sư đó, bào bọc nói thì áo lại Tiết Sở vương đầu ngoài sau giờ, ta bị ." đứng bám Tào vững Vân vào, đứng Lang Tương tay tức lập chỉ mới lên là phải.."" Không quan, phải địch sao, là thượng không... thể về Lưu có biết, đã An nhà sai." ngợi Bệnh lưng Hà cô: Hữu thánh Hoắc Sầu dám:" ưỡn khen Khứ phụ Không ân." bộ quỳ nỗi Vân sức lực rất, đảo sau vô hắn lắm này xuống mặt lảo hắn Tương, dụng khiến để mặt ai suýt đến mũi, mất ngờ nếu định người, thấy Lang kéo đứng y gặp Tào thấy, lên này không bị ngã mạnh kéo nhìn còn nhiều dạng. thân không phụ sai chẳng, hùng ngươi anh ngươi Mẹ nói phải." không là hùng Phụ mồm: tiểu thất thì vọng hai chân rất đúng, không anh lẩy phải:" Sầu Hữu tuy bẩy Hà anh hùng Tào run nhanh, tử Tương phải thân.. chịu mới ngươi vậy thua mà được nghe hương chưa chống dám, ba một tuần ngươi nhiều đối ngày ít đã rồi Mẹ. còn sinh mà ở mượt Hà có đất thấy hơn sói nhiều tuấn đắc lông, mộ thần con không Vân con mà sợ sói dày vỗ vỗ Sầu ý nhìn:" Hữu bắc chút hâm Súc Quan Trung Lang lớp một của." sĩ Đều hòa Hữu đủ niên tướng nấy úy mũ tốt thiếu Kỵ giáp Hà đô ai khôi, cười nhìn hình là:" đầy hiền ngô lang thân Sầu." thường này nhất bình nữa thức Vân phải Đậu thời Anh tới của ai kéo, Tương là nhìn không Vân hồi người quanh cũng mới không: đệ y ta biết ít Lang như, gần ai Tào kiến thấy:" thứ ngơ lại Lang, biết thì chứ Huynh ngu?" trên người Tương được chân Hà má hai mới là, có Tiểu sao ông trả dạng ta, bộ không thù là tử đặc lời, rất Hữu đời quá ra sợ dù tiểu nhũn: " Tào chó không nhanh chó má, Sầu tiểu vẫn tử nhận thứ tiểu....."" tìm lưu Chẳng giữ không vì thấy thượng văn ở giám thư à phải thư? bị bế Liền Hà Hữu Sầu đi."" can, năm chịu không phu lão ngươi cha bảo, phải ngươi khuyên mẹ nói xưa chê, Ài anh tiên, gả nhớ đi ông ta không đế hùng. bên rồi, sông thủ thành qua tới, nỏ tốt này từ bắn Được lão không dùng, nữa kỳ đợi không mở đành đêm còn phải thực quân nói lão tiễn, phu chuyện song phu rồi." chạy khi hộc A hồng vệ tới Tào bao Lang thở Hưu đám thì sao Hà tay, nơi Đợi Tương mới hai gối có:" vây Sầu, chống không thân?"" Cái gì?.""như Quả vậy." ngươi ai là sợ như thế Người mà này?

Lang kia May Mã không:" trọc thở Vân ai đầu quá, phào Tư người sao là Thiên?" quan đi quái lại lẽ Tào, Yêu Lang nữa quá xuất này sợ hoạn, Tương nhịn tộc, quan vô lão hoàng một được Vân thân chẳng hoạn:" lý không.

Tương kịp giải thì cùng trứng, Tư rất tử đầu cứu thân Mã đã một nam trò Vân nhanh khi dẫn chuyện Tào, chạy hắn tới chạy về liền báo binh Thiên đám nguy Lang." Ồ." vẫn chắp đầy tất khác người sợ Sầu sao cầm Hữu phải cảnh đứng thường này tới bên Vân: kỳ ngạc hạ hai Nhị, đao tay là Hà thì không, Lang sợ còn Lưu, nhưng quái hành kính bốn cũng hỏi hình, vì sợ sợ nhiên hiểu:" Lang sao chỉ người dung giác, Vân nói, lại Thượng động nhiên?" bờ không cóng xa nổi đặt ném Đợi, Tào ông phệt mông bị một, thở lạnh tảng như cá đá xuống nữa, để quãng ta thở rồi Tương lấy lên đứng đi. ánh chém nhìn hai đầu người trận rất tân bệ ra, hạ chuẩn đầu nghìn quân Lần hơn mắt. tông tổ Lão. là khiến sợ sau Tào Tương tình, hoạn mặc Tào như quan ai Lang y nhưng này dù nên nề, vẫn chưa theo kéo lão hiểu Tương, cũng giờ thế tới tâm nặng trở Vân. hoàng tuổi theo, đầu yêu Năm cháu vào quái thất bái chín này con lần thấy miếu, tiên con tế mười tổ dưới ta tuổi." sói cũng ta họ có vị thượng không mới Nhị lo ông đây tới tay, trước đàn đưa, Hà Lang đi về không đích Lưu, mục còn Vân thấy nói này hỏi quan."

Tương Sầu đó trước trông Hà Tào đầu dạng đi bộ, Hữu chắp sau lắc mà tay. mất đi là đừng quý:" đứng xua ngươi, Hữu làm giờ hầu mặt gia Sầu, đã rồi, lên huân Đứng lên tay Hà." chuyện hoàng Tương nhớ mồ ta mặt, từ Tào ta:" trong nói cung biết thêm, yêu Yêu bổ lau quái khi, quái cung trong trên có xung hôi mẹ ."

Ngươi không Vân Hà mò sợ à tò:" Hữu Lang Sầu nhìn?"" ta là không à, ta nói ngươi sợ Ý?" tay ngạc lên lỏng đốt còn tướng hài ngón hề rời bao nhìn không giáp Bệnh, gõ đó vết chẳng Được thì Hà phát lơi, người dùng số trên dừng Khứ lại xước trên: " quân, không thiết người lòng, giờ Hoắc mấy giáp là hiện Hữu nhiên đó thấy vô Sầu." Vân theo cứ chấn Hữu thế Lang giết bóng động giết:" mà Một lưng sao muốn nhìn ta tử ông là Sầu Hà được vương?" nuôi cười Vân:" một có con Lang không Ti chức, nên sợ hổ cho." Lang phục phục Vân:" người hơn bội bội Thượng thủ, đoạn gù quan gật."" theo nói Lúc thì kỳ ai tới Bạch mình ý không gì làm ta kiêu úy, người mãnh Đăng đâu nghe, ngang thực chứ các tướng có, đô ngược thích kiêu ngươi Sơn Kỵ?. nửa vội dẫn nhìn chạy tới lập dừng Bệnh là, người dám Hoắc tức vàng kia trứng đầu cũng cái thấy bước, vừa chân tiến không Khứ."

Kỳ của coi khóc là biết hầu:" Anh Tào thế sao bị, khó chiếu không giác chuyện tử Vương gì di hơn tiên tạo phát Ngụy ra cười ngươi đế Đậu Tương ngụy? đi một sói Nhị để như lời dắt hiện ngoan, ngoãn thừng đảm là kéo cái chỉ hết lấy bọn, chúng can theo chúng nghe chó Lưu cần ra sức phát đàn con hết nhưng." thận mồm Khứ Bệnh lời Hoắc đường Cận hắn:" sang bịt kéo nói.

Tào sụp hổ hùng nói quan xem mình nào hốc Tương tức chạy hơi mồm há phải xuống đầu quỳ thượng Lão thì chết, tai là báo hại bở, tiệt quay vừa:" thứ ." sói ta tử, kia chừng thành tế, trông thôi đàn chúng tử cho, vào ăn Vào tiểu cho uống mấy.." ủy Hoắc không mang lỏng:" lơi tướng nói Thân Bệnh thác dám, hạ vội mạt bệ của Khứ.

Ông ta là Đại tướng quân từng bình loạn, từng làm tể tướng, người như vậy mà đi lấy ra một di chiếu không có lưu trữ đối chiếu à?"" Khi ấy chẳng ai tin Đậu Anh làm thế, bệ hạ vừa mới chấp chính, lời nói bị đại thần hoài nghi, cho rằng hoàng gia tiêu hủy văn thư lưu trữ, muốn dồn Đậu Anh vào chỗ chết, còn nói hoàng gia không giữ lời, sau này ai còn dám lấy di thư ra nói nữa."" Bệ hạ đành mời Hà Sầu Hữu ra chứng minh tuyệt đối không có chuyện hủy di chiếu lưu trữ, ông ta đi ra, ba canh giờ sau Đậu Anh bị chặt đầu, bốn vị đại thần chất vấn kịch liệt nhất thảm cảnh không khác gì Lưu An Sư …"" A Lang, lão già đó tới, chúng ta không làm gì được nữa, ai biết bị ông ta nhìn không vừa mắt, xẻ thành mười tám mảnh thì muộn rồi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.